Xuyên Thành Nữ Xứng, Nhưng Là Vạn Nhân Mê - Chương 226: Nữ phụ tiểu hỗn cầu ăn cơm mềm trong truyện nữ tôn (15)

Cập nhật lúc: 2026-04-12 15:18:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Du Hoan vốn định ở đây nán một lát, nơi khác tìm thử xem đường .

Chỉ là nàng ngờ rằng đường tìm hết đợt đến đợt khác, của Thẩm gia, cũng của Hạ gia, khiến nàng đến cơ hội bước ngoài cũng .

Chỉ sợ ló đầu , liền phát hiện.

Đành cứ xổm mãi ở đó, bám lấy quán bánh bao rời, bất tri bất giác đến lúc hoàng hôn, ánh mặt trời cũng dần ảm đạm.

Trong thời gian ít đến mua bánh bao, Thư Hạc vẫn luôn bận rộn, lúc nào rảnh tay. Đợi đến lúc sắp thu quán, sang Du Hoan, thấy cô dựa tường, gần như ngủ .

Ánh chiều cam nhạt phác lên gương mặt cô, vặn để một vệt sáng nhỏ ch.óp mũi. Thư Hạc nhiều sách, dùng lời gì để miêu tả, chỉ cảm thấy đến mức khó tin.

Hắn khẽ chạm cánh tay cô, đ.á.n.h thức cô dậy. Ngủ ở bên ngoài lúc , e rằng sẽ cảm lạnh.

Du Hoan giữ một tư thế quá lâu, chân tê rần, lên cũng chút khó khăn, chỉ thể tiếp tục xổm một lúc cho đỡ tê.

Không chờ đến tận giờ … Trong lòng cô chút hối hận, cảm thấy chắc chắn chậm trễ việc Thư Hạc trở về.

“Lát nữa sẽ .” Cô ngẩng mặt lên với Thư Hạc.

Thư Hạc do dự một chút, khẽ hỏi: “Có cô gặp chuyện gì phiền phức ?”

Du Hoan chớp chớp mắt, nhất thời nên thế nào.

Thư Hạc hỏi vốn chỉ vì lo lắng cho cô, thấy cô , dĩ nhiên cũng tiếp tục truy hỏi, chỉ ôn hòa : “Cô nương giúp nhiều như , là đến nhà ăn bữa cơm .”

Du Hoan quả thật đói, nhưng nếu phiền Thư Hạc thì hình như lắm, cô do dự : “Huynh cho thêm hai cái bánh bao là .”

“Bánh bao thì , nhưng cũng nên ăn thêm chút gì khác.” Thư Hạc khuyên. Về chuyện khá kiên quyết.

Du Hoan liền : “Được .” Rồi theo thu dọn quán.

Phía quán bánh bao chính là sân nhà họ Thư, vốn là nơi ở của Thư Hạc và mẫu .

Sau mẫu Thư Hạc qua đời, thím của liền lấy cớ chăm sóc , mang cả gia đình dọn tới ở.

Bề ngoài nơi vẫn là nhà của Thư Hạc, nhưng thực tế từ lâu trở thành địa bàn của khác.

May mà hôm nay bọn họ đều ở nhà, nên Thư Hạc mới thể thong thả chiêu đãi Du Hoan, họ sỉ nhục tra hỏi.

Có lẽ vì từ nhỏ ai chăm lo, chỉ thể tự nấu ăn, nên Thư Hạc quen tay trong bếp.

Hắn bên bếp bận rộn, bếp đốt củi khô, ngọn lửa nhảy nhót, nóng lan tỏa mang cảm giác an tâm khó tả.

Chẳng bao lâu , cơm xong. Những nắm rau tể thái vàng óng, bát canh đậu hũ lát thịt nấu với đậu khô còn bốc nóng, cùng với một đĩa bánh bao.

