Ngày nọ, rõ từ truyền tin tức rằng sẽ đại nhân vật ngang chân núi. Người trong trại dò xét hồi lâu vẫn tra lai lịch.
Không nắm rõ nội tình, họ cũng lười gây chuyện, dự định cứ để đối phương qua.
Chỉ Du Hoan tự xuất phát, mai phục con đường tất qua. Nàng đeo cung tiễn lưng, mang theo một túi hạch đào rang bơ từ hạch đào rừng núi, ăn chờ.
Nàng xem, rốt cuộc là nhân vật phương nào. Đáng tiếc nàng vốn thiếu kiên nhẫn. Ngồi tảng đá chờ mãi thấy ai, nắng ấm áp dễ chịu, chẳng từ lúc nào ngủ quên.
Một giấc ngủ dài thơm ngọt… trong mơ còn ăn gà mềm mọng chảy nước.
“Hô, nóng.” Có .
Du Hoan mơ màng mở mắt, thấy sườn đồi một cạnh đống lửa, đang nướng gà.
Con gà chín tới. Dù cách một , mùi thơm vẫn khiến nàng tưởng tượng lớp da vàng giòn bóng mỡ, xé là nóng bốc lên, nước thịt văng , thơm mềm…
“Tiểu tặc lớn mật! Dám trộm gà núi ăn, còn mau buông xuống, ngoan ngoãn chịu trói!” Du Hoan nhảy lên tảng đá, giương cung quát lớn.
Người cúi đầu, hai tay nâng xiên gà như dâng lễ: “Không là gà của nữ hiệp. Tiểu nhân xin hai tay trả, mong tha thứ.”
Thái độ khá cung kính. Du Hoan đeo cung, bước tới gần con gà , càng càng thấy giọng quen thuộc.
“Ngươi tưởng như là xong ?” nàng nghiêm mặt.
“Hay là… phạt tiểu nhân trâu ngựa cho nữ hiệp năm mươi năm?” Người nọ chậm rãi ngẩng đầu, lộ gương mặt tuấn mỹ quen thuộc.
“Ân Thù??” Du Hoan kinh ngạc.
Ân Thù giả bộ suy nghĩ thong thả : “Nếu Tang cô nương hài lòng, Ân mỗ xin thêm mười vạn lượng vàng bạc, một gánh hỉ bánh, một ngàn tấm lụa màu, một ngàn tấm tơ lụa, năm trăm tấm vải dệt các loại, một trăm tuấn mã, hai trăm con dê…”
Hắn mãi như thể còn cả danh sách dài phía .
Du Hoan tròn mắt: “Thiệt giả ?”
Nàng kéo đến mặt Tang Ngâm, còn vỗ n.g.ự.c cam đoan rằng nay phong vương, đến để đãi tiệc họ. Tang Ngâm xong càng thấy gì đó đúng.
Lại Ân Thù ngoài mặt thong dong, nhưng ánh mắt chỉ dõi theo Du Hoan, nàng lập tức hiểu —đây khao thưởng, rõ ràng là sính lễ.
“A tỷ… , Tang cô nương thấy ?” Ân Thù hỏi.
Khóe môi Tang Ngâm giật giật. Còn gì gọi a tỷ. Nàng đồng ý cũng chẳng từ chối, chỉ đáp: “Những thứ với vô dụng, quan trọng là Hoan Hoan nghĩ gì.”
Hoan Hoan còn hiểu hết, tưởng lợi, vui vẻ : “Đương nhiên là !”
Tang Ngâm ôm trán. Còn Ân Thù, khóe mắt khẽ cong, ý lan dần.
Ân Chuyết là con trai do Hoàng hậu sinh , là hoàng trưởng t.ử, cả gia tộc mẫu hậu dốc lòng bồi dưỡng. Với xuất như , dù là khối bùn nhão cũng thể đỡ lên tường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-xung-nhung-la-van-nhan-me/chuong-144-ban-gai-cu-trong-the-gioi-vo-hiep-xong.html.]
