Lý Tư Nghiên một cái, đây chẳng là cạnh xe lửa ? Người hình như ý kiến lớn với cô, luôn tỏ thái độ khó chịu. Cô cũng ngờ, ngày đầu tiên hạ hương xảy mâu thuẫn với nữ đồng chí cùng đợt, vấn đề là cô còn tại . cô luôn lòng con gái cho lắm, quen .
Lần phân đến Thôn Tiểu Trương chỉ ba bọn họ, xe bò đủ chỗ, cho nên bọn họ đều xe bò. Ngược Thôn Đại Trương cùng đường với bọn họ, cũng là một chiếc xe bò, nhưng bảy thanh niên trí thức, cho nên bọn họ chỉ thể bộ.
Chỉ thấy Ngô Mỹ Lệ nhảy từ xe xuống, dõng dạc :"Đồng chí Diệp Hải Dương, đồng chí Lý Tư Nghiên, chính phủ để chúng hạ hương là để rèn luyện phẩm chất chịu thương chịu khó ưu tú, chúng thể xe bò chứ. Chúng nên học tập tinh thần sợ khổ của Thôn Đại Trương, bộ qua đó giống như bọn họ."
Nếu đều đang bọn họ, Lý Tư Nghiên thật sự mắng cô một câu bệnh. Xe bò t.ử tế đòi bộ, điên ?
Đang lúc cô suy nghĩ xem nên đối phó thế nào, Trương Thái Hà đang thắng xe bò thản nhiên :"Xem cô thích Thôn Đại Trương. Thế , cô trực tiếp đến Thôn Đại Trương cắm đội . Mấy các cô , ai đến Thôn Tiểu Trương ? Có thể đổi chỗ với nữ đồng chí ."
Vừa dứt lời, đối diện liền một nam một nữ giơ tay, tỏ ý đến Thôn Tiểu Trương cắm đội.
Người dẫn đội của Thôn Đại Trương lườm Trương Thái Hà một cái, đó chỉ cô gái giơ tay :"Nữ đồng chí đổi nữ đồng chí, cô qua đó ."
Lưu Tuyết Mai sửng sốt một chút, đó hớn hở chuyển hành lý lên xe bò của Thôn Tiểu Trương, còn cảm ơn Ngô Mỹ Lệ, đồng thời giúp cô chuyển hành lý sang chỗ Thôn Đại Trương.
Còn Ngô Mỹ Lệ thì vẻ mặt ngơ ngác đến đội ngũ thanh niên trí thức của Thôn Đại Trương. Cô chỉ thể hiện tư tưởng giác ngộ của cao đến mức nào, đổi thôn cắm đội thế ?
Những thanh niên trí thức khác cũng tò mò kém. Chỉ một câu , hai thanh niên trí thức đổi chỗ cho , tốc độ cũng quá nhanh , cần lãnh đạo công xã đồng ý ?
Trương Thái Hà bảo ba bọn họ vững, đó đ.á.n.h xe, chậm rãi :"Thôn Đại Trương và Thôn Tiểu Trương chung một tổ tông, hai thôn giúp đỡ lẫn . Người nãy là cháu họ của , cho nên lời ."
Ba , nãy vẻ lớn hơn Trương Thái Hà mấy tuổi, ngờ là vai vế cháu, thảo nào trông vẻ ấm ức.
"Thôn Tiểu Trương chúng luôn yên bình, cho nên các cô nhất cũng đừng gây chuyện. Nữ thanh niên trí thức nãy một cái là loại thích đ.â.m chọc, mới đổi cô sang Thôn Đại Trương. Nếu các cô gây chuyện, thì chỉ đơn giản là đổi thôn ." Giọng điệu của Trương Thái Hà mang theo sự đe dọa nhàn nhạt.
Diệp Hải Dương và Lưu Tuyết Mai lập tức đảm bảo:"Đội trưởng Trương yên tâm, chúng tuyệt đối an phận thủ thường, gây thêm bất cứ rắc rối nào cho thôn."
Lý Tư Nghiên liên tục gật đầu, hùa theo:" còn mang theo em gái, mong sống yên hơn bất cứ ai, chắc chắn sẽ gây chuyện."
