Xuyên Thành Nữ Thanh Niên Tri Thức Pháo Hôi Thập Niên 70, Tôi Mặc Kệ Sự Đời - Chương 389: Đưa Nữu Nữu ra mắt cụ Tả

Cập nhật lúc: 2026-04-15 07:51:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Từ giật tỉnh giấc thấy Lương Ngọc Oánh , Nữu Nữu càng bám riết lấy cô hơn, hệt như chú chim non bám lấy chim .

 

Thấu hiểu nỗi bất an của cô bé, Lương Ngọc Oánh dành trọn một ngày tiếp theo để kề cạnh Nữu Nữu, cùng cô bé sách, bày trò chơi.

 

Đỗ Hành bước phòng, mỉm thông báo: "Ngọc Oánh ơi, sắp tới ga , hai chị em sửa soạn đồ đạc nhé."

 

"Vâng ạ." Chuyến Kinh thành , Lương Ngọc Oánh mang vác nhiều đồ đạc lỉnh kỉnh, chỉ xách theo một chiếc va li nhỏ nhắn, gọn nhẹ.

 

Khi tiếng còi tàu vang lên báo hiệu cập bến, Lương Ngọc Oánh hành trình kết thúc. Một tay cô dắt Nữu Nữu, tay toan xách va li lên.

 

Đỗ Hành nhanh tay giành lấy: "Để xách hành lý cho, em cứ lo dắt Nữu Nữu cho cẩn thận."

 

"Cô Ngọc Oánh ơi, ở bên !" Vừa thấp thoáng thấy bóng Lương Ngọc Oánh, Phó Đồng cất tiếng gọi lớn từ đằng xa.

 

Lương Ngọc Oánh tươi đáp lời: "Chào Phó Đồng, lâu gặp. Anh đợi ở đây lâu ạ?"

 

"Cũng lâu gặp cô. Bé gái kháu khỉnh là ai ?"

 

"Cháu tên là Nữu Nữu, cùng chuyến . Xin giới thiệu với , đây là đồng chí Đỗ Hành, cùng sinh hoạt chung khu thanh niên trí thức với ."

 

Ánh mắt Phó Đồng chạm Đỗ Hành cạnh Lương Ngọc Oánh. Anh cứ ngỡ hoa mắt nhầm .

 

Gương mặt xuất chúng của thế hệ trẻ nhà họ Đỗ, Đỗ Hành, hiện đang công tác nông thôn, cớ lù lù xuất hiện tại Kinh thành thế ?

 

Phải đến khi Lương Ngọc Oánh lên tiếng giới thiệu, Phó Đồng mới dám chắc lầm.

 

Đứng một nhân tài kiệt xuất như Đỗ Hành, Phó Đồng dám tỏ trịch thượng. Anh rũ bỏ vẻ nghiêm nghị thường ngày, trịnh trọng cúi chào: "Hân hạnh gặp đồng chí Đỗ!"

 

Đỗ Hành thừa Phó Đồng nhận phận của , nhưng hề ý định vạch trần. Anh đáp lễ một cách trang trọng: "Rất vui gặp đồng chí Phó!"

 

Lương Ngọc Oánh về sự sắp xếp của Đỗ Hành nên buột miệng hỏi: "Anh Hành, về cùng chúng em luôn công chuyện riêng ạ?"

 

Đỗ Hành chỉ tay về phía một chiếc ô tô đỗ cách đó xa, mỉm giải thích: "Xe của cũng đến đón . Để phụ cất hành lý của em lên xe mới ."

 

"Dạ, phiền . Anh Phó Đồng, chúng lên xe thôi, về nhà thong thả trò chuyện tiếp."

 

Đỗ Hành dõi theo chiếc xe chở Lương Ngọc Oánh khuất dần mới bước về phía xe . Anh thuần thục cất hành lý, bước lên xe, thao tác diễn trơn tru, liền mạch.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Trên xe, Phó Đồng nén nổi tò mò, buông một câu hỏi bâng quơ: "Ngọc Oánh , cô quen đồng chí Đỗ Hành đó trong cảnh nào ?"

