Xuyên Thành Nữ Xứng, Nhưng Là Vạn Nhân Mê - Chương 310: Nữ phụ "chim hoàng yến" giới hào môn (20)

Cập nhật lúc: 2026-04-26 17:21:32
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Để thuận tiện cho việc hẹn hò, Tô Hạc Hành dọn hẳn sang căn biệt thự riêng của . Sau khi chuyện tình cảm Tô Tễ và Trần Du Thịnh bắt thóp, cũng chẳng buồn dọn về nhà chính nữa. Điều dẫn đến việc Tô Triệt — nhân vật ngây thơ nhất truyện — chẳng gì.

Còn Tô Tễ, với tâm thế "xem kịch vui" đầy ác ý, quyết định nuốt ngược bí mật động trời bụng. Cô đợi đến ngày Tô Triệt tự phát hiện , để xem lúc đó cái bản mặt của em trai quý hóa sẽ biến sắc đến mức nào.

Thế là, Tô Triệt vẫn cứ vô tư như chẳng chuyện gì xảy .

Cho đến một ngày, Tô Tễ sắp xếp một buổi tụ tập ăn cơm tại biệt thự nhà họ Tô. Trần Du Thịnh đ.á.n.h chiếc Volkswagen mới tinh của đỗ chễm chệ giữa dàn Ferrari và Maserati sang trọng. Anh bước xuống, vỗ vỗ đuôi xe một cách đầy triết lý, lẩm bẩm an ủi "vợ hai":

"Đừng buồn nhé, chen chân giữa đám chứng minh năng lực của mày . Tí nữa ' chuyện phiếm' với tụi nó thì đừng lôi giá cả so, cứ lôi tính thực dụng và hiệu năng giá thành , đảm bảo chiếc nào thắng nổi mày ."

Trần Du Thịnh nghiêm túc "lên dây cót tinh thần" cho chiếc xe xong mới định trong, thì thấy em gái đang cách đó xa với vẻ mặt thốt nên lời.

"Anh ơi, thể ấu trĩ đến mức chứ?" Du Hoan cạn lời phun tào.

"Nó thông nhân tính đấy." Trần Du Thịnh sách mách chứng, "Một chiếc xe bình dân ngày nào cũng kẹt giữa đám siêu xe thế , tự ti mới là lạ. Anh an ủi nó một chút."

Du Hoan: "..." Anh trai đúng là thần thần điên điên thật .

Trần Du Thịnh mua sẵn nguyên liệu, định xuống bếp một món đặc sản quê nhà mà Tô Tễ từng nhắc tới. Tô Tễ cũng vui vẻ theo bếp để phụ giúp . Tô Hạc Hành thì đến từ sớm, giờ chắc đang ở trong thư phòng.

Vừa thấy Du Hoan, Tô Triệt oán trách: "Cậu mất hút bao lâu nay , là còn chơi với hội nữa, là lén lút yêu đương hả?"

Du Hoan chẳng giải thích , chỉ gượng gạo: " bận chút việc thôi, mà giờ tới đây còn gì."

Theo thói quen, hai rủ phòng chơi game. Trước khi bắt đầu, Du Hoan buột miệng hỏi một câu: "Đại ca đang ở thế?"

"Cậu hỏi cả tớ gì?" Tô Triệt bỗng dưng cảnh giác, Du Hoan từ xuống với ánh mắt hồ nghi.

Du Hoan thót tim, chẳng lẽ sơ hở gì ? Cô vắt óc tìm lý do chữa cháy: "Thì... tớ hỏi đại khái thế thôi, thấy thì cũng chào hỏi một tiếng chứ."

"Ồ. Tớ khuyên nhất đừng nên gần cả tớ quá."

Tô Triệt vẻ thần bí. Thực trong ấn tượng của , hai ngoài chào hỏi lúc gặp mặt thì chẳng tí liên quan nào. Cậu chẳng qua là để khơi gợi sự tò mò của Du Hoan mà thôi.

"Tại cơ?" Du Hoan phối hợp hỏi .

Đây đúng là câu hỏi mà Tô Triệt chờ đợi bấy lâu. Cậu hưng phấn kéo Du Hoan phòng chơi game, đóng c.h.ặ.t cửa , hạ thấp giọng đầy hào hứng:

"Tớ phát hiện một bí mật cực lớn của cả."

Du Hoan há miệng, lờ mờ đoán định gì nhưng chẳng nên phản ứng , đành xem màn kịch độc thoại của Tô Triệt.

"Anh cả tớ... hình như đang yêu đấy! Ha ha ha!" Tô Triệt toe toét đầy đắc ý.

"Thật giả thế?" Du Hoan đơ mặt , cố gắng phối hợp diễn kịch.

Tô Triệt cô với vẻ mặt "đúng là đồ trải sự đời", cảm xúc dâng trào tột độ, đắc ý kể những manh mối mà "tinh tường" phát hiện .

"Sáng nay lúc tới, tớ ngang qua thư phòng thì thấy đang gọi điện thoại. Đầu dây bên rõ ràng là giọng nữ. Mà đấy, cái giọng băng lãnh ngàn năm đổi của cả tớ, lúc cư nhiên trở nên ôn nhu lạ thường!"

"Cậu xem, nếu yêu đương thì là cái gì?"

Du Hoan khựng một chút để hồi tưởng. Sáng nay, lúc cô còn đang mơ màng ngủ bù xe của trai, Tô Hạc Hành đúng là gọi điện hỏi cô ăn gì để dặn chuẩn . Lúc đó cô mè nheo đòi ăn bánh pudding dâu sữa đặc.

