Xuyên Thành Nữ Xứng, Nhưng Là Vạn Nhân Mê - Chương 104: Bạn gái cũ trong văn dân quốc (11)
Cập nhật lúc: 2026-03-27 11:33:29
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đã qua một đoạn thời gian, Thịnh Minh Phú vẫn cho cô gặp Lâm Hà.
Du Hoan chờ kịp, cô sợ thấy cô, sinh đủ loại suy nghĩ miên man.
•
Trời hửng sáng, Du Hoan đầu tiên mở mắt sớm hơn Thịnh Minh Phú.
Cô mơ mơ màng màng chen về phía Thịnh Minh Phú, cánh tay khoác lên . Thịnh Minh Phú tỉnh, mở mắt vỗ vỗ cô, tưởng rằng cô gặp ác mộng.
Không ngờ, cô chỉ là đơn thuần an phận. Cô lùi , dán lên , thể trơn mềm như ngọc.
Thịnh Minh Phú thần trí thanh tỉnh, Du Hoan, ngược cô rốt cuộc định gì.
Cô chui về phía , làn da trần trụi chạm khí lạnh, Thịnh Minh Phú một mặt như gì, một mặt kéo chăn , đắp cho cô kín hơn.
Rốt cuộc cũng chui qua , n.g.ự.c lộ một cái đầu lông xù.
“Thịnh Minh Phú.”
Cô hiếm khi gọi bằng giọng ôn hòa như , tiếng còn mang theo chút buồn ngủ tan, mềm mại đến lạ.
Sự mềm mại khiến Thịnh Minh Phú tự chủ liên tưởng đến cảm giác tâm tin cậy, cùng những ngày tháng bạc đầu nương tựa mấy chục năm .
“Làm ?” Hắn hạ giọng hỏi.
“Nhớ , dựa gần .” Cô cách chuyện, những lời ấm áp ngọt ngào gần như nhấn chìm trong biển tình yêu.
Thịnh Minh Phú tránh khỏi ôm cô c.h.ặ.t hơn một chút. Hơi thở của cô, nhiệt độ cơ thể cô, cũng cảm nhận rõ ràng hơn.
Lúc , dù nàng m.ó.c t.i.m , e rằng cũng chẳng thấy đau.
“Lại đang đ.á.n.h chủ ý gì?” Hắn bất đắc dĩ hôn lên cô.
Cô nhỏ giọng : “Em gặp em.”
Trong tình cảnh như , còn chuyện gì là thể . Dù cô trời sập xuống, Thịnh Minh Phú cũng sẽ lập tức nghĩ cách.
•
“Hoan Hoan …”
Lâm Hà đó của Thịnh Minh Phú đưa tới thiên viện. Tuy ăn uống đầy đủ, cần việc, còn cho bà con gái gả Thịnh thái thái, nhưng bà dù thế nào cũng thể yên tâm.
Thịnh Minh Phú là thế nào chứ, là đốc quân. Những ông chủ lớn và quan chức địa phương ở Vinh Thành đều dựa . Người trướng ai nấy đều mang s.ú.n.g, thường xuyên đồn hôm nay g.i.ế.c năm , ngày mai g.i.ế.c mười …
Trong mắt Lâm Hà, đó là tồn tại cao cao tại thượng, hung thần ác sát thể trêu chọc. Cướp con gái bà thì thôi, còn mang cho cái tiếng háo sắc.
Nghĩ thế nào cũng là kẻ g.i.ế.c chớp mắt, con gái bà rơi tay như , đúng là chịu khổ lớn.
Vừa cửa, thấy , Lâm Hà liền trời đất, kéo c.h.ặ.t Du Hoan, từ xuống đ.á.n.h giá. Ánh mắt đau lòng thế nào cũng tìm chỗ nào gầy .
Sao … thế nào, cổ tay còn vẻ đầy đặn hơn chút?
Du Hoan đem chuyện hết với bà, còn cho bà hiện tại sống . Lâm Hà yên ghế, xong mới chậm rãi kiểu “Gia Cát Lượng hậu tri hậu giác”: “Mẹ lúc , Trương gia tiểu t.ử đó đáng tin.”
Bà bao nhiêu sách, chồng mất sớm, một nuôi con khôn lớn, chỉ là một phụ nữ bình thường.
Thịnh gia gia nghiệp đồ sộ, Lâm Hà bước sự tráng lệ huy hoàng cho choáng váng. những thứ đối với bà đều ý nghĩa, bà chỉ mong con sống , cho nên trong lòng vẫn luôn lo lắng cho Du Hoan.
Du Hoan tâm tư của bà, vẫn luôn an ủi bà, bảo bà yên tâm.
Thịnh Minh Lang bỗng nhiên múa may thanh kiếm gỗ đào chạy , đ.á.n.h vỡ bầu khí trầm lắng, miệng kêu lên: “Tẩu tẩu, tẩu theo bắt yêu quái ?”
Nhìn thấy trong phòng , thu hồi “bảo kiếm”, tới chắp tay hành lễ với Lâm Hà: “Vị bá mẫu , chào .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-xung-nhung-la-van-nhan-me/chuong-104-ban-gai-cu-trong-van-dan-quoc-11.html.]