 

"Chúng em sống chung một khu thanh niên trí thức mà, ngày nào chẳng chạm mặt . Lâu dần thì thành quen thôi. Anh Hành là , chỉ tội cái ít ."

 

"Ra là . thấy vẻ điềm đạm, chững chạc lắm. Trước đây từng dịp chạm mặt trong một buổi tiệc cùng với thủ trưởng. Lúc đó mới chừng 16 tuổi mà danh tiếng vang dội khắp giới tinh hoa ."

 

Lương Ngọc Oánh tươi, cảm thán: "Quả nhiên, những xuất chúng thì dù ở , ánh hào quang của họ cũng thể che khuất."

 

Hai mải mê trò chuyện, chẳng Nữu Nữu từ lúc lên xe, đôi mắt ngây thơ cứ mở to, tò mò ngắm thứ xung quanh. Cuối cùng, cơn buồn ngủ chiến thắng, cô bé gục đầu ngủ .

 

Lương Ngọc Oánh nhẹ nhàng ôm Nữu Nữu lòng, hạ giọng hỏi nhỏ: "Ông Tả đang ở nhà ?"

 

Phó Đồng lắc đầu, liếc đồng hồ đeo tay: "Thủ trưởng việc ngoài , chắc đến chiều tối mới về.

 

Cũng còn khá lâu mới đến giờ cơm, là cô lên phòng chợp mắt một lát cho đỡ mệt?"

 

"Dạ , phiền mang hành lý nhà giúp em nhé."

 

Lương Ngọc Oánh cẩn thận đặt Nữu Nữu xuống giường, mới rón rén bước ngoài rót một ngụm .

 

Thấy cô bước , Phó Đồng xáp gần, tự nhiên rót uống, tò mò gặng hỏi: "Rốt cuộc thì bé gái ?"

 

"Cháu bé là do em tình cờ nhặt đường. Lúc nãy Nữu Nữu ở đó, em tiện thật, sợ tổn thương tâm hồn non nớt của cô bé. Nữu Nữu là một đứa trẻ đáng thương, bố qua đời, còn thì nhẫn tâm vứt bỏ em..."

 

Lương Ngọc Oánh tường thuật bộ câu chuyện về việc gặp gỡ Nữu Nữu cho Phó Đồng .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-thanh-nien-tri-thuc-phao-hoi-thap-nien-70-toi-mac-ke-su-doi/chuong-389-dua-nuu-nuu-ra-mat-cu-ta.html.]

Phó Đồng xong cũng khỏi chạnh lòng: "Nghe những chuyện như vầy thật khiến xót xa. Vậy cô dự tính sắp xếp cho Nữu Nữu thế nào?"

 

"Em cũng . Nữu Nữu vẻ quấn quýt và rời xa em.

 

nếu đưa cô bé về nông thôn, em e là kham nổi việc chăm sóc cô bé. Hơn nữa, môi trường đó cũng là nơi lý tưởng cho Nữu Nữu phát triển."

 

Lương Ngọc Oánh bày tỏ nỗi băn khoăn của , Phó Đồng gật gù đồng tình: " chút nan giải."

 

"À đúng , dạo sức khỏe của ông Tả thế nào ?"

 

"Tốt hơn nhiều cô ạ. Thói quen sinh hoạt, ăn ngủ cũng nề nếp hơn. Những lúc rảnh rỗi, thủ trưởng cũng chịu khó động đũa gắp thêm vài miếng."

 

Lương Ngọc Oánh thở phào nhẹ nhõm, nụ tươi tắn nở môi. Cô liền chuyển sang một chủ đề khác: "Thế thì quá! Lần trong thư ông Tả chỉ nhắc khéo chuyện nhờ em khám bệnh cho một , chứ tuyệt nhiên tiết lộ thêm thông tin gì khác."

