Xuyên Thành Nữ Xứng, Nhưng Là Vạn Nhân Mê - Chương 223: Nữ phụ tiểu hỗn cầu ăn cơm mềm trong truyện nữ tôn (12)
Cập nhật lúc: 2026-04-12 15:17:32
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cảnh tượng khi Thẩm Duy Triều câu đó là thế : xách theo hai vò rượu trái cây bí chế đến tìm Du Hoan. Nghe loại rượu ủ theo phương t.h.u.ố.c khó mua ngàn vàng của lầu Quan Hà.
Hai đối diện bên bàn đá trong tiểu viện của Liêu gia. Nắp mở , hương chua ngọt của trái cây hòa cùng mùi thơm đặc trưng của rượu liền lan tỏa.
Bộ cụ bằng mỹ ngọc, Thẩm Duy Triều tự tay rót rượu, đưa ly rượu đến mặt Du Hoan.
Khoảnh khắc ấm áp như khiến bất giác thả lỏng .
Du Hoan đang định đưa tay nhận lấy, thì thấy câu đó, khiến nàng giật .
Ngẩng mắt lên, Thẩm Duy Triều vẫn là dáng vẻ cong mắt như thường, trong thoáng chốc còn khiến nàng tưởng rằng nhầm.
thấy nàng lâu như vẫn nhận ly rượu, Thẩm Duy Triều liền đặt ly xuống bàn mặt nàng. Đáy ly chạm mặt bàn, phát một tiếng “ting” trong trẻo.
“Tỷ tỷ.” Chàng lười biếng gọi, đôi mắt đen chằm chằm Du Hoan nghiêm túc, “Nàng thích Hạ Yến Thanh ?”
“Không mà.” Du Hoan tránh nặng tìm nhẹ trả lời, hỏi ngược Thẩm Duy Triều, “Có thấy gì ?”
Thẩm Duy Triều im lặng hai nhịp, giọng trầm xuống: “Nhìn thấy nhiều .”
Lưng Du Hoan lập tức toát một lớp mồ hôi lạnh. Nàng khỏi nhớ những đây ở bên Hạ Yến Thanh.
Là lúc nàng mua kẹo hồ lô cho Hạ Yến Thanh? Hay khi Hạ Yến Thanh dịu dàng giúp nàng chỉnh y phục? Hay lúc hai bên đường cùng uống ăn điểm tâm?
Chỉ cần tưởng tượng đến cảnh trong những lúc , Thẩm Duy Triều thể phía nàng, lòng nàng liền chút hoảng hốt.
dù nàng cũng chút kinh nghiệm dối, nên ngoài miệng vẫn lộ sơ hở, lời dối trơn tru như thật: “Chàng cũng đấy, với hôn ước.”
“Chuyện định từ nhỏ, trưởng bối hai bên đều . Tuy thích , nhưng cũng thể trái ý các trưởng bối, nên dù trong lòng , vẫn cho lệ, thỉnh thoảng bầu bạn với một chút…”
Ở chỗ Hạ Yến Thanh, nàng ở bên Thẩm Duy Triều là vì phận tôn quý, khó mà từ chối; còn ở chỗ Thẩm Duy Triều, nàng ở bên Hạ Yến Thanh là vì ý của trưởng bối, thể trái lời.
Nàng đúng là thông minh thật.
“Thật sự thích ?” Thẩm Duy Triều như xác nhận, hỏi thêm một câu.
Trong đầu kìm mà hiện lên cảnh ngày hôm đó bên hồ Lạc Nguyệt. Khi , xuyên qua lớp màn mỏng thuyền hoa, thấy cảnh hai mật lưu luyến.
“Đương nhiên.” Du Hoan vội , “Tính lạnh nhạt trầm mặc, thích chuyện. Ta cũng chẳng gì với , ở cùng thật sự chán.”
Thật cũng hẳn , ở cùng Yến Thanh vẫn khá thoải mái.
