Xuyên Thành Nữ Xứng, Nhưng Là Vạn Nhân Mê - Chương 48: Bạn gái cũ ở nông thôn (8)

Cập nhật lúc: 2026-03-19 08:44:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Nếu cô thi đậu, giúp cô tìm một công việc nhẹ nhàng, lương cao trong thành cũng .” Phó Ánh Niên .

“Cần gì đến , em ở đây gì.” Phó Thịnh Đường liếc trai một cái, rõ ràng thích xen chuyện khác.

Phó Ánh Niên , chuyển đề tài: “Vậy em định khi nào về nhà?”

“Dì hai khi nào , em khi đó về.” Phó Thịnh Đường cũng buồn ngẩng mắt.

Vị dì hai , hễ đến lễ tết là tới “biếu tiền”, mỗi tới là ở nửa tháng trở lên.

Ở nhà khác còn đủ, chẳng chừng mực, coi như chủ nhà, sai bảo hết đến , thậm chí còn bắt nạt đến đầu cô.

Cũng chỉ vì cha cô tính tình hiền lành. Phó Thịnh Đường thì chịu nổi. Sau khi cãi với dì hai một trận mặt , khiến đối phương mất mặt, cô liền đầu về nông thôn.

Cha cô cũng nhận mức độ nghiêm trọng, bắt đầu ý định bảo dì hai rời .

Du Hoan nghiêm túc học tập, nhưng thực sự yên nổi.

Ở nhà thì lúc uống nước, lúc đổi tư thế, lúc leo lên giường ngó nghiêng, mấy chuyện cần .

Ở trường, sách một lúc là vô thức bắt đầu moi mấy lỗ nhỏ mặt bàn. Moi lâu, lỗ nhỏ thành lỗ to, to đến mức nhét cả một ngón tay, dùng bụi phấn trét , trám cho ngay ngắn chỉnh tề.

Cô còn cảm giác thành tựu mà với hệ thống rằng, việc sửa nhà Triệu Dương thì cô cũng , xem cô trám cái lỗ thế nào.

Trên bàn còn nuôi ba viên sỏi nhỏ, nhẵn bóng trong veo, thỉnh thoảng sờ một cái; dùng nắp chai trồng một cọng cỏ thẳng tắp, mỗi ngày còn chuyện với nó; giấy nháp dùng thì gấp thành khối đậu hũ; thậm chí còn khắc hình cục tẩy……

Ban đầu hệ thống còn nhắc nhở cô vài câu, đó Du Hoan kéo chuyện phiếm suốt cả buổi trưa, từ tóc buộc đuôi ngựa hợp với đeo kính , đến mắt hai mí với sống mũi cao cái nào hơn.

Một lát , hệ thống kích động báo tin: mũi cao đang lén chuyện với đuôi ngựa buộc cao!

Chuông tan học vang lên, Du Hoan thu dọn cặp sách, thở dài về nhà.

Lại học xong một ngày, đúng là khổ cho cô.

Mấy ngày nay nam chủ luôn trời sáng lên trấn, mơ hồ giúp bán đồ điện gia dụng.

Du Hoan nhiều, chỉ cảm thấy dạo học tan học đều hiếm khi gặp .

Hôm đó cô bưng bánh bao cải trắng nhân thịt heo do bà nội tự sang Phó gia, đúng lúc Phó Thịnh Đường nhắc tới chuyện :

“Bán đồ điện gia dụng rủi ro lớn, nhiều dám , nhưng đúng là kiếm tiền. Triệu Dương đầu óc linh.”

“Không chị chỉ điểm ?” Du Hoan ngơ ngác hỏi.

“Hả?” Phó Thịnh Đường cũng ngơ ngác theo, “Chuyện khi nào ? Chị .”

Hệ thống lập tức cảm giác sắp sụp đổ.

“Không ……” Du Hoan sang hỏi.

“Cho yên lặng một chút.” Hệ thống gần như vỡ vụn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-xung-nhung-la-van-nhan-me/chuong-48-ban-gai-cu-o-nong-thon-8.html.]

Du Hoan , Phó Ánh Niên ngửi mùi bước :

“Ăn gì thế, thơm .”

“Bánh bao bà nội Du Hoan gói.” Phó Thịnh Đường đầu thấy bánh bao nhân nhiều đến , xé một miếng nhỏ, chậm rãi để nóng bốc .

Vỏ bánh mềm dẻo, cải trắng ngọt mát vặn giải ngấy cho thịt, c.ắ.n một miếng là mùi thơm khác hẳn.

Ngon thì đúng là ngon. Chỉ là Phó Ánh Niên bỗng “xì” một tiếng, hít hà:“Nóng quá!”

 “Anh đoán vì em ăn.” Phó Thịnh Đường nhướng mày.

Gió dư luận trong thôn bỗng đổi. Ban đầu đều xem trọng, gần đây bắt đầu khen Triệu Dương, tầm , việc lớn.

Du Hoan về nhà bà nội mới , vụ ăn của Triệu Dương kiếm ít tiền. Chỉ thể , hổ là nam chủ.

Đêm hè mát mẻ. Du Hoan cùng Trương Bình Nhạc trong sân rửa mặt rửa chân chuẩn ngủ, chẳng hiểu đùa giỡn, vây quanh bà nội chạy tới chạy lui.

Tiếng vui vẻ vượt qua bức tường thấp, truyền sang sân nhà bên cạnh.

Triệu Dương hôm nay về muộn, đang ăn cơm cùng Triệu lão thái thái trong sân.

Một tấm ván gỗ dày kê bàn, đó một nồi cháo, một đĩa rau trộn; bà nội Trương mang sang bánh bao cải trắng, Triệu Dương mang về từ trấn một bát đồ kho.

Triệu lão thái thái bẻ bánh bao, đưa cho Triệu Dương một nửa, tiếng bên liền : “Hoan Hoan là đứa lanh lợi, tính tình thoải mái.”

Một lúc lâu , Triệu Dương mới khẽ “Ừm” một tiếng.

Triệu lão thái thái tưởng vẫn để bụng chuyện kết từ bé, liền khuyên:

“Người là tiểu cô nương, trong nhà cưng chiều từ nhỏ, chịu nổi khổ. Lại còn đến tuổi hiểu chuyện, nên tính tình thẳng thắn chút. Có cháu vui ?”

“Không .” Triệu Dương gật đầu, “Bà nội đúng.”

là như .” Triệu lão thái thái cũng Du Hoan lớn lên, trong lòng vô thức bao dung hơn, “Cùng lắm thì, chờ cháu nên chuyện, đến mặt Hoan Hoan khoe một chút.”

“Bảo rằng hồi đó cô chịu gả cho , giờ tiền , hối hận thôi.”

Lão thái thái chống nạnh, diễn dáng, còn cố ý hạ thấp giọng, trông càng thêm tinh quái.

Triệu Dương bật . Cười xong, bà:

“Vậy chờ cháu tiền, cô sẽ chịu……”

Hắn giỏi dùng lời biểu đạt, thường là nghĩ gì thì nấy. Chỉ là hôm nay, lão thái thái vô tình chạm trúng tâm tư .

Triệu lão thái thái một lúc lâu, : “Ta còn tưởng cháu nhắc tới chuyện , hóa trong lòng vẫn nhớ.”

Triệu Dương ánh mắt trêu chọc của bà, mặt nóng lên, hạ giọng hỏi:

“Vậy bà nội xem……”

Lão thái thái xua tay : “Lòng tiểu cô nương khó đoán lắm, tính . Vẫn dựa chính cháu, gì thì cứ ……”

Loading...