Xuyên Thành Nữ Xứng, Nhưng Là Vạn Nhân Mê - Chương 203: Nữ phụ trợ lý trong truyện tổng tài (6)

Cập nhật lúc: 2026-04-09 19:16:35
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày hôm , Du Hoan điều về vị trí pha cà phê. Cô hiểu chuyện gì. cũng coi như là chuyện , cô cơ hội nhiệm vụ.

Phó Ngôn Kỳ đang lật tài liệu thì gõ cửa. Lực gõ nhẹ. Anh ngẩng đầu, chỉ một tiếng “Vào ”. Người bước , ngọt ngào gọi: “Phó tổng.”

“Cà phê của .” Du Hoan đặt ly cà phê lên bàn. Phó Ngôn Kỳ vẫn ngẩng đầu, bộ dạng chăm chú việc khiến cô chút vui.

Hôm nay cô cố ý ăn mặc . Váy ngắn chữ A bằng trắng, để lộ đôi chân thon dài cân đối; bên là áo len dệt màu hồng phấn ánh hạnh, chất vải mềm mại ôm lấy bờ vai mảnh mai. Lúc soi gương cô còn nhịn thêm vài .

Vậy mà Phó Ngôn Kỳ thèm liếc cô một cái.

Cô bực bội cạnh bàn việc của chịu . Hô hấp vẫn đều đặn, tiếp tục xử lý công việc như chuyện gì.

Cô cảm thấy đây là một dạng ngầm cho phép. Lại mùi hương quyến rũ thoang thoảng từ kéo lấy, lá gan dần lớn lên.

“Phó tổng…” Cô vươn tay, nắm lấy cây b.út trong tay . Giọng mềm mại như móc câu.

Phó Ngôn Kỳ rút tay , để mặc cô từng chút một rút cây b.út khỏi tay .

bên cạnh , khi lấy b.út tự nhiên nghiêng gần. Hơi thở hai mơ hồ quấn . Hương vị ngọt ngào lên men trong khí, khiến đầu óc choáng váng như rơi hũ mật.

Cho đến khi cô ném cây b.út sang một bên, tiếng “cạch” vang lên mặt bàn, tỉnh táo đôi chút.

ánh mắt chỉ càng thêm sâu, vẫn ngăn cản cô. Không ngăn cản, đôi khi chính là một loại dung túng.

Rất nhanh, cô càng thêm liều lĩnh. Bàn tay rảnh, hờ hững nắm , khớp xương rõ ràng, thon dài hữu lực.

Tay cô từng chút một tiến . Trước tiên là ngón trỏ thử chạm lòng bàn tay . Không phản kháng, ngón tay cô liền quấn lấy, khẽ câu lấy ngón tay .

Chẳng bao lâu, cô càng thêm táo bạo, nhẹ nhàng gãi lòng bàn tay . Phó Ngôn Kỳ chăm chú từng động tác của cô, ánh mắt dần trở nên trầm lắng.

Khi hai bàn tay đặt cạnh , sự khác biệt lập tức hiện rõ. Tay Du Hoan trắng trẻo mảnh mai, ngón tay thon dài. Tay Phó Ngôn Kỳ lớn hơn, da hẳn đậm màu, nhưng so với tay cô vẫn tối hơn một tông.

Phảng phất chỉ cần dùng lực một chút, là thể siết c.h.ặ.t cổ tay Du Hoan, khiến cô thoát . thực , đó chỉ là ảo giác do sự chênh lệch thị giác tạo thành.

Du Hoan còn tưởng sẽ từ chối, ngờ cô chạm vẫn phản ứng gì, nên chút nghi hoặc cúi đầu sắc mặt .

Phó Ngôn Kỳ sống lưng thẳng tắp, khép mắt , lúc mới chậm rãi cất giọng khàn khàn hỏi cô: “Chơi đủ ?”