Đều là những món đơn giản, khi bưng lên bàn, Thư Hạc còn do dự một chút, trong lòng chút hối hận vì cố giữ cô .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nu-xung-nhung-la-van-nhan-me/chuong-226-nu-phu-tieu-hon-cau-an-com-mem-trong-truyen-nu-ton-15.html.]

Quá đạm bạc, cũng nàng ăn nổi . Trong lòng nghĩ ngổn ngang như .

Còn Du Hoan thì chẳng nghĩ gì nhiều. Lúc nàng thật sự đang đói, hơn nữa đây từng ăn món thanh đạm như , thế mà nếm một hương vị khác, cảm thấy cũng khá ngon.

“Tay nghề của thật .” Nàng theo thói quen khen một câu.

Trong phòng ánh sáng quá tối, Thư Hạc tìm một cây nến thắp lên. Ánh lửa lay động, nàng mỉm với trong làn ánh sáng ấm áp mờ ảo.

Thư Hạc ăn mà mùi vị gì, trái tim bỗng chốc lỡ một nhịp.

Ăn xong bữa cơm, chuyện cần nghĩ đến chính là tiếp theo.

Du Hoan đang lo lắng, Thư Hạc sớm sự khó xử của nàng. Hắn cụp mắt xuống, giọng khẽ: “Cô nương… là ở chỗ .”

Du Hoan kinh ngạc ngẩng đầu .

Hắn lập tức đỏ bừng mặt: “ ý đó. Chỉ là trời muộn , nếu cô nơi nào để , mà cũng chê chỗ , thì thể ở đây một đêm.”

“Thím và họ đều ngoài , sẽ ai …”

Hắn giải thích như sợ Du Hoan hiểu lầm, nhưng phản ứng quá gấp gáp như , ngược giống như đ.á.n.h khai.

Du Hoan mỉm Thư Hạc. Thư Hạc mím môi, gương mặt nổi lên một lớp hồng nhạt, gì thêm.

Đây dường như cũng là một biện pháp tệ. Ít nhất của Thẩm Duy Triều sẽ đây lục soát, nơi xem như an .

Du Hoan nghĩ , cơ thể cũng dần thả lỏng. Vì thế chuyện cứ thế quyết định.

Chỉ là căn phòng Thư Hạc ở quá nhỏ, bên trong chất nhiều đồ lặt vặt, đến chỗ đặt chân cũng khá chật chội.

Phiền toái hơn là trong phòng chỉ một chiếc giường. Hai họ đương nhiên thể ngủ chung.

Thư Hạc nghĩ cách dùng những chiếc rương gỗ bỏ ghép , dựng tạm thành một chiếc giường khác, ôm chăn đệm đặt lên , cũng thể ngủ .

Hắn Du Hoan ngủ chiếc giường vốn , còn thì ngủ chiếc giường tạm .

Du Hoan thể đồng ý. Vốn dĩ đây là phòng của Thư Hạc, nàng thể chiếm giường của . Thư Hạc kiên quyết chịu nhượng bộ, thế nào cũng chịu để Du Hoan ngủ đống rương gỗ.

Du Hoan khuyên thế nào cũng chỉ dùng đôi mắt đen như chứa cả làn nước thu nàng, lắc đầu.

Du Hoan thể thuyết phục , cuối cùng chỉ đành đồng ý.

Trời càng lúc càng tối, Thư Hạc thổi tắt nến, trong phòng tối đến mức đưa tay cũng thấy năm ngón.

Chiếc giường của Thư Hạc nhỏ hơn chiếc nàng từng ngủ đây, chăn đệm cũng mỏng, gần như thể cảm nhận độ cứng của ván giường.

Sáng nay Du Hoan còn thoải mái giường của , nào ngờ chỉ trong một ngày xảy biến hóa lớn như . Con mà, chuyện trái với lương tâm quả thật sẽ gặp báo ứng.

Cũng may hôm nay nàng trải qua quá nhiều chuyện, chạm đầu gối, chẳng bao lâu ngủ .

Loading...