“Vậy… nàng thích ở cùng kiểu thế nào?” Thẩm Duy Triều chậm rãi hỏi.
Du Hoan “ừm” một tiếng, giả vờ suy nghĩ một lát :
“Ta , thích ở cùng thú vị, nhất là tràn đầy sức sống, thích vui chơi, thích mặc đồ màu đỏ, cưỡi ngựa, b.ắ.n tên…”
Mỗi câu nàng , tim Thẩm Duy Triều nhảy lên một nhịp.
Sao thể hiểu, từng chữ từng câu trong đó đều đang chỉ về .
“Ta cũng… cũng thích ở bên nàng.” Hắn nhỏ giọng .
Điều Thẩm Duy Triều mong đợi là sự thật đúng như Du Hoan : trong lòng nàng ai khác, chỉ ; cái gọi là hôn ước chỉ là thứ trói buộc nàng mà thôi.
Tính vốn bá đạo, dù đời nhiều nam t.ử cùng hầu một thê, cũng chia sẻ thê chủ với bất kỳ ai.
Nếu lời Du Hoan là giả, nếu trong lòng nàng khác, sẽ…
Hắn nên gì, nên chỉ thể mong rằng những lời nàng đều là thật.
“Ta sẽ với mẫu , để bà nghĩ cách giải trừ hôn ước của hai .” Thẩm Duy Triều .
Như thì sẽ chậm tiến trình nhiệm vụ cốt truyện, Du Hoan thể đồng ý, vội vàng :
“Chuyện truyền ngoài sẽ . Nếu quận vương mặt, khó tránh ảnh hưởng danh tiếng, vẫn nên để tự xử lý. A Triều, tin , cho một chút thời gian, nhất định sẽ giải quyết thỏa.”
Nàng chắc chắn như , Thẩm Duy Triều cũng khó thích, đành gật đầu đồng ý.
“Lát nữa chúng trại nuôi ngựa nhé.” Du Hoan dỗ , “A Triều cưỡi ngựa nhất.”
Thẩm Duy Triều cong cong đôi mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-xung-nhung-la-van-nhan-me/chuong-223-nu-phu-tieu-hon-cau-an-com-mem-trong-truyen-nu-ton-12.html.]
Trên đường đến trại nuôi ngựa, họ ngang qua một con phố náo nhiệt, từ xa thấy tiếng rao hàng của ít bán rong.
Thẩm Duy Triều sang Du Hoan: “Tỷ tỷ, qua xem ?” Hắn Du Hoan thích những thứ .
Du Hoan ngoài mặt bình tĩnh : “Cũng .”
Hai liền dạo một vòng con phố , mua vài món ăn vặt.
Đậu phộng xào ngũ vị khá ngon. Thẩm Duy Triều theo Du Hoan, giống như cái đuôi nhỏ, bóc đậu phộng chú ý xem nàng rẽ hướng nào.
Bóc xong hạt đậu, liền kéo Du Hoan , đút cho nàng nếm thử.
Tư thái mật khăng khít của hai khiến khác ngưỡng mộ ghen tị, nhưng đ.â.m mắt Hạ Yến Thanh đang lặng lẽ ở đầu phố.
Nàng Thẩm gia quyền thế hiển hách nên nàng cách nào. Nàng trong lòng nàng chỉ , chỉ thích . Nàng còn mỗi thời mỗi khắc đều nghĩ đến … lúc đây, nàng đang vui vẻ với một khác.
Trong ánh mắt nàng, Hạ Yến Thanh tìm thấy . Cũng thôi, khi đối diện một công t.ử trẻ tuổi tuấn mỹ như , còn nghĩ tới khác.
Hạ Yến Thanh nhắm mắt . Hắn còn nên tin nàng nữa ?
“Công t.ử…” gã sai vặt lo lắng gọi một tiếng.
