Du Hoan ngốc.bCô chỉ là trả giá điều gì nên mới giả vờ ngây ngốc mà thôi.
Dù lấy lý do sợ đau, nên chỉ thể thông qua hôn môi để “cho cô ăn”, nhưng cô cũng hiểu rõ, đơn giản là đang nhân cơ hội chiếm tiện nghi của cô.
Chỉ là— Máu của nam chính thật sự là đỉnh cao của thế giới . Không “bữa ăn” nào cùng cấp thể thế. Uống qua một sẽ hương vị tuyệt diệu đó chinh phục, đó thể nào quên .
lúc Phó Ngôn Kỳ chủ động nhắc tới, e rằng cô tiếp tục giả ngu nữa. Du Hoan chấn chỉnh tinh thần, cúi đầu chuyên tâm ăn, bày tư thế gì cả.
Phó Ngôn Kỳ thấu tâm tư cô, khóe môi cong lên: “Chúng một giao dịch thế nào?”
Thương nhân giỏi nhất là dùng một giao dịch vẻ công bằng để đạt thứ .
Du Hoan vẫn bình thản ăn một miếng bánh khoai tây.
Cho đến khi chậm rãi : “Kết hôn với , Phó phu nhân. Máu của , em uống bao nhiêu tùy ý.”
Miếng bánh khoai tây trong nháy mắt trở nên vô vị.
“Tùy ý uống?!” Trời ơi, chuyện còn kích thích hơn cả nhà ăn bán Coca 0,001 đồng uống giới hạn. Chỉ nghĩ thôi cũng đủ khiến tim cô rung động.
Món ngon như , mỗi chỉ thể dựa hôn môi mới uống một chút, mà giờ thể để cô tùy ý uống.
Phó Ngôn Kỳ đương nhiên điều kiện với cô hấp dẫn đến mức nào. Chỉ là cô vẫn còn chút nghi ngờ xem bẫy gì , nên còn do dự.
Anh từng bước dẫn dắt: “Sau khi trở thành Phó phu nhân, sống cùng , tự nhiên là em uống lúc nào thì uống.”
Du Hoan kìm mà tưởng tượng theo lời . Bất cứ lúc nào, nếu bỗng thấy đói, chỉ cần kéo c.ắ.n một ngụm, thoải mái uống, như một quầy m.á.u tự phục vụ…
Cô cố giữ chút lý trí, suy nghĩ một lúc về phía .
Phó Ngôn Kỳ tưởng cô sẽ hỏi vấn đề nghiêm trọng gì đó, ngờ cô : “Có thể ký hợp đồng ?”
Phó Ngôn Kỳ bật . Hợp đồng đương nhiên để cô ký. Ngoài , còn đưa cho cô mấy tấm thẻ ngân hàng vốn định cho cô tiền tiêu vặt từ lâu.
Tiếp theo là bàn chuyện kết hôn, tiến độ nhanh đến mức khó tin.
Du Hoan báo với ba một tiếng. Hai vợ chồng già lo lắng phận quỷ hút m.á.u của cô lộ sẽ ảnh hưởng đến tình cảm. Du Hoan bình tĩnh , chính vì đối phương nguyện ý “túi m.á.u” cho cô, nên cô mới đồng ý kết hôn.
Tiểu nha đầu đúng là chọn , khiến hai vợ chồng già đều ngạc nhiên.
Hai bên gia trưởng nhanh ch.óng sắp xếp gặp mặt. Phó Ngôn Kỳ từ nhỏ đến lớn đều là kiểu nổi bật như cột mốc. Xuất sắc, ưu tú đến mức cha quản cũng bắt đầu từ . Lâu dần họ cũng buông lỏng, đặc biệt tôn trọng ý nguyện của .
Chuyện hôn nhân đại sự cũng ngoại lệ. Chỉ là vì từ bé đến lớn từng thiết với bất kỳ cô gái nào, trong nhà thậm chí còn lo một ngày nào đó sẽ dẫn một đàn ông về. Vì thế mới cố gắng sắp xếp liên hôn với thiên kim nhà họ Thịnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-xung-nhung-la-van-nhan-me/chuong-209-nu-phu-tro-ly-trong-truyen-tong-tai-12.html.]
Không ngờ lặng lẽ bạn gái từ lúc nào, còn là một cô gái xinh xắn như . Người nhà họ Phó xem như thở phào nhẹ nhõm.
Phó Ngôn Kỳ cũng coi như tuấn tú lịch sự, cha nhà họ Triệu thấy cũng khá hài lòng.
Hai bên đều ưng ý, nhanh định ngày cưới.
“Có gấp quá ?” Triệu phụ chút do dự.
Phó phụ xòa nhờ xem ngày, hôm đó đúng là ngày lành tháng . Thực trong lòng ông cũng khổ lắm, bởi ngày cưới là do thằng con trai tự chọn.
Còn cố ý yêu cầu ông ngay tại bàn ăn, như thể sợ cô gái đổi ý bỏ chạy.
.
Chưa kết hôn nhưng Du Hoan vẫn bình thường. Lợi ích rõ ràng nhất là mỗi mang cà phê phòng, cô thể quang minh chính đại yêu cầu Phó Ngôn Kỳ cho “uống m.á.u”.
Phó Ngôn Kỳ lặng lẽ đưa tay trái cho cô c.ắ.n.
Giờ còn cố chấp đòi hôn nữa. Mấy hôn để “cho ăn” đó khiến đầu lưỡi c.ắ.n rách, đến giờ vẫn khỏi hẳn, mỗi ăn cơm đau.
Cô chuyên tâm “ăn”, còn dùng tay còn xoa đầu cô. Bỗng nhớ một chuyện, : “Tan đừng về, đến nhà cũ ăn bữa cơm.”
Đáng tiếc Du Hoan đang đắm chìm trong vị m.á.u ngọt ngào, lọt tai. Vừa tan là cô chạy nhanh hơn ai hết.
Cô lên kế hoạch : tiên ghé tiệm bánh mua một chiếc bagel phô mai muối biển, đó đến tiệm đồ uống lạnh mua một ly chanh.
May mắn , cô kịp mua chiếc bagel cuối cùng. Vừa c.ắ.n , đến khi ngang qua một con hẻm nhỏ, cô chợt thấy âm thanh bất thường.
“Anh Chu, chính là nó, chính là nó!”
“ , lợi dụng lúc ở đây để gây sự.”
“Còn chạy ?”
Tiếng va chạm cơ thể vang lên. Du Hoan khẽ nghiêng đầu, mở sẵn điện thoại báo cảnh sát, chuẩn ấn gọi bất cứ lúc nào, cẩn thận trong hẻm.
Cuối hẻm là mấy nam sinh đang tuổi dậy thì, hơn chục rải rác, còn cầm theo gậy gộc.
Giữa đám đông một nam sinh trông quen mắt. Cậu mặc hoodie đen rộng thùng thình, tóc đen rối, đang đối diện với ai đó. Nghiêng mặt sang, lộ vài phần lạnh lùng mà bình thường dễ nhận .
Ấn tượng “học sinh ngoan” mà Chu Dương để cho Du Hoan quá sâu, khiến cô theo bản năng nghĩ rằng là bắt nạt. Dù trong tay cầm gậy bóng chày, cô cũng cho rằng đó chỉ là để tự vệ.
Cho đến khi cây gậy bóng chày trong tay chống lên tường, giọng trong trẻo vang lên trong con hẻm, mang theo vẻ hung hăng cùng chút lười biếng như quá quen với cảnh : “Thử chạy thêm một đứa nữa xem.”