Xuyên Thành Nương Tử Của Tướng Công Què: Ta Nuôi Cả Nhà Trong Thiên Tai - Chương 107: Gọi nàng là A Lê!
Cập nhật lúc: 2026-04-29 07:57:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hướng thị đang trong sân giặt đống quần áo bẩn tích tụ mấy ngày qua, Giang Lê dẫn bọn trẻ đến mặt bà.
"Hướng nãi nãi, thể phiền bà hôm nay trông hộ con hai đứa nhỏ ạ?"
Hướng thị dậy, dùng tạp dề lau nước tay: "Giang nương t.ử định ?"
"Con định cùng Hứa Đại Lực một chuyến tới ngoại ô phía Bắc tìm trong thôn. Mang theo hai đứa nhỏ tiện, để chúng ở khách điếm một con cũng yên tâm."
"Hóa là , hai con cứ , Trường Minh và Tiểu Uyển cứ giao cho bà."
Giang Lê gửi gắm xong hai đứa nhỏ mới phòng gọi Hứa Đại Lực.
Nguyên chủ và ở thôn Đào Nguyên quan hệ vốn , nên để Hứa Đại Lực tự mặt liên lạc với dân làng thì hơn.
Giang Lê bước phòng đến bên bàn, uống cạn bát cháo cám, cầm lấy cái bánh bao nhân thịt duy nhất, ăn với Hứa Đại Lực: "Chàng ngoại ô phía Bắc với ."
Hứa Đại Lực hỏi : "Ta cũng cùng ?"
Giang Lê : "Ta và trong thôn các quan hệ cũng chẳng gì, ngóng họ ở chẳng lẽ về đón một nữa? Mất công lắm!"
Hứa Đại Lực do dự: "Để Trường Minh và Tiểu Uyển ở khách điếm liệu ? Hay là mang hai con theo luôn?"
Giang Lê đáp: "Không cần , nhờ Hướng nãi nãi trông giúp ."
Hứa Đại Lực thấy Giang Lê chỉ loáng cái ăn hết nửa cái bánh bao to bằng nắm đ.ấ.m: "Nàng ăn chậm thôi, cần vội."
Rõ ràng miệng nàng cũng lớn, chẳng nàng ăn kiểu gì, Hứa Đại Lực thực sự sợ nàng nghẹn.
Trong lúc trò chuyện, Giang Lê c.ắ.n thêm hai miếng nữa là sạch bách, hai bên má phồng lên như một chú chuột lang, nhai nhóp nhép, nuốt cái ực xuống......
Hứa Đại Lực xoa trán: "A Lê, thời gian để ăn một cái bánh bao chắc là chúng vẫn mà nhỉ?"
Giang Lê sững sờ một lát: "Chàng gọi là gì?"
Hứa Đại Lực Giang Lê chăm chú: "Lúc riêng tư, tiện gọi nàng là Giang thị, gọi cả họ lẫn tên thì quá xa lạ. Nếu nàng thích gọi là A Lê, gọi là Tiểu Lê nhé?"
A Lê... là cách mà gã bạn trai cặn bã và cô bạn đào kiếp vẫn gọi nàng. Nhớ tới nguyên nhân cái c.h.ế.t của , nàng bất kỳ ai gọi bằng cái tên đó nữa.
Định bảo Hứa Đại Lực đổi cách xưng hô khác, nhưng lời đến cửa miệng nàng đổi ý: "Cứ gọi là A Lê , cũng !"
Giang Lê nghĩ chuyện gì mà dám đối mặt, huống chi chỉ là một cái tên gọi!
Người mà chân tay dùng thì thường ngày đầu óc sẽ hoạt động nhiều hơn, ví như Hứa Đại Lực .
Chàng vốn là một kẻ thô lỗ, chuyện gì cũng câu nệ tiểu tiết, càng sắc mặt khác, nhưng giờ đây thể thấu sự đổi tinh vi gương mặt của đối phương một cách chuẩn xác.
Đặc biệt là khi ở bên Giang Lê mỗi ngày, nàng vui chỉ cần qua là ngay.
Chàng nhận Giang Lê thích xưng hô , nhưng hiểu nó gì đúng.
Khi còn ở trong thôn, thường gọi nương t.ử, hiếm khi gọi tên thật, còn thì gọi là mỗ thị, mật lắm thì gọi tên tục.
Hứa Đại Lực thấy những cách đó đều hợp với Giang Lê. Mấy ngày nay Nhậm Tú Chi cứ "ca ca, ca ca" gọi Nhậm Tuấn Huy suốt, liền học theo cách gọi thiết như với Giang Lê.
Chàng đang nghĩ, gã nam nhân cũng từng gọi nàng như thế, nên nàng mới vui ?
Nếu đúng là như , càng cố chấp một chút, nhất quyết gọi một tiếng A Lê!!!
Lúc Giang Lê định bế Hứa Đại Lực lên, ngăn : "Nàng thể đỡ ngoài ? Ta thử tự xem ."
Giang Lê nghi vấn: "Giờ thể ?"
Hứa Đại Lực lắc đầu: "Tự thì chắc chắn , đỡ mới xong. Ta cảm thấy hai chân ngày càng lực hơn ."
