Xuyên Thành Nữ Xứng, Nhưng Là Vạn Nhân Mê - Chương 56: Bạn gái cũ ở nông thôn (16) (xong)

Cập nhật lúc: 2026-03-21 16:33:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hàn khí dần lui, băng tuyết tan . Du Hoan đến lúc về Phó gia.

Triệu Dương từng đưa hết tiền cho cô, để cô yên tâm ở nhà vui chơi, nuôi nổi. Du Hoan sớm trở thành chỉ ăn .

Vì thế cuối cùng, Triệu Dương đưa cô trở về.

Lúc Triệu Dương mua xe ô tô, tiền mua xe với sớm còn là chuyện lớn, chỉ là ở trong thôn mấy khi dùng đến, cần thiết phô trương.

Xe dừng cổng Phó gia. Vì dậy sớm, ở ghế ngủ mất , Du Hoan phản ứng. Triệu Dương vòng sang bên , mở cửa xe, chọc nhẹ tay cô.

Gò má cô vì ngủ say mà ửng hồng, mắt mở , mấy vui vẻ nắm lấy ngón tay .

Dáng vẻ , nỡ đ.á.n.h thức cô. Triệu Dương cúi trong, khép cửa xe .

Cô ngủ, trong xe yên tĩnh. Anh hôn lên gương mặt cô từng chút một, ngứa, cuối cùng vẫn khiến tỉnh .

Vừa mở mắt thấy là , cô lười nhác vòng tay qua cổ , ôm một cái, lẩm bẩm: “Anh thật phiền.”

Trong lòng Triệu Dương, câu chẳng khác gì Du Hoan “Em thích ”, vui vẻ : “Vài hôm nữa tới thăm em.”

Lúc đó Du Hoan còn đường xa thì cần tới.

Qua một thời gian mới , Triệu Dương chuyển nhà xưởng lên trấn. Anh còn mua một căn nhà ở trấn , gần Phó gia đến mức thể gần hơn.

Ba ngày hai bữa tới nhà, Phó gia đều chuyện . Phó phu nhân và Phó còn thiết gọi là “con rể”.

Mà Du Hoan ở Phó gia, nào giống , hai ông bà sớm coi cô như con gái ruột mà nuôi.

Phó Thịnh Đường ban đầu còn thấy Triệu Dương là tệ, đến khi phát hiện thật sự “cướp” Du Hoan , liền cảm thấy chỗ nào cũng mắt.

Phó Ánh Niên đối diện, nhã nhặn pha , quên thêm dầu lửa: “Nghe còn học xong bỏ học, thật đáng tiếc, em tìm một thô kệch như …”

“Anh thì thô, chỉ là ngay cả cũng giữ .” Phó Thịnh Đường tức giận chọc chỗ đau của trai, “Hoan Hoan ở ngay mắt , mà để ngoài dụ mất.”

Phó Ánh Niên thở dài thật sâu. Anh vốn dĩ đúng là từng ý nghĩ đó, chỉ cảm thấy chuyện cần gấp, từ từ tính cũng .

Ai ngờ chỉ qua một cái Tết, dắt mất… Cũng chỉ thể từ bỏ suy nghĩ , tự đặt vị trí trai.

Du Hoan ở Phó gia tiếp xúc với đủ loại nhân vật danh tiếng, mở mang ít kiến thức, cũng học nhiều thứ. Những lớp ngoại ngữ học cũng phát huy tác dụng, cô theo Phó Thịnh Đường nước ngoài.

Sau đó, cô như ý nguyện mua một căn nhà lớn trong thành phố, đón cả gia đình lên ở cùng.

Bà nội quen cuộc sống ở chung cư, Du Hoan liền dẫn bà quen với các ông bà sống quanh đó, cùng bà chợ sáng, chợ thực phẩm.

Dần dần, cuộc sống của bà nội phong phú hơn, chân mày cũng giãn .

Giờ chỉ trồng hoa ban công, còn trồng dưa leo, cà chua các loại, ăn hết thì mang chia cho hàng xóm, lúc nào cũng khen ngợi.

Bên phía Triệu Dương thì nhẹ nhàng như . Là nam chính, những thăng trầm trải qua.

Chỉ là tỉnh táo hơn so với kịch bản. Trước mỗi quyết định quan trọng, đều để riêng một khoản tiền, bất kể xảy chuyện gì cũng tuyệt đối động tới. Đó là khoản tiền để cho Du Hoan và bà nội.

