Xuyên Thành Nữ Xứng, Nhưng Là Vạn Nhân Mê - Chương 306: Nữ phụ "chim hoàng yến" giới hào môn (16)

Cập nhật lúc: 2026-04-26 17:20:32
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh mắt Tô Hạc Hành lóe lên một tia sáng lạ thường, cất lời: "Đưa xem một chút."

Tô Triệt và Tô Tễ dù đầy bụng nghi ngờ nhưng vẫn ngoan ngoãn theo, đưa điện thoại cho cả. Tô Hạc Hành chỉ lướt qua một cái trả ngay. Chị em nhà họ Tô cứ tấm hình bó hoa, chẳng hiểu nổi tại khiến một vốn lạnh lùng như cả hứng thú đến . Cuối cùng, cả hai đành lén lút suy đoán lưng rằng: Phải chăng cả "xuân tâm manh động", đang đối tượng nào đó tặng hoa chăng?

Tô Hạc Hành ghi nhớ tên tài khoản đó, trở về thư phòng và tìm kiếm. Anh chắc chắn đó là Du Hoan.

Bởi lẽ, dòng thời gian của tài khoản là những thứ từng thấy qua: mấy chiếc lắc tay cô thường đeo, bánh kem ở tiệm Lạc Lị, cho đến cả xe cộ và biệt thự. Có một chi tiết khiến cảm thấy đặc biệt vui vẻ: Cô từng đăng ảnh chiếc vòng tre đan .

Điều khẳng định một sự thật hiển nhiên: Cô chỉ thực sự yêu thích những thứ giá trị xa xỉ. Ánh mắt trầm tư khi tấm hình biệt thự, trong đầu bắt đầu tính toán xem quyền sở hữu căn nhà hiện đang tên ai.

...

Du Hoan vẫn hề "vỏ bọc" của bại lộ. Cô đang rúc bóng cây sân vận động, ngáp ngắn ngáp dài.

Tiết là tiết thể d.ụ.c, môn cầu lông. Vì thời tiết nên giáo viên cho cả lớp hoạt động ngoài trời. Sau phần dạy kỹ thuật là thời gian tự do, nhưng vì đêm qua mải chơi game thêm hai tiếng nên giờ đây cô buồn ngủ rũ rượi. Ánh nắng ấm áp phủ lên như một lớp chăn bông êm ái, khiến cô chỉ nhắm mắt đ.á.n.h một giấc.

Đang lúc mơ màng, một cảm giác mát lạnh bất ngờ áp lên mặt cô.

Cạnh sân cầu lông là sân bóng rổ, ngăn cách bởi hàng rào sắt hình thoi. Du Hoan ngơ ngác ngẩng đầu, đập mắt là một cây kem. Một bàn tay thon dài, rắn chắc xuyên qua khe hở của hàng rào, cầm cây kem áp má cô để trêu chọc.

Du Hoan theo cánh tay đó và bắt gặp gương mặt thanh tú, rạng rỡ của Mục Trì.

"Mời ăn kem ." Anh .

Du Hoan vẫn còn đang cơn ngái ngủ, buồn đưa tay nhận.

"Không mất tiền ." Mục Trì huơ huơ cây kem dụ dỗ.

Lúc Du Hoan mới chậm chạp đón lấy, xé vỏ bao bì lí nhí: "Cảm ơn nhé."

"Làm thế, thiếu ngủ ?" Mục Trì thấy dáng vẻ uể oải của cô liền đưa tay quơ quơ mắt hỏi han.

"Ừm." Khi Du Hoan đưa tay lên ăn kem, ống tay áo trượt xuống để lộ năm sáu chiếc lắc tay cổ tay. Dù là những sợi dây mảnh tinh tế nhưng sự kết hợp giữa kim cương và đá quý lấp lánh khiến thể rời mắt.

Hình như... so với thêm vài cái mới.

Mục Trì sững sờ chằm chằm cổ tay cô mất hai giây, bám c.h.ặ.t lấy hàng rào hỏi: "Lại tặng quà cho ?"

Không thể nào. Cứ đà , chắc rút hết tiền mừng tuổi trong ngân hàng mới theo kịp mất.

Du Hoan nghiêng đầu, miệng ngậm kem, tay thò túi quần lôi một vật đưa cho , giọng ngọng nghịu: " , cái vẫn trả cho ."

Nằm trong lòng bàn tay cô chính là chiếc vòng tre đan mà tỉ mỉ hôm . Mục Trì chiếc vòng, ánh mắt trầm xuống: "Gì đây, thích ?"

Nhắc đến đây, Du Hoan nhớ đến chiếc lắc tay kim cương kèm. Vốn dĩ cô chẳng thích chiếc vòng tre , chỉ vì mua chiếc lắc tay đắt tiền nên cô mới nể mặt mà đeo cả đôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-xung-nhung-la-van-nhan-me/chuong-306-nu-phu-chim-hoang-yen-gioi-hao-mon-16.html.]

Thế là, cô tháo luôn cả chiếc lắc tay kim cương đặt lên lòng bàn tay cùng với vòng tre. Món đồ mà cô từng khao khát, giờ đây cô tháo xuống một cách dứt khoát.

Ánh mắt Mục Trì thoáng hiện vẻ phức tạp, đưa tay nhận ngay mà bất chợt xổm xuống để tầm mắt ngang bằng với Du Hoan.

"Cậu chọn khác ?" Anh hỏi, giọng điệu hờ hững như thể đây chẳng chuyện gì to tát.

Du Hoan khẽ gật đầu: "Coi như là ."