Giang Lê chuyển từ tư thế bế ngang sang dìu: "Cũng đúng, dù cũng tập dần thôi. Nếu đau thấy thoải mái thì cứ lên tiếng nhé."
Hứa Đại Lực giống như một đứa trẻ mới học , lên một cách vô cùng cẩn trọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nuong-tu-cua-tuong-cong-que-ta-nuoi-ca-nha-trong-thien-tai/chuong-107-goi-nang-la-a-le.html.]
Chân nhấc cao, chỉ cách mặt đất vài phân, nhưng dường như dùng hết sức bình sinh, khiến khuôn mặt đỏ bừng.
Giang Lê hỏi: "Thế nào ?"
Nằm liệt suốt ba năm, đột nhiên dùng đôi chân để bước , thể đau cho ?!
Thế nhưng Hứa Đại Lực chỉ trao cho Giang Lê một ánh mắt trấn an, khó nhọc lên tiếng: "Vẫn , vẫn trong tầm chịu đựng ."
Khi Hứa Đại Lực thẳng mặt , Giang Lê mới thể xác định chính xác cao bao nhiêu.
Tầm một mét tám mươi lăm đến một mét chín mươi, với vóc dáng mét sáu của nàng hiện tại, Hứa Đại Lực thì ngước lên.
Thật là cam tâm chút nào, cơ thể thời mạt thế của nàng cao tận mét bảy mươi lăm cơ mà!
Giang Lê phàn nàn: "Hứa Đại Lực, phụ trông cũng cao lắm mà nhỉ? Sao cao thế ?"
Mí mắt Hứa Đại Lực đột nhiên giật liên hồi: "Nàng định con ruột của phụ đấy ?"
Giang Lê bĩu môi: "Chàng cũng nghi ngờ ?"
Hứa Đại Lực ngắt lời Giang Lê, vì sợ sẽ nàng dắt mũi lệch hướng mất: "Dừng, hề nghi ngờ thế của !"
Giang Lê dìu từng bước chậm rãi ngoài: "Không nghi ngờ thì đột ngột hỏi một câu như ?"
Hứa Đại Lực tiếp lời chút nào......
"Chiều cao của là giống mẫu ."
"Mẫu cũng cao như ?"
Hứa Đại Lực : "Chắc chắn là cao bằng , nhưng trong thôn , mẫu còn cao hơn phụ một chút, vóc dáng cũng thuộc diện khung xương lớn."
Thế thì lạ gì vóc dáng của Hứa Đại Lực nữa, tất cả là do huyết thống cả!
Để dìu Hứa Đại Lực đến cửa khách điếm quả thực dễ dàng, lúc lên xe la, vã mồ hôi đầy đầu.
Hứa Trường Minh ở phía tha thiết dặn dò: "Phụ , nương, hai nhất định về sớm đó nhé."
Hứa Đại Lực : "Sẽ về sớm thôi, mau trong , đưa Tiểu Uyển khỏi cửa khách điếm, lời Hướng nãi nãi, ?"
Hứa Trường Minh nghiêm túc gật đầu: "Nhi t.ử nhớ thưa phụ ."
Muốn Bắc ngoại ô qua cửa thành phía Bắc, đường khó tìm, trong thành Vĩnh Châu bốn con đường chính, vặn nối thông với các cửa thành Đông, Tây, Nam, Bắc.
Khi sắp đến nơi, Giang Lê dừng xe la từ sớm, nếu cứ thế qua đó thì chẳng khác nào chủ động dẫn dụ đám dân tị nạn đến cướp bóc.
Nàng lấy xe lăn xuống , đỡ Hứa Đại Lực lên.
Giang Lê với một tên quan binh đang canh gác gần đó: "Vị đài , thể phiền giúp trông hộ xe la một chút ? Chúng sẽ ngay."
Tên quan binh gắt gỏng: "Cút cút cút, đồ phụ nhân điều, gia đây là hạng trông xe cho ngươi ?"
Giang Lê hiểu chuyện đời, nàng từ trong tay áo lấy một xâu tiền đồng nhỏ chừng hai mươi văn nhét cho tên quan binh, hì hì : "Vị đài , giúp một chút ? Chút tiền mọn cầm lấy uống nha?"
Tên quan binh thấy tiền, thái độ tuy đổi nhiều nhưng vẫn cầm lấy đếm, đếm : "Cũng điều đấy, , gia sẽ trông xe cho ngươi một lát."
Giang Lê khom lưng cúi đầu : "Đa tạ đài, đa tạ, phiền !"
Tên quan binh nhắc nhở: "Đám dân tị nạn hiện giờ cùng đường bí lối, các ngươi chú ý một chút, nếu chuyện gì thì cứ kêu to lên, gia thấy sẽ dẫn qua giúp một tay."
Giang Lê nịnh nọt : "Vị đài , thật là !"
Tên quan binh trong lòng khinh khỉnh, nhưng ngoài mặt hưởng thụ lời xu nịnh của Giang Lê, đưa tay xoa xoa: "Đừng vội mừng, nếu gia dẫn qua thì tốn cái đấy!"
Giang Lê liên tục gật đầu: "Ta , , chúng qua đó nhé?"
"Đi !"