 

"Anh Phó Đồng, chút nội tình nào ? Không gì cả khiến em cứ thấy thấp thỏm thế nào ."

 

Phó Đồng lắc đầu: " cũng chịu thua, những gì cũng chỉ ngang bằng cô thôi.

 

cô yên tâm, thủ trưởng việc gì cũng tính toán kỹ lưỡng. Ông cất công gọi cô lên tận đây, ắt hẳn cực kỳ tin tưởng y thuật của cô."

 

"Dạ , đành đợi gặp trực tiếp ông Tả hỏi cặn kẽ ."

 

Lương Ngọc Oánh khẽ lay gọi cô bé đang chìm trong giấc ngủ say sưa: "Nữu Nữu, dậy em, đến giờ ăn trưa ."

 

Nữu Nữu mơ màng mất một lúc lâu mới từ từ hé đôi mắt to tròn, ngấn nước, ngơ ngác Lương Ngọc Oánh: "Chị ơi?"

 

"Đến giờ ăn trưa em. Nếu ngủ đủ giấc thì ăn xong ngủ tiếp cũng muộn."

 

"Dạ." Nữu Nữu ngoan ngoãn bò dậy khỏi giường. Lương Ngọc Oánh lấy một bộ quần áo mới tinh tươm đưa cho cô bé.

 

"Đây là váy mới chị nhờ mua cho em đấy, em thử xem ."

 

Nữu Nữu chiếc váy xinh xắn, lúng túng : "Chị ơi, chị mua váy mới cho em thật ạ?"

 

" , em mặc thử xem nào." Lương Ngọc Oánh ân cần đưa chiếc váy cho cô bé.

 

Chiếc váy in, tôn lên vẻ đáng yêu, khiến ai cũng cưng nựng.

 

Bữa trưa hôm đó chỉ ba : Lương Ngọc Oánh, Nữu Nữu và Phó Đồng, do ông Tả vẫn về.

 

Ăn xong, Nữu Nữu mới tâm trí ngắm nghía quang cảnh xung quanh. Cô bé lập tức thu hút bởi muôn vàn bông hoa đang đua khoe sắc trong khu vườn.

 

"Bên ngoài nhiều hoa quá! Chị ơi, em ngoài xem hoa ?"

 

"Được chứ!" Ngay khoảnh khắc , nụ hồn nhiên, ngây thơ đúng với lứa tuổi nở rộ môi Nữu Nữu.

 

"Nữu Nữu , tối nay chúng sẽ gặp một ông lão. Lúc đó em cứ gọi ông là ông nội giống chị nhé, ?"

 

"Dạ ạ." Nữu Nữu gật đầu ngoan ngoãn, nhấm nháp từng miếng bánh đậu xanh ngon lành.

 

"Ông Tả ạ." "Cháu chào ông nội."

 

"Cháu Ngọc Oánh đấy , cuối cùng cháu cũng lên tới nơi. Còn cô bé đáng yêu là ai ?"

 

Lương Ngọc Oánh mỉm giới thiệu: "Thưa ông, đây là Nữu Nữu, bé cùng cháu chuyến ạ."

 

Tả Tấn nhận Lương Ngọc Oánh chuyện thưa chuyện riêng với nên gặng hỏi thêm.

 

Ông hồ hởi mời bàn ăn: "Tốt, quá! Ngọc Oánh, Nữu Nữu, mau xuống dùng bữa . Có chuyện gì lát nữa ăn xong hai ông cháu thong thả hàn huyên."

 

Bữa ăn trôi qua trong khí khá trầm lắng, ai nấy đều ăn nhanh hơn thường lệ.

 

"Nữu Nữu, chị chút chuyện cần bàn với ông Tả. Em ngoan ngoãn phòng khách chơi cùng bà Trịnh một lát nhé?"

 

"Dạ ạ." Nữu Nữu ngoan ngoãn lời.

Loading...