"Không chỉ thế , thực từ tớ thấy sai sai ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-xung-nhung-la-van-nhan-me/chuong-310-nu-phu-chim-hoang-yen-gioi-hao-mon-20.html.]

Tô Triệt thao thao bất tuyệt: "Lần gặp, áo vest của tớ cài cái gì ? Một chiếc ghim cài áo hình bông hoa nhỏ, cái kiểu một cái là đồ con gái tặng..."

Nghe đến đây, Du Hoan nhớ . Chiếc ghim đó là chơi ở tiệm đồ thủ công, cô nổi hứng tự tay phối các phụ kiện với tiện tay cài lên áo . Không ngờ về đến nhà cũng thèm tháo , để cho Tô Triệt thấy.

"Còn nữa, nhân viên cửa hàng trang sức SHI-SOEBX đến giao hóa đơn, tớ . Anh cả tớ là hội viên chí tôn ở đó đấy. Tớ liếc qua lịch sử thanh toán, là lắc tay với dây chuyền con gái thôi..."

"Có một cái mẫu bướm đính kim cương nữa." Tô Triệt cố gắng nhớ , bỗng thấy cổ tay Du Hoan lấp lánh, mắt sáng rực lên: " ! Y hệt cái đang đeo !"

Du Hoan giật , suýt chút nữa thì rụt tay túi áo.

Tô Triệt vẫn nhận điều gì bất thường. Kể xong, thấy "lắm mồm" nên dặn dò thêm: "Cậu tuyệt đối đừng ngoài nhé, cả vẫn chính thức công khai với tớ ."

Du Hoan giơ tay cam đoan, đôi mắt mở to vẻ cực kỳ đáng tin cậy: "Tớ hứa, tuyệt đối nửa lời với ai bên ngoài!"

Lúc Tô Triệt mới thở phào nhẹ nhõm. nhớ thái độ bình thản của Du Hoan, lẩm bẩm đầy thất vọng: "Sao với chị tớ giống hệt thế, phản ứng nhạt nhẽo kinh khủng. Cậu thấy đây là chuyện đại sự của nhà họ Tô ?"

"Thì... cũng bình thường mà." Du Hoan nỗ lực đ.á.n.h trống lảng.

"Haizz." Tô Triệt thở dài thườn thượt, vẻ mặt đầy chiêm nghiệm, "Mọi thật là chẳng ai quan tâm đến cả tớ cả. Chỉ tớ, chỉ tớ mới thực sự lo lắng cho đại sự tình cảm của thôi!"

Du Hoan mím c.h.ặ.t môi, cố nhịn đến mức run cả .

...

Lúc , Du Hoan thể quên mất Tô Hạc Hành. Sau khi chơi game với Tô Triệt nửa tiếng, cô kiếm cớ uống nước để lẻn ngoài tìm .

Nào ngờ khỏi cửa, cô thấy Tô Hạc Hành "vô tình" đợi ở khúc quanh cầu thang. Du Hoan nhào tới, vững vàng đón lấy. Hai nép góc khuất thủ thỉ.

"Chơi vui ?" Anh khẽ hỏi.

Du Hoan xoay tròn đôi mắt, tinh nghịch đáp: "Không nữa."

"Không ?" Tô Hạc Hành thản nhiên hỏi . Anh đoán cô nàng sắp bày trò, nhưng vẫn sẵn lòng phối hợp.

"Tại vì em chỉ nhớ thôi, chơi chẳng tập trung tí nào cả." Du Hoan dùng chất giọng nũng nịu, đáng thương để nũng.

Trình độ lời đường mật của cô ngày càng tăng tiến, khiến nhịp tim của vị tổng tài vốn bình lặng cũng rối loạn. Anh véo nhẹ hai má cô: "Cái miệng nhỏ thật là trơn tru quá ."

Du Hoan lắc đầu nguầy nguậy: "Không trơn tru ."

"Mà là ngọt ngào đấy."

Nói xong, cô nhón chân hôn một cái. Khi lùi , đáy mắt cô tràn ngập vẻ đắc ý, vì cô thừa chiêu của chẳng bao giờ đỡ nổi. Tô Hạc Hành gì, ánh mắt tối sầm , thở vô thức trở nên dồn dập.

"Du Hoan! Đi uống nước kiểu gì mà lâu thế? Cậu tìm thấy chỗ lấy nước ?"

Tiếng hét của Tô Triệt vang lên khiến Du Hoan suýt nữa thì nhảy dựng lên. Bầu khí ám phá vỡ . Tô Hạc Hành bật , bóp nhẹ ngón tay cô, thở dài bất lực: "Cái thằng nhóc , lúc nào cũng rống lên như ."

"Em đây." Du Hoan mếu máo.

Tô Hạc Hành trầm giọng: "Hay là trực tiếp cho nó , đỡ để nó cứ thỉnh thoảng tới quấy rầy chúng ."

"Nói thế nào bây giờ?" Du Hoan bắt đầu tưởng tượng cảnh đó và diễn thử: "Để cho một chuyện nhé, đang yêu đương với trai đấy, từ giờ chúng còn cùng vai vế nữa , gọi là Chị dâu..."

"Không , !" Chưa kịp diễn xong cô thấy nổi hết da gà, vội vàng xách váy chạy biến về phòng chơi game.

Loading...