Xuyên Thành Nữ Xứng, Nhưng Là Vạn Nhân Mê - Chương 55: Bạn gái cũ ở nông thôn (15)

Cập nhật lúc: 2026-03-21 16:33:07
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Triệu lão thái thái cũng đang đồ ăn. Triệu Dương về tới liền bếp, tiếp nhận công việc .

Không bao lâu, Du Hoan ngửi thấy mùi thơm, liền sang bên cạnh Triệu Dương.

Khung cảnh vốn dĩ vô cùng quen thuộc, nay thêm sự xuất hiện của cô, giống như hai sớm trở thành một nhà, trong lòng bỗng chốc lấp đầy.

Triệu Dương c.h.ặ.t xương sườn với mấy miếng gà vụn, cách khác với bà nội. Du Hoan chằm chằm.

Vừa vớt , liền múc cho cô một đĩa, nóng hổi đến mức rát miệng. Được một đĩa đầy, cô vui vẻ bưng sang ăn cùng bà nội Triệu.

Đợi gà tạc xong, cô trở .

Cái ăn hai miếng, cái ăn hai miếng, bụng gần no, ngẩng đầu lên thì thấy Triệu Dương vẫn bếp, từ đầu đến cuối hề than vãn.

Du Hoan lương tâm trỗi dậy, , cầm một miếng thịt gà đút tới bên miệng .

Triệu Dương sững , cúi đầu c.ắ.n miếng thịt gà đó, mơ hồ như chạm đầu ngón tay cô, trong lòng tình ý dâng trào, chỉ yên nơi đến đất già trời hoang.

Tiếng pháo đì đùng khiến cả thôn ngập tràn khí vui mừng. Giấy pháo vụn lẫn mùi t.h.u.ố.c pháo b.ắ.n tung, đỏ rực cả mặt đất.

Chúc Tết, dán câu đối xuân, cắt giấy dán cửa sổ, đốt pháo… Đón tới tiễn lui, bận rộn suốt một ngày, Triệu Dương cũng dịp gặp Du Hoan, chỉ lúc cô cửa mới cách mơ hồ thấy bóng dáng khiến nhớ mãi quên.

Buổi tối, cuối cùng cũng rảnh rỗi. Anh gọi cô , chuyện ở sân .

Du Hoan mặc chiếc áo bông nhỏ cổ lông trắng nền đỏ quả hạnh, thanh tú xinh xắn, nụ rạng rỡ, còn đáng yêu hơn cả mấy em bé trong tranh Tết.

“Cái cho em.” Anh lấy một bao lì xì.

“Anh cho em tiền mừng tuổi ?” Du Hoan kinh ngạc mở bao lì xì, bên trong ngoài một xấp tiền dày còn một chiếc vòng tay.

Cô lấy , một chiếc vòng tay vàng óng ánh, hoa văn tinh xảo, cầm lên nặng tay, ánh trăng lấp lánh ánh sáng.

“Tiền là bà nội cho, cái là của .” Triệu Dương hạ giọng .

Cô yêu thích rời tay, mân mê chiếc vòng, ánh mắt mang theo ý khiến Triệu Dương thể dời mắt.

“Có quá đắt ?” Dù thích, Du Hoan vẫn dè dặt hỏi một câu.

trong lòng Triệu Dương, ánh mắt cô lúc còn quý giá hơn cả chiếc vòng vàng.

Tim rung động, nhưng cô nhớ trong nhà sắp ăn cơm tất niên. Nếu thêm chút nữa, e là kịp khai tiệc.

Anh ngoài trời lạnh, ánh mắt thẳng thắn cô, chẳng hề thấy mệt, mấy chuyện , trong lòng tràn đầy hạnh phúc.

Du Hoan về, thêm một lúc, thật sự chịu nổi, gọi một tiếng.

Triệu Dương tỉnh táo , về phía cô.

“Anh đây một chút.” Du Hoan vẫy tay.

Triệu Dương khó hiểu nhưng vẫn theo, cúi đầu xuống. Ngay đó, trán truyền đến cảm giác nhẹ nhàng như lông chim lướt qua.

“Trời lạnh , mau về nhà ăn cơm .” Giọng Du Hoan kéo trở lý trí.