Cũng bởi vì là nam chính, vượt qua sóng gió, sự nghiệp của phát triển mạnh mẽ. Nhà xưởng mở lên thành phố, xây dựng thương hiệu nổi tiếng quốc, giá trị bản tăng gấp trăm , phong quang vô hạn.

Một buổi giao lưu chia sẻ kinh nghiệm của giới doanh nhân, tham dự đều là những nhân vật ảnh hưởng lớn trong xã hội, ít nhân cơ hội lấy lòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-xung-nhung-la-van-nhan-me/chuong-56-ban-gai-cu-o-nong-thon-16-xong.html.]

Triệu Dương lâu, ngừng tiến gần, dù từ chối hết tới khác.

Buổi tụ họp trở nên vô cùng nhàm chán. Lúc , Du Hoan hẳn là tỉnh.

Triệu Dương về nhà ăn cơm cùng cô, liền dậy rời .

lúc đó, một đàn ông trung niên dắt theo một cô gái trẻ bước tới, nhiệt tình chào hỏi: “Triệu …”

Triệu Dương liếc mắt hiểu rõ ý đồ, sự kiên nhẫn gần như cạn sạch. Anh giơ tay lên, để lộ chiếc nhẫn lấp lánh ngón tay: “ kết hôn.”

Anh thường xuyên phỏng vấn, đưa tin, Du Hoan còn thấy mệt, chỉ lười biếng, nên vẫn luôn cố ý công khai chuyện hôn nhân.

hiện tại, Triệu Dương quấy rầy đến phát bực, cảm thấy thể chỉ chịu phiền, Du Hoan cũng nên ở bên . Hai cha con sững sờ, liền bỏ họ phía .

“Em dậy ?” Triệu Dương gọi cho Du Hoan, định hỏi cô ăn bánh bao hấp nhân thịt nấm hương há cảo áp chảo nhân tôm tươi hoàng hoa.

Điện thoại bắt máy nhanh, cô : “Chưa dậy.”

“Hôm nay em ngoài ?” Triệu Dương hỏi.

“Không, em ngủ cả ngày.” Du Hoan lẩm bẩm, giọng còn mơ màng như khi ngủ nướng, ngược giống như tỉnh một lúc.

Triệu Dương để tâm, sẽ về, chỉ tranh thủ gọi cho cô, lái xe mua cả hai món cô thường xuyên nhắc.

Lặng lẽ nhà, quả nhiên thấy cô ăn mặc rực rỡ, xinh như hoa nhài non ban công, đang gương trang điểm.

“Anh về ?” Du Hoan giật , lời dối vạch trần, cong mắt dỗ .

“Định ?” Triệu Dương xoa tay cho ấm, bước tới ôm cô, xoa eo cô, vỗ nhẹ đôi chân trắng mịn lộ váy ngắn, im lặng phản đối.

“Đi xem kịch .” Du Hoan hôn lên má .

“Anh cùng em.” Triệu Dương .

“Không , vé mua xong , chỉ hai vé, em với A Đường.”

Cô phản bác quá nhanh, khiến Triệu Dương vài phần chột .

“Vậy đưa em .” Cô nghĩ một lát, thấy cũng .

Hai trong, Triệu Dương trong xe, suy nghĩ rốt cuộc nơi gì hấp dẫn cô.

Ông lão soát vé rảnh rỗi, tiến tới hỏi buổi kịch gì đáng xem.

Ông lão , một danh giác từ Thượng Hải tới, diện mạo tuấn tú, phong thái phóng khoáng, khán giả phần lớn là nữ giới, buổi nào cũng kín chỗ…

Du Hoan từ trong , vẻ mặt mãn nguyện, rõ ràng vui.

Còn đặc biệt nhiệt tình với , lên xe hôn một cái, gọi tên , mấy câu như “Anh thật ”, “Yêu c.h.ế.t”.

Chính cô cũng nhận , phản ứng giống khi lén ngoài “ăn vụng”, về dỗ dành chính thất vì chột .

Triệu Dương nhẫn nhịn , chờ về đến nhà, kéo Du Hoan phòng, hỏi cô:

“Hắn , ?”

Du Hoan trợn to mắt. Anh trong, ? Tự nhiên, tránh khỏi một phen giằng co ầm ĩ.

Loading...