Mục Trì định hỏi thêm điều gì đó, tại chọn khác, nhưng thấy chẳng cần thiết. Cô đưa lựa chọn, nghĩa là trong lòng cô, hơn . Thế nhưng, l.ồ.ng n.g.ự.c vẫn nén nổi những tâm tư kỳ quái, quai hàm đanh thành một đường sắc lẹm, vờ như gì mà hỏi tiếp: "Người đó... rốt cuộc là ai?"

"Không thể cho ." Du Hoan lắc đầu.

Cánh tay giơ lên nãy giờ mỏi nhừ, cô bất đắc dĩ đưa món đồ sát về phía Mục Trì: "Cậu cầm về ."

Mục Trì rũ mắt, một lúc lâu mới cầm lấy chiếc vòng tre đan, tuyệt nhiên chạm chiếc lắc tay kim cương. Anh thấp giọng: "Chẳng thích cái ? Cứ giữ lấy ."

Chưa đợi Du Hoan kịp lên tiếng, dứt khoát lưng rời .

lúc cô còn đang ngẩn ngơ thì tiếng còi của giáo viên thể d.ụ.c vang lên giữa sân, yêu cầu cả lớp tập trung. Thấy cô cầm cây kem tay, thầy chỉ tay về phía cô, dở dở : "Chưa tan học mà ăn kem đấy ?" Thầy cũng chẳng ý định khiển trách, chỉ là thuận miệng nhắc nhở một câu.

...

Thời gian , Du Hoan thường xuyên ghé qua chỗ Tô Hạc Hành. Những món đồ cô mua quà cáp nhận dám để Trần Du Thịnh , cô đều "ký gửi" hết ở biệt thự của .

Vì sự hiện diện của cô, Tô Hạc Hành sắm thêm hàng loạt đồ dùng sinh hoạt mới, tất cả màu sắc và kiểu dáng đều chọn theo sở thích của cô. Thế là, căn biệt thự vốn dĩ trầm mặc, giản đơn bỗng chốc rực rỡ hẳn lên bởi những gam màu tươi sáng.

Dù thời gian ở đây nhiều nhưng sự bá đạo của cô là biên giới. Cô chiếm trọn nhiều phòng trong biệt thự để biến chúng thành "lãnh địa" riêng: một phòng chơi game độc quyền, một phòng để đồ chuyên đựng quần áo, một phòng cho thú bông, và cả một gian phòng chỉ để chứa đồ ăn vặt...

Ngay cả thư phòng vốn chỉ Tô Hạc Hành sử dụng giờ cũng xuất hiện thêm nhiều cuốn truyện tranh với bìa ngoài lộng lẫy. Dấu vết của cô hiện hữu khắp nơi: chậu hoa nhài nơi góc tường một chiếc nơ bướm màu hồng cô tiện tay thắt khi mở quà; cuối kệ sách xếp hàng ngay ngắn giấu một chai nước chanh cô mang quên uống.

Ở phòng tập gym, bên cạnh những thiết tập luyện đồ sộ, thô cứng là một tấm t.h.ả.m nhảy dây màu hồng phấn, cạnh đó là đôi tạ tay nhỏ xinh cùng màu. Đó đều là những món đồ cô hứng chí mua về vì đột nhiên tập tành. Mua xong, cô hào hứng trải t.h.ả.m, chiếm chỗ, ăn cả suất cơm giữ dáng mà Tô Hạc Hành chuẩn cho, ... đó nữa.

Chưa hết, cô còn chê bộ sofa da trong phòng khách màu sắc quá nên bắt đổi bộ. Thay xong thấy bàn quá vuông vức, khô khan, thế là tiếp tục đổi... Cho đến khi thứ ý cô mới thôi.

Tô Hạc Hành chiếc sofa lười màu trắng sữa mềm mại, tay cầm tạp chí nhưng dáng vẻ chút tự nhiên. Ngược , cô gái bên cạnh thì thoải mái cực kỳ, cô lười biếng vùi trong sofa xem tivi, đôi chân trần trắng muốt cứ đung đưa qua , khiến chẳng tài nào tập trung nổi trang sách.

đổi tư thế, chuyển sang sấp sofa, đôi bắp chân thon thả vắt vẻo, áp mặt xuống nệm đến mức ửng hồng cả má cũng chẳng buồn quan tâm. Chính vì thế, vạt áo ở bụng nhỏ cuốn lên một đoạn, lộ chiếc rốn xinh xắn.

Tô Hạc Hành buông tạp chí, đưa tay kéo vạt áo xuống cho cô. Lo cô ham mát mở điều hòa quá thấp sẽ cảm lạnh, kéo thêm chiếc chăn mỏng đắp lên cô.

Đang mải mê với chương trình tivi, cô chẳng thèm suy nghĩ tại , chỉ tự nhiên xích gần, dựa hẳn chia cho một nửa chiếc chăn. Dáng vẻ dựa dẫm trông ngoan ngoãn vô cùng.

Cuốn tạp chí của Tô Hạc Hành dừng ở một trang lâu . Hơi thở dần trở nên nóng rực, kéo Du Hoan lòng, để cô tựa sát hơn nữa.

Du Hoan cứ ngỡ cảm động vì chia sẻ chăn, liền đắc ý dào dạt khoe khoang: "Em với kìa?"

Tô Hạc Hành gì, chỉ hôn nhẹ lên vành tai cô. Luồng nhiệt nóng bỏng chạm nơi nhạy cảm khiến Du Hoan khẽ rùng . Nhiệt độ mặt cô lập tức tăng vọt, một cảm giác kỳ lạ khiến cô bỏ chạy, da đầu tê dại. Cô định dùng tay chống xuống sofa để dậy, nhưng cổ tay nhanh ch.óng những ngón tay của vòng lấy, khóa c.h.ặ.t.

Loading...