Anh ngơ ngác, bước thấp bước cao trở về, tới cửa nhà mới hồn, lòng bàn tay chạm lên nơi cô hôn.

Tim đập dữ dội như pháo nổ. Anh đầu trong xúc động, nhưng kẻ gây họa sớm chạy về nhà, ăn tất niên .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-xung-nhung-la-van-nhan-me/chuong-55-ban-gai-cu-o-nong-thon-15.html.]

Đón giao thừa, với một cô gái mê ngủ mà , thật sự là chuyện quá khó. Chỉ là Du Hoan đ.á.n.h cược với Trương Bình Nhạc, ai ngủ thì là tiểu cẩu.

Gần đến 0 giờ, Du Hoan ngáp liên tục, mí mắt sắp mở nổi. Quay đầu thì thấy Trương Bình Nhạc vẫn tinh thần sáng láng chơi tàu hỏa đồ chơi.

“Nhạc Nhạc.” Du Hoan gọi bé.

“Chị ch.óng mặt.” Du Hoan ôm đầu, “Chị phòng nghỉ một lát.”

“Được.” Trương Bình Nhạc gật đầu. Du Hoan phòng liền ngã lên giường, ngủ một mạch tới sáng.

Hôm , bà nội gọi dậy ăn sủi cảo.

Du Hoan ngủ nướng, nhắm mắt . Mẹ phòng, mặc kệ cô nhúc nhích, vẫn mặc quần áo cho cô, kéo cô ngoài ăn cơm.

“Tỷ tỷ, chị là tiểu cẩu.” Trương Bình Nhạc nghiêm túc .

Du Hoan buồn ngủ đến mức mở nổi mắt, đường dựa dắt, gật đầu loạn xạ: “Ừ, chị là tiểu cẩu.”

Bỗng thấy tiếng khẽ ngoài cửa.

Mơ mơ màng màng mở mắt, thấy Triệu Dương bước , ý nơi khóe môi vẫn tan, vì trưởng bối nên chỉ lặng lẽ nhét tay cô một bát sủi cảo còn bốc .

“Nhân củ sen thịt với nhân đậu que thịt, . Em nếm thử xem cái nào ngon.” Anh khẽ.

Nói xong, chào Trương ngoài.

“Đứa nhỏ , còn kịp nếm sủi cảo nhà .” Mẹ Trương oán trách.

Trên bàn cơm, cả nhà chậu sủi cảo đó đều bật . Ăn xong, vén rèm lên, phát hiện bên ngoài mặt đất phủ một lớp trắng xóa, tuyết rơi .

Tuyết đầu mùa năm nay. Buổi chiều tuyết ngừng, mặt đất tích dày, đôi giày nhỏ của Du Hoan dẫm lên kêu kẽo kẹt.

Trương Bình Nhạc kéo cô nhập bọn với lũ trẻ hàng xóm chơi ném tuyết. Tiếng đùa dẫn Triệu Dương ngoài, thấy Du Hoan ở đó, liền gia nhập cùng cô.

Bọn trẻ gọi là “ Triệu Dương”, ném tuyết cũng mấy khi nhắm .

Anh bốc một nắm tuyết, nắn vài cái thành một quả cầu chắc tay.

Phần lớn thời gian chỉ , thỉnh thoảng giúp Du Hoan, ném trả mấy đứa trẻ ném trúng cô.

Tuyết trong sân nhanh ch.óng giẫm nát. Du Hoan tìm tuyết sạch, phía sân.

Sau lưng vang lên tiếng bước chân, cô đầu , thấy là Triệu Dương.

“Anh đừng ném em.” Cô .

“Không ném.” Anh giơ hai tay trống trơn.

đà hỏi: “Vậy em ném một cái ?”

Triệu Dương nhẹ, yên. Quả cầu tuyết ném trúng vai .

chút ngại, bước tới phủi tuyết vai . Anh cúi đầu cô, ánh mắt sâu và yên lặng.

Anh hôn lên khóe môi cô. Hơi thở dần gấp, nhiệt độ lan lên gương mặt.

Triệu Dương nâng mặt cô, hôn sâu hơn, mang theo sự chiếm hữu. Môi Du Hoan tê dại, vành tai nóng bừng vì thở của .

Loading...