Xuyên Thành Nương Tử Của Tướng Công Què: Ta Nuôi Cả Nhà Trong Thiên Tai - Chương 143: Nỗi đau đầu của Trần Mộ Viễn

Cập nhật lúc: 2026-04-29 12:23:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chu đại phu ngày càng chán ghét vị đại nhi tức : "Huynh Tuấn Huy và Tú Chi cũng sắm sửa nhà cửa, lấy tiền dư mà cho chúng mượn? Hơn nữa chúng mới quen bao lâu? Sao thể hỏi mượn tiền ? Lại còn mượn nhiều như thế?!"

 

Trương thị : "Phụ , ngài cứu mạng Tuấn Huy mà, để họ cho chúng mượn chút tiền mua nhà coi như báo ơn ? Chúng trả, ngài tìm việc ở y quán thì kiểu gì chẳng trả ? Sao thể mượn?"

 

Chu đại phu vốn cũng định như , gia đình định xong ông sẽ tìm việc.

 

Bản ông gì khác, nhưng hành y bốc t.h.u.ố.c thì cũng thuộc hàng cao tay, việc nghề cũ là điều tất yếu.

 

Làm cái nghề của họ thì kiếm tiền ít, nuôi sống cả nhà già trẻ thành vấn đề.

 

Trương thị , Chu đại phu cảm thấy thất vọng tràn trề.

 

Trong nhà vì đại phòng gặp biến cố lớn, nếu hai già họ theo lão nhị, lão tam mà sống thì đến nỗi rơi cảnh điền địa ngày hôm nay.

 

Kết quả Chu đại phu tính tới ?

 

ông vẫn chọn theo đại phòng, chẳng qua là giúp đỡ đại phòng thêm một chút.

 

Trải qua bao nhiêu chuyện, Trương thị những nhận vấn đề Chu Hạc Nhất, mà ngược trong cơn khốn khó, nàng bộc lộ rõ bản tính ích kỷ tư lợi của .

 

"Con tưởng vụ án lớn của nhà chúng tống giam chờ quan phủ xét hỏi, còn ở khách điếm là nhờ cái gì? Ta chẳng qua chỉ là xem bệnh cho Tuấn Huy, chút ơn huệ nhỏ nhoi đó trả thế nào thì con mới thấy là trả đủ?"

 

"Vậy phụ tự , bây giờ chúng ?"

 

Chu đại phu im lặng hồi lâu : "Lúc quyết định đến thành Vĩnh Châu, chúng cũng ngờ sẽ chia đất, giờ chia, trong lòng tuy chút hụt hẫng nhưng cho nhẹ lòng là . Đợi bọn Đại Lực chia đất xong, đến lúc đó chúng tự bỏ tiền mua một mảnh đất xây nhà, như thì tiền chúng mang theo cũng tạm đủ."

 

Trong lòng Trương thị vạn cam tâm: "Vậy chúng chẳng thành nhà quê ?"

 

Hướng thị vui: "Người nhà quê thì ? Nếu con thành phố thì cứ dẫn Hạc Nhất mua nhà trong thành mà ở, và phụ con sẽ về quê."

 

Trương thị : "Mẫu , là đang giận dỗi ? Mọi cũng nghĩ cho Hạc Nhất chứ? Hai năm nữa nó tính chuyện cưới xin , an gia ở quê thì cô nương thành phố nào thèm gả?"

 

Hướng thị đáp: "Với cái tính nết hiện tại của Hạc Nhất, mua nhà ở kinh thành cũng chẳng thấy cô nương nào thèm ngó tới . Vẫn câu cũ, ngoại ô ở thì con cứ dẫn Hạc Nhất ở trong thành, và phụ con tuổi cao thế , mặt mũi nào mượn tiền, cũng chẳng gì chắc chắn là lúc còn sống thể trả hết nợ."

 

Định cư thì dựa tình hình thực tế của , Trương thị tưởng rằng đến châu thành thì vẫn thể sống những ngày tháng như ở huyện ?

 

Chu Hạc Nhất bất mãn: "Tính nết con thì ? Ai bảo cô nương nào thèm gả? Con ở huyện Lật vẫn là trai tuấn tú tiếng đấy nhé?!"

 

Chu đại phu lườm Chu Hạc Nhất: "Đợi mấy vết bầm mặt con tan hết hãy câu đó, còn thấy hổ cho con!"

 

Chu Hạc Nhất lười nhà cằn nhằn: "Nãi nãi, mẫu , hai đừng tính toán nữa, nếu định cư ở cái thôn của nhà đại ca, thì đến lúc đó con sẽ dọn sang nhà đại ca ở luôn đấy!"

 

Đừng mà!

 

Giang Lê : Ta chọc ghẹo ai chứ?

 

Dựa cái gì mà bắt nuôi cái tiểu t.ử phản nghịch ?

 

Ta là mẫu của ngươi chắc?

 

Giang Lê nhịn lên tiếng: "Dừng Chu Hạc Nhất, đại ca với oán thù, đừng mà hố đại ca như thế!"

 

Chu đại phu : "Giang nương t.ử yên tâm, chúng sẽ để Hạc Nhất loạn gây phiền phức cho các ."

 

Trương thị vẫn kiên trì ý kiến của : "Phụ , con thấy việc cần bàn bạc kỹ lưỡng mới , là chúng cứ..."

