Tỷ, hảo tỷ tỷ, tỷ tỷ. Du Hoan cảm động đến nên lời.
•
Du Hoan diễn cũng coi như xong xuôi. Vừa khéo một nhóm khách mới bước khách điếm. Trong nhóm đó cả kẻ trong kịch bản từng giúp Ân Thù truyền tin ngoài.
Gần đây khách khứa đông đúc, nhân thủ trong điếm quen thuộc quy trình, một loạt thao tác nhắm mắt cũng .
Thừa Thu, Thừa Hạ lượt bưng đồ ăn lên cho khách, Tấn Vân thu bạc xong liền lười biếng rời , Tang Ngâm hôm nay dậy sớm, đang gục quầy ngủ gà ngủ gật.
Ân Thù cùng Du Hoan một bàn, ăn sáng. Nàng còn tỉnh hẳn, tinh thần uể oải, đầu rũ xuống, thi thoảng gật gù.
Bàn khách mới ngay cạnh bên. Có một kiếm khách thích giao thiệp, thấy món bàn họ lạ mắt liền nghiêng sang hỏi: “Này, ăn món gì ?”
“Đây là mì gà hầm táo đỏ kỷ t.ử, là sủi cảo tôm phỉ thúy, lát gà xào, đậu phụ xào thập cẩm…” Ân Thù thuận miệng giới thiệu, lơ đãng liếc Du Hoan một cái.
Nàng vẫn cúi đầu, mắt gần như mở hẳn, chỉ chậm rãi nhai một viên cầu mè như ý, trông buồn ngủ đến lợi hại, cũng chẳng ngăn chuyện với khác.
“Nhìn ngon đấy, bữa bọn cũng gọi mấy món .” Kiếm khách thèm thuồng .
Bữa . Khóe môi Ân Thù khẽ cong lên một nụ mỉa mai. Bữa ư? Ăn xong bữa , còn mong gì đến bữa .
Kiếm khách tinh mắt bắt gặp nụ mấy thiện , thoáng sững . Hắn đang định hỏi thì ánh mắt hai chạm .
Bên bàn họ, một nhóm đồng hành đang rộng bụng ăn uống, tiểu nhị nhanh nhẹn bưng món, chưởng quầy thì gục quầy ngủ, thứ đều hợp lý đến mức khiến ai nảy sinh nửa điểm nghi ngờ.
Thế nhưng từ ánh mắt sâu thẳm đến cực điểm của Ân Thù, kiếm khách một tia cảnh giác mơ hồ.
Hắn khắp gian khách điếm, bỗng thấy như lạc hang ổ ma quỷ, chỗ nào cũng gì đó .
Một luồng lạnh lẽo rờn rợn bò dọc sống lưng. Hô hấp dần gấp gáp, đúng lúc , đột nhiên cảm thấy nhét tay một mảnh giấy.
•
Không bao lâu, bàn lượt ngã gục xuống đất, tiểu nhị khách điếm liền khiêng họ xuống địa lao.
Không ngờ bên trong lẫn một kẻ giả vờ bất tỉnh. Sơ suất một chút, thế mà để thừa cơ trốn thoát.
Đây là đầu tiên đào tẩu khỏi khách điếm của họ, ai ngờ tới.
Tang Ngâm lập tức sai đuổi theo, nhưng khỏi cửa mất hút, ẩn , tìm mãi vẫn thấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-xung-nhung-la-van-nhan-me/chuong-139-ban-gai-cu-trong-the-gioi-vo-hiep-14.html.]
Du Hoan dĩ nhiên bỏ sót những động tác nhỏ của Ân Thù. trong lòng nàng đang giằng co dữ dội.
Hệ thống nàng thành nhiệm vụ. Lần hiếm hoi lắm mới thấy hy vọng, thành xong hệ thống sẽ nhanh ch.óng thăng cấp, đối với nàng cũng lợi.
trong kịch bản, tỷ tỷ và những trong khách điếm đều kết cục .
Những hình ảnh hệ thống mô tả dần hiện mắt Du Hoan — Ân Thù dẫn , Nhị hoàng t.ử tôn quý vô song lười nhác rũ mắt, từ cao xuống khách điếm từng khiến chịu nhục, lạnh nhạt buông một chữ: “G.i.ế.c.”
Khách điếm ầm ầm sụp đổ. Những đến đây lánh đời rốt cuộc vẫn thoát khỏi kết cục bi t.h.ả.m, phản kháng vô vọng, chỉ còn x.á.c c.h.ế.t la liệt, như một cơn ác mộng tuyệt vọng.
Bởi nàng quá mức thuận theo tiến trình kịch bản, nhanh thôi sẽ đến cái kết cục đó.
Nàng nhắc nhở tỷ tỷ và chuẩn , hoặc rời khỏi nơi , đừng rơi kết cục giống hệt kịch bản.
nhiều nhiệm vụ như , nàng hiểu rõ — chỉ một đổi nhỏ cũng thể khiến hướng kết cục lệch hẳn.
Nàng , tỷ tỷ nhất định sẽ bỏ nàng. Nếu rời , cũng nhất định mang theo nàng. Kế hoạch xáo trộn, nhiệm vụ sẽ biến thành chuyện thể thành.
Đừng quản nhiều như . Nàng tự nhủ trong lòng. Dù nàng cũng từng thành trọn vẹn một nhiệm vụ nào.
tỷ tỷ… thể theo nàng rời khỏi thế giới … Vậy thì càng thể trơ mắt đối xử với nàng như thế tìm c.h.ế.t.
Du Hoan đột ngột bật dậy. Ân Thù đang trầm tư, động tĩnh của nàng giật , sợi dây đàn trong tay “phựt” một tiếng đứt đoạn.
“Hoan Hoan?” Hắn cũng lên theo, mơ hồ cảm nhận nàng dường như sắp một chuyện vô cùng quan trọng. Thế mà khi gọi, bước chân nàng vẫn hề chậm .
Nàng phát hiện sơ hở ? Hắn đuổi theo, chỉ bình tĩnh một lát nghĩ, cho dù phát hiện, cũng muộn.
•
“Tỷ tỷ!” Du Hoan tìm thấy Tang Ngâm ở tiền viện, vội vàng , “Tỷ mau dẫn rời , nơi nguy hiểm.”
Tang Ngâm nhíu mày: “Ý là tên kiếm khách trốn thoát thể mang rắc rối đến cho chúng ?”
“Tỷ tỷ, bao nhiêu năm nay từng ai thoát khỏi chỗ , chuyện hôm nay nhất định vấn đề.” Du Hoan rõ hơn, nhưng thể chân tướng, chỉ thể kéo tay áo nàng khẩn cầu, “Tỷ mau rời khỏi đây .”
Ban đầu Tang Ngâm quá để tâm, nhưng thấy nàng gấp gáp như , sắc mặt tái nhợt, như thể đang nghĩ đến chuyện gì cực kỳ tồi tệ, lúc mới nghiêm túc hẳn lên.
“Đừng sợ.” Nàng vỗ nhẹ Du Hoan trấn an, bước ngoài, “Tỷ sẽ bảo họ đề cao cảnh giác. Dù đến thật, chắc đối phó .”
Nàng hề ý định rời . Dẫu nơi , từ lâu là nhà của họ.