Tiểu hài t.ử nghỉ ngơi một đêm, ngày hôm liền tràn đầy tinh thần.
Lâm Hà đứa trẻ dời lực chú ý. Thịnh Minh Lang tuy nhỏ, ăn , hai cách ít tuổi, mà thể trò chuyện hợp ý một cách thần kỳ. Du Hoan một bên mỉm bọn họ.
•
Du Hoan mang tính tình trẻ con, ham ăn ham chơi, tự nhiên hợp với Thịnh Minh Lang.
Thịnh Minh Lang suốt ngày “tẩu tẩu” dài “tẩu tẩu” ngắn.
Lâm Hà lúc trẻ từng việc cho nhà giàu, cũng từng trông trẻ, đối phó với con nít kinh nghiệm. Thịnh Minh Lang càng chơi càng , suốt ngày ở chỗ trai ăn vạ.
Mỗi khi Lâm Hà xuống bếp món gì ngon, một lớn một nhỏ liền dựa khung cửa, mắt trông mong .
Làm Lâm Hà buồn bất đắc dĩ, giơ muôi đuổi bọn họ mau xuống, ngay cả những phiền muộn trong lòng cũng quên mất.
Khoai lang viên mà Thịnh Minh Lang , Du Hoan cũng ăn. Nhân lúc cả nhà Thịnh gia nghỉ trưa, Thịnh Minh Lang kéo cô lén chạy ngoài mua.
Còn mua cả thịt bò ngũ vị hương, viên mè, kẹo đậu phộng…… Bao lớn bao nhỏ lén lút mang về, còn tưởng rằng ai phát hiện. Không ngờ tin tức sớm truyền tới tai Thịnh Minh Phú.
“Đừng quản, để cô chơi , vui vẻ là .” Thịnh Minh Phú bất đắc dĩ .
•
Những ngày nhàn nhã trôi qua nhẹ nhàng an , bất tri bất giác Du Hoan liền đem chuyện cốt truyện để sang một bên.
Cho đến hôm nay, cô cùng Thịnh Minh Lang ngoài ăn bánh, lúc bước cửa thì tình cờ lướt qua một nữ t.ử mặc âu phục.
Váy hội màu hồng nhạt, găng tay ren trắng, đầu đội chiếc mũ trang trí hoa cỏ tinh xảo, thời thượng nổi bật.
Du Hoan nhịn liếc thêm hai . Cô đang vì khác mà kinh diễm, thì Vân Thiều cũng đang cô kinh diễm.
Một sườn xám xanh lục nhạt, vặn tú nhã, đôi mắt tò mò mang theo thiện ý, đáng yêu đến lạ…… Vân Thiều vô thức lưu tâm thêm một chút.
Đến khi lên xe trở về, cô mới khác , vị chính là do Thịnh Minh Phú cướp về thái thái.
Cướp về?! Vân Thiều đột ngột phanh xe, trong xe đều quán tính hất về phía .
“Cô định gì? Đây nước ngoài, Vinh Thành là địa bàn của Thịnh Minh Phú, cô đừng tự tìm phiền phức……”
“ đó, Vân Thiều, chọc Thịnh Minh Phú là xong đời.” Vân Thiều gõ ngón tay lên vô lăng, suy nghĩ hồi lâu, vẫn là giúp một phen.
“Mọi xuống xe , tự một .” Cô .
Vì thế, khi Du Hoan và Thịnh Minh Lang xách theo bánh đóng gói trở về, một chiếc ô tô màu đen bỗng nhiên chắn mặt bọn họ.
Cửa sổ xe hạ xuống, lộ gương mặt trẻ trung của nữ t.ử. Cô thậm chí còn tên họ Du Hoan, chỉ hỏi: “Này, cô rời khỏi nơi ?”
Du Hoan đoán phận của cô — nữ chủ du học trở về. Có lẽ đối phương điều gì đó, tới giải cứu cô.
Cô lắc đầu, mỉm nhạt nhòa, : “Cảm ơn.”
Vân Thiều cô , chậm rãi chớp mắt, từ chối cũng cảm thấy khó chịu.
Các cô kỳ thật đều hiểu rõ về đối phương, chỉ là thiện ý dường như tương thông, đều ngầm hiểu tâm ý của .
Vân Thiều cũng chỉ từ vài câu rời rạc của khác mà cảnh của cô, mạc danh giúp cô một phen.
Chỉ là trong đó lẽ còn nội tình gì khác. Vân Thiều âm thầm cô bù đắp.
“Vậy cô mau về , dạo yên lắm, vùng ngoại ô xảy nổ mạnh, ở bên ngoài an .” Vân Thiều nhắc nhở một câu, lái xe rời .
Thế giới , các tuyến quan hệ rõ ràng và đơn giản. Du Hoan và nữ chủ từng liên hệ trực tiếp, về e rằng cũng sẽ .
Chỉ là một tình cờ gặp gỡ nơi đầu đường, khiến lòng ấm áp đến lạ.