Trương Thái Hà hài lòng gật đầu, đ.á.n.h xe bò đưa bọn họ về thôn.
Thôn Tiểu Trương nhỏ hơn Thôn Đại Trương, cho nên thanh niên trí thức phân đến cũng ít hơn. Trước bốn , cộng thêm ba bọn họ mới là bảy . Diệp Hải Dương ngóng , bên Thôn Đại Trương mười mấy thanh niên trí thức, cộng thêm bảy mới đến hôm nay, tới hơn hai mươi thanh niên trí thức, chắc chắn náo nhiệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-toi-duoc-dai-lao-nien-dai-sung-len-tan-troi/chuong-291.html.]
"Thôn Đại Trương đất rộng, cũng đông. Người đông thì thị phi cũng nhiều. Tóm thể đến Thôn Tiểu Trương, coi như các cô may mắn. Ở thêm vài ngày, các cô sẽ ." Thanh niên trí thức đến bọn họ một năm .
"Đồng chí Lý Tư Nghiên, em gái cô đáng yêu thật đấy, năm nay con bé mấy tuổi ?" Lưu Tuyết Mai Điềm Điềm đang ngủ say sưa, nhỏ giọng hỏi.
"Năm nay hai tuổi, cô cứ gọi là Tư Nghiên hoặc Nghiên Nghiên . Em gái là Lý Tư Điềm, tên cúng cơm là Điềm Điềm. Đồng chí Đông Mai, mang theo trẻ con tiện, căn phòng đơn bên thể nhường cho ?" Lý Tư Nghiên ôm Điềm Điềm, hỏi.
"Cũng đừng gọi là đồng chí Đông Mai, cứ gọi là Đông Mai là . Đương nhiên vấn đề gì, cô ôm trẻ con khó dọn dẹp, cô nghỉ một lát , đợi dọn xong của , sẽ đến giúp cô." Lưu Đông Mai sảng khoái đồng ý.
Lý Tư Nghiên đáp lời, chớp mắt đặt đứa bé lên giường đất, tìm thanh niên trí thức cũ mượn chậu và giẻ lau, tự dọn dẹp.
"Chị ơi."
Lý Tư Nghiên khẽ thở phào nhẹ nhõm, chỉ sợ Điềm Điềm gọi cô là , như thì khó giải thích .
"Điềm Điềm tỉnh lúc nào thế?" Lý Tư Nghiên bế Điềm Điềm lên, hỏi.
"Tỉnh một lúc . Tư Nghiên, em gái cô ngoan thật đấy, tỉnh dậy cũng nháo." Diệp Dung cảnh của chị em Lý Tư Nghiên từ chỗ Lưu Đông Mai, cho nên đồng tình với bọn họ, cũng sẵn lòng chăm sóc thêm vài phần.
"Con bé cũng ngoan lắm, cảm ơn cô nhé. Điềm Điềm, cảm ơn chị ?" Lý Tư Nghiên xoa đầu Điềm Điềm, hỏi.
Điềm Điềm lắc đầu:"Cảm ơn chị, cho chị kẹo."
Diệp Dung ồ lên một tiếng, lấy kẹo của Điềm Điềm, sang Lý Tư Nghiên, với cô:"Các cô mới đến, thể tìm trưởng thôn mượn lương thực, đợi năm chia lương thực trả . Điềm Điềm để trông giúp cho, cô mau cùng Diệp Hải Dương và ."
"Không cần , đưa Điềm Điềm cùng, tiện thể dẫn con bé quen với thôn luôn." Điềm Điềm tuổi còn quá nhỏ, Lý Tư Nghiên lo lắng con bé sẽ lỡ miệng.
Dù mười chín tuổi là của đứa trẻ hai tuổi, lấy danh nghĩa chị em hạ hương, bất kể là cái nào, cũng đều khiến vô cùng tò mò. Cô vạch trần vết sẹo cho xem, càng bịa đặt thêm nhiều lời dối để lừa gạt khác.
Cứ như , Lý Tư Nghiên dẫn con gái cắm rễ ở Thôn Tiểu Trương. Dân làng ở đây đều hiền hòa, thanh niên trí thức trong viện cũng dễ gần, hiếm hoi hai năm yên .