Du Hoan nhát gan, lời nặng, cảm thấy câu đó rõ ràng là đang trách móc.

nhiệm vụ cũng chỉ yêu cầu cô quyến rũ , nhất định để nam chính .

Vì thế cô vội thu tay , mặt dày : “ giúp gãi ngứa thôi.”

Phó Ngôn Kỳ trầm mặc hai giây, dường như lười tranh cãi với cô, phủ nhận cái cớ cô bịa , chỉ hờ hững : “ từng bảo cô giúp.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-xung-nhung-la-van-nhan-me/chuong-203-nu-phu-tro-ly-trong-truyen-tong-tai-6.html.]

vốn lương thiện mà…” Du Hoan nhỏ giọng , tự thấy vô sỉ, liền vội vàng lớn hơn: “Phó tổng, uống cà phê , lát nữa sẽ nguội.”

Vừa chạy ngoài. Trong tay Phó Ngôn Kỳ bỗng dưng trống , chút quen, khẽ co co ngón tay.

Chỉ là ngoài cảm giác mềm mại , còn một điều khiến thấy kỳ lạ: nhiệt độ cơ thể cô dường như thấp hơn bình thường, khi nãy truyền sang tay thậm chí còn lạnh.

.

“Tiến độ quyến rũ nam chính 4/10. Chúng sắp thành một nửa !” Hệ thống vui vẻ .

Du Hoan cũng phấn khởi theo, còn hỏi: “Nhiệm vụ thành nhanh như , là công lao của ai hả?”

“Là cô chứ ai, ký chủ thông minh nhất thế giới của chúng .” Hệ thống sức khen ngợi.

Vì khen thưởng cho bản thông minh nhất thế giới – tan xong, Du Hoan xếp hàng mua một ly sữa.

Cô về muộn hơn bình thường một chút, nên gặp Chu Dương, ngược bắt gặp mấy bà cụ trong khu đang tụ tập chuyện phiếm.

“Giá nhà giờ cao thật đấy, con trai mua nổi căn nhà cũng vất vả hơn nửa đời . Không như 301, một , còn là trẻ con, mà ở một căn lớn như thế.”

“Ha, nhà đó là bố nó mua cho. Bố ăn buôn bán, tuy ly hôn, ai nuôi con, nhưng tiền thì thiếu.”

“Mệnh gì chứ? Có ai quản nó . Hai bên ông bà cũng chẳng ai giúp, còn chẳng bằng chúng …”

Du Hoan vài câu lên lầu. Khi ngang cửa nhà Chu Dương, cô cố ý biển , 301, quả nhiên mấy bà cụ .

Thì kém may mắn như , sống một , bên cạnh.

Hai ngày là một dịp lễ truyền thống, công ty nghỉ, bên còn tục ăn sủi cảo.

Du Hoan ngủ một mạch đến tận trưa, mở mắt nhận điện thoại của ba , dặn cô nhớ ăn sủi cảo, còn gửi cho cô một bao lì xì lớn.

Cô xuống lầu, định mua ít sủi cảo gần nhà, nhưng ngờ quá giờ, sủi cảo bán hết sạch.

Cô đành tính về đặt đồ ăn, ngang qua 301 nghĩ đến Chu Dương. Có lẽ nhận điện thoại của ba nhỉ? Cậu còn nhớ hôm nay ăn sủi cảo

cô cũng đang nhớ đến m.á.u của , quan tâm một chút cũng gì quá đáng.

Du Hoan gõ cửa.

“Ai đấy? hôm nay đừng ai tới phiền mà…”

Phía cánh cửa, Chu Dương còn ngái ngủ, quần áo xộc xệch, tóc rối bù, rõ ràng mới bò dậy khỏi giường, đầu óc còn tỉnh táo.

Cậu vốn tật cáu kỉnh lúc mới ngủ dậy, tính tình , tưởng là ở quán net tới tìm nên giọng điệu đặc biệt khó chịu và bực bội.

Loading...