•
Gần đây Hạ Yến Thanh , những lúc khiến Du Hoan cũng hiểu nổi.
Đôi khi hai đang trò chuyện bình thường, bỗng nhiên hỏi Du Hoan lừa .
Hắn dường như đang hoài nghi điều gì đó. Du Hoan trong lòng chột , nhưng ngoài mặt vẫn cố gắng diễn cho tròn vai, rằng đương nhiên là .
Có lúc rõ ràng hẹn thời gian rời , đến lúc , Hạ Yến Thanh bỗng nhiên , kéo tay áo Du Hoan : “Hoan Nhi, ở thêm một chút với ?”
Lịch trình của Du Hoan kín như , rời khỏi Hạ Yến Thanh là gặp Thẩm Duy Triều, thể đổi là đổi.
Nàng chỉ thể căng da đầu trong nhà còn việc lo, thật sự thể phân , sẽ tới…
thế nào Hạ Yến Thanh cũng , nhất định giữ nàng , đôi mắt đen sâu thẳm chằm chằm Du Hoan. Du Hoan sợ nếu cưỡng ép rời sẽ khiến nghi ngờ, chỉ đành cho Thẩm Duy Triều leo cây một .
Lúc Hạ Yến Thanh mới hài lòng. Hắn còn cầu xin Du Hoan, dù chỉ là xã giao cho lệ, cũng đừng cận quá với Thẩm Duy Triều.
Hàng mi ướt át, giọng nghẹn nhẹ với Du Hoan: “Ta sẽ khó chịu.”
Sắc mặt nam t.ử tái nhợt, đường nét đen trắng như mực, mang theo vài phần yếu ớt. Dáng vẻ tuấn tú thanh nhã như một bức sơn thủy họa, thật sự khiến đau lòng.
Du Hoan nỡ, chỉ thể dịu giọng an ủi .
khi những chuyện như xảy ngày càng thường xuyên, thậm chí xu hướng nghiêm trọng hơn, Du Hoan bắt đầu né tránh.
Nàng rằng, nàng càng trốn, Hạ Yến Thanh càng cảm thấy nàng đang xa cách , càng nắm c.h.ặ.t lấy nàng.
•
“Tiểu thư hôm qua ngủ ngon, sáng nay ngủ tới tận khi mặt trời lên cao mới dậy. Giờ còn rửa mặt chải đầu, e là thể gặp công t.ử.”
Gã sai vặt chạy việc của Liêu gia căng da đầu bẩm báo với Hạ Yến Thanh.
Đây là thứ ba trong tháng. Hạ Yến Thanh mơ hồ cảm thấy, dường như nàng còn gặp nữa.
Không. Hắn khẽ lắc đầu, biên độ nhỏ, nhưng trong ánh mắt đờ đẫn lộ một tia tuyệt vọng.
Không . Nàng đối xử với như thế, nàng trong lòng chỉ một , thể chán ghét ?
Một lúc lâu , Hạ Yến Thanh mới động tác. Hắn bước chân lảo đảo về phía phòng, gọi gã sai vặt chuẩn nước rửa mặt y phục cho .
Nàng nhất định là việc bận nên mới tới . Nàng thể tới gặp , thì tìm nàng.
Đến khi rửa mặt đồ xong chuẩn ngoài, gã sai vặt bên cạnh theo thói quen nhắc: “Công t.ử, chúng vẫn bẩm báo gia chủ.”
“Không cần.” Hạ Yến Thanh thản nhiên .
Có gì quan trọng , lạnh nhạt nghĩ. Tự ngoài thì , phát hiện thì ? Cùng lắm chỉ chỉ thẳng mặt mà mắng một trận, thì .
Trước đây sợ những thứ đó. bây giờ sợ nữa. Hắn phát hiện những thứ nhiều nhất chỉ thể hành hạ , chứ thật sự thương, bởi vì còn để tâm. Hiện tại, chỉ tìm mà để tâm nhất.