Ân Chuyết cũng phụ kỳ vọng. Tuy tư chất chỉ ở mức trung bình, nhưng cẩn trọng, chăm chỉ, là kế vị tệ —— nếu như Ân Thù tồn tại.
Cố tình một như Ân Thù. Xuất hiển hách, mẫu tộc chống lưng, ban đầu chẳng ai để mắt. Ai ngờ tranh, đoạt.
Thuở đầu, Ân Chuyết còn vẻ yếu ớt vô hại của mê hoặc, coi như tiểu đáng thương. Nào ngờ tiểu đáng thương đầu mặt hoàng đế rơi vài giọt nước mắt, đoạt mất công tích vốn thuộc về .
Hóa là một con hồ ly lòng hiểm độc. Ân Chuyết tức đến nghiến răng, hạ quyết tâm cùng Ân Thù thế bất lưỡng lập.
nhanh, bi ai nhận , Ân Thù tâm tư linh hoạt, căn bản đấu .
Từ khi trở về từ Đại Mạc, Ân Thù càng trở nên khó đối phó. Phụ hoàng, đại thần trong triều, thậm chí sĩ t.ử ngoài dân gian, đều thu phục. Ngay cả thế lực của mẫu hậu Ân Chuyết cũng xu hướng ngả về phía .
Ân Chuyết: …
Những cữu cữu từng ôm đùi , mới là thiên t.ử danh chính ngôn thuận ? Sao đầu, Ân Thù thành “thiên mệnh sở quy” trong miệng các ?
Chỉ vì mời danh y chữa bệnh cho trong nhà các ? Chỉ vì khuyên phụ hoàng cho vị thừa tướng tóc bạc cáo lão hồi hương? Chỉ vì lúc khẩn cấp đưa cung bài cho đại thần việc gấp cung?
Hắn quá cách mượn sức lòng . Ân Chuyết căn bản tranh nổi.
Đến chính Ân Chuyết cũng dần nản lòng. Không là vì việc với Ân Thù quá dễ dàng, vì đó vốn điều thật sự .
Ngày phụ hoàng băng hà, Ân Chuyết thấy khoác áo tang trắng, thất thần ngoài cửa sổ. Ánh mắt kéo dài, như xuyên qua cung tường xa hoa nặng nề, xuyên qua đám chen chúc, vượt qua núi non sông nước, về nơi khao khát.
Tiên đế xong chiếu thư truyền ngôi. Đến lúc nên kế vị, lùi một bước, đẩy Ân Chuyết , vô tâm triều chính, vân du tứ hải.
Chuyện từ trời rơi xuống. Ân Chuyết mơ cũng ngờ ngôi vị hoàng đế đến với theo cách .
Hắn nghĩ mãi , nhị cùng tranh đấu bao năm, vì đột nhiên quyết định thoái lui như .
Nghĩ nghĩ , chẳng lẽ là vì tình … Ai trong hoàng thành chân tình! Ân Chuyết vỗ bàn bật dậy.
Ngày hôm , Ân Thù tới tìm đòi tiền. Năm mươi năm phân lệ Vương gia , cùng bộ sính lễ cưới vương phi, chi đủ. Thứ nào tiện mang , đều quy đổi thành bạc.
Ân Chuyết: … tình nghĩa , thể mong manh đến .
•
Vài năm , quan viên địa phương dâng tấu, một ngọn núi nào đó một nhóm chiếm cứ, nguy cơ sinh nạn trộm cướp, xin triều đình phái binh tiễu trừ để trừ hậu họa.
Khi thiên hạ thái bình, dân chúng an khang, binh lực dồi dào, dẹp cũng chẳng khó.
Ân Chuyết định hạ lệnh, một phong thư đưa tới.
Vị nhị nhiều năm tin tức của cuối cùng cũng thư. Ân Chuyết vội vàng mở , bên trong chỉ một câu đơn giản: “Đó là nhà đẻ của , đừng động.”
Ân Chuyết: … Hóa cái gọi là vân du tứ hải, là lên núi thổ phỉ.