 

Chu đại phu ngắt lời Trương thị, giọng điệu kiên định cho phép nghi ngờ: "Mọi chuyện quyết định như , con đằng trời cũng vô ích."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nuong-tu-cua-tuong-cong-que-ta-nuoi-ca-nha-trong-thien-tai/chuong-143-noi-dau-dau-cua-tran-mo-vien.html.]

 

Chu Hạc Nhất thiếu kiên nhẫn: "Con chẳng ở trong thành chút nào, mẫu nếu thích thì tự thuê phòng mà ở, con sẽ cùng tổ phụ tổ mẫu ở cái thôn của nhà đại ca."

 

Trương thị tức đến mức suýt chút nữa thì c.ắ.n nát cả hàm răng!!!

 

Chẳng lẽ nàng chỉ vì bản hưởng lạc ?

 

Sống ở trong thành, đối với việc học hành, sự nghiệp và hôn nhân của Chu Hạc Nhất đều lợi mà.

 

Tại cái tiểu t.ử thối con hiểu cho nỗi lòng khổ sở của nàng chứ?

 

Trần phủ, thư phòng.

 

Sau cánh cửa gỗ khép hờ là một trời nhỏ tràn ngập thở sách vở.

 

Trên tường treo vài bức tranh sơn thủy, chiếc bàn gỗ nặng nề đặt ở phía đông, bên chất đầy công văn, giá sách phía trong xếp kín đủ loại thư tịch.

 

Tuần Mộc bàn thư, báo cáo tin tức ngóng cho Trần Mộ Viễn: "Có lẽ dạo trong thành yên , Trần thúc vẫn luôn ở khách điếm, thấy ngoài tìm việc nữa."

 

Ngón tay Trần Mộ Viễn gõ nhịp nhàng lên mặt bàn, đôi lông mày khẽ cau : "Tạm thời chắc ông sẽ tìm việc , điều ông nghĩ bây giờ là đợi chia đất, định mới tính tiếp."

 

"Cho dù châu phủ chia đất cho Trần thúc, thì với tuổi tác lớn như , việc xây nhà cũng chẳng dễ dàng gì, vả cả đời Trần thúc đều dạy học trồng , ông cũng những việc ."

 

Trần Mộ Viễn nhắc nhở: "Ngươi quên bên cạnh ông còn một mụ ác phụ sức dài vai rộng ?"

 

" theo tin tức ngóng , mụ ác phụ họ Giang và Trần thúc đó chẳng hề qua gì. Chỉ là tình cờ gặp đường, đoán gia đình họ hộ tịch, hoặc mất nên mới dùng hộ tịch của nhi tức và cháu trai Trần thúc. Chắc chắn vì giao kèo gì đó nên mụ ác phụ mới đưa ông đến thành Vĩnh Châu. Như thế là nhân chí nghĩa tận , mụ thể giúp Trần thúc xây nhà nữa?"

 

"Dù nữa, với cái tính quật cường của ông , nếu phân đất thì khó ép ông rời , mà phân đất e rằng ông càng chịu ."

 

Tuân Mộc ướm hỏi: "Hay là bảo phía châu phủ đừng phân đất cho Trần thúc?"

 

Trần Mộ Viễn thản nhiên liếc Tuân Mộc: "Tất cả tai dân đều phân đất, chỉ ông , ngươi nghĩ ông sẽ truy hỏi đến cùng ?"

 

Tuân Mộc thấy khó xử, tính khí của Trần Sóc Chi đúng là như . Nếu đều phần mà riêng , ông nhất định sẽ lên tận châu phủ để hỏi cho lẽ.

 

Làm việc quá lộ liễu thì Trần Sóc Chi cũng chẳng kẻ ngốc. Nếu Trần Mộ Viễn thao túng, ai trong cơn giận dữ, ông chuyện gì hủy hoại tiền đồ của Trần Mộ Viễn ?

 

"Vậy đây...?"

 

Trần Mộ Viễn cũng tự hỏi chính , gì với vị phụ cố chấp đây?

 

Ông thể cầm một tiền lớn rời khỏi Vĩnh Châu, chuyện ăn mặc ở , chẳng lẽ để ông chịu thiệt thòi ?

 

Tại cứ nhất quyết ở Vĩnh Châu, trở thành một mối họa ngầm bên cạnh ?

 

Suy nghĩ hồi lâu, Trần Mộ Viễn mới dặn dò Tuân Mộc: "Ngươi chuẩn xe, lát nữa đến khách điếm một chuyến."

 

Tuân Mộc xoay rời khỏi thư phòng.

 

Khi sân chuẩn xe, Tuân Mộc tình cờ gặp Hạ Hầu Nhàn và đại nha Song Lăng từ bên ngoài trở về.

 

Dung mạo của Hạ Hầu Nhàn quá nổi bật nhưng nàng cách trang điểm. Trên b.úi tóc chỉ cài hai chiếc trâm thanh ngọc, đơn giản mà kém phần tinh tế.

 

Cách ăn mặc của nàng cũng trang nhã, một chiếc áo dài màu xanh nhạt phối với nhu quần màu xám xanh mặc lót, thêu họa tiết hoa trắng điểm xuyết, khiến khí chất của nàng trở nên thanh tân, đoan trang và thong dong.

 

"Hôm nay ngày tướng công nghỉ ? Sao ?"

 

 

Loading...