XUYÊN THÀNH NỮ PHỤ NÃO TÀN CÓ TÂM CƠ - Chương 50: Tạ Ơn

Cập nhật lúc: 2026-05-06 07:28:54
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngồi xe ngựa của trắc phi Đại hoàng t.ử thuận lợi trở về Phủ Liễu Viện, hai tỷ trường kỷ, đắc ý lớn, vô cùng tự mãn vì thoát thành công.

 

Lục Uyển Oánh dùng bữa trưa tại Phủ Liễu Viện xong mới xin phép trở về chỗ ở của .

 

Chỉ còn một , dựa gối tay, tay trái khẽ xoa cái bụng no căng, tay cầm chiếc quạt tròn tự quạt gió.

 

Chẳng mấy chốc ngủ . Hương Thảo bưng một chậu băng đặt xuống, nhẹ nhàng lui ngoài.

 

thu, mấy hôm vốn ngừng đặt chậu băng, nhưng mấy ngày cái nắng nóng "Thu Cẩu" kéo đến kinh khủng.

 

"Cô nương, cô nương..." Hương Thảo ghé sát bên trường kỷ nhỏ giọng gọi.

 

Ta đang ngủ say, khẽ cau mày, cố gắng lắm mới mở mắt.

 

"Đại công t.ử phái đến, mời qua thư phòng ạ."

 

Ta mơ màng dậy: "Huynh tìm gì?"

 

Hương Thảo tiến lên đỡ dậy: "Người đưa tin gì cả, hiện giờ về ạ."

 

Ta cố gắng lấy sự tỉnh táo: "Mang nước đến đây cho , rửa mặt."

 

Bước Đa Văn Trai, Cao Viễn cần thông báo mà trực tiếp mời : "Biểu cô nương mời trong ạ."

 

Bùi Mạch Trần đang trường kỷ, tay cầm một quân cờ đen, chăm chú bàn cờ.

 

Nghe thấy tiếng động, ngẩng đầu thấy bước .

 

"Ngồi ."

 

Ta đến chiếc ghế quan mão bên cạnh tường, vịn thành ghế thận trọng xuống.

 

Bùi Mạch Trần đặt quân cờ trong tay xuống.

 

Chờ Cao Viễn bưng đặt mặt lui ngoài.

 

Bùi Mạch Trần lấy một quân cờ trắng từ trong hộp: "Hôm nay đến tự viện dâng hương ?"

 

"Vâng," giọng mềm mại, đôi mắt lộ chút kinh ngạc, "Đại biểu ca ?"

 

rõ những chuyện vụn vặt thường ngày trong hậu viện như ?

 

Bùi Mạch Trần đặt quân cờ trắng xuống, miệng lẩm nhẩm: "Tứ hoàng t.ử giả dạng thường dân đường đến tự viện."

 

Đây chính là những chữ mảnh giấy lúc .

 

Ta càng thêm kinh ngạc: "Chẳng lẽ ở trong tự viện, nhắc nhở chúng chính là Đại biểu ca?"

 

Bùi Mạch Trần đặt quân cờ xuống, nâng chén lên, ánh mắt lướt qua : "Ta giúp một nữa, Khanh Khanh biểu định tạ ơn bằng cách nào đây?"

 

"......"

 

Ta thầm bĩu môi, mười chiếc túi thơm còn thêu xong: "Túi thơm của Đại biểu ca, thêu hai cái, lát nữa sẽ bảo nha gửi sang cho . Số còn từ từ mới xong, mấy ngày nay trời oi bức quá."

 

Bùi Mạch Trần thong thả nhấp một ngụm : "Túi thơm liên quan đến , ?"

 

Túi thơm còn xong, đồ thêu thùa khác cũng , rốt cuộc tạ ơn bằng canh thang đồ ăn đây?

 

"Vậy Đại biểu ca tạ ơn như thế nào?"

 

Bùi Mạch Trần thẳng : "Biết chơi cờ ? Lại đây."

 

Ta bước tới, do dự một lát xuống phía đối diện .

 

Bùi Mạch Trần nâng chén lên: "Muội ."

 

Ta xoa xoa quân cờ trong tay, cúi đầu chăm chú ván cờ một nửa của , đó cẩn thận đặt một quân cờ xuống.

 

Bùi Mạch Trần thản nhiên cầm lấy quân cờ đặt xuống ngay lập tức.

 

Cả hai đều gì thêm, căn phòng trở nên tĩnh lặng, chỉ tiếng cờ rơi xuống giòn giã.

 

Lư hương hình hạc tiên mạ vàng tỏa khói lượn lờ, mùi trầm thủy thoang thoảng quấn quýt giữa hai .

 

Mỗi quân cờ đều chậm, khi cân nhắc kỹ lưỡng mới dám hạ xuống.

 

Bùi Mạch Trần cũng giục, chỉ nâng chén , nhàn nhã . Ngón tay mảnh khảnh nhỏ nhắn của kẹp lấy quân cờ, khi suy tư, khuôn mặt nhỏ nhắn căng thẳng nghiêm túc, hàng lông mi dài khẽ rủ xuống, đôi răng khểnh thỉnh thoảng đưa c.ắ.n nhẹ bờ môi mềm mại, hồng hào của .

 

Lúc trong lòng đang nghĩ, việc và Lục Uyển Oánh đến tự viện là quyết định nhất thời, trùng hợp đến mức cũng ở đó.

 

Cốc cốc...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-nao-tan-co-tam-co-zuta/chuong-50-ta-on.html.]

 

Bùi Mạch Trần đưa một ngón tay gõ nhẹ lên bàn cờ để nhắc nhở.

 

Ta giật cúi đầu bàn cờ, vì phân tâm nên sai một nước, cục diện lập tức trở nên bất lợi.

 

Ta c.ắ.n nhẹ môi, cố gắng suy tính nên quân tiếp theo thế nào để xoay chuyển tình thế.

 

Cuối cùng, vẫn thua .

 

Chuyện dường như là kết quả tất yếu ngay từ đầu.

 

Ta thuận miệng khen ngợi: "Đại biểu ca hạ cờ tựa như bố trận, điểm quân như điều binh, tự thấy hổ thẹn bằng."

 

Nói xong, khẽ nắm c.h.ặ.t khăn tay, trong lòng thầm tính toán xem đến lúc nên cáo từ .

 

"Nếu còn việc gì nữa, xin cáo lui ạ."

 

"Chủ t.ử, đồ ăn mang tới ạ."

 

Cao Viễn ngoài cửa cung kính bẩm báo.

 

Bùi Mạch Trần dậy khỏi trường kỷ: "Cứ ở dùng cơm xong hãy về."

 

Huynh thẳng phòng ngoài, xuống chiếc bàn vuông chạm khắc bằng gỗ hoàng hoa lê.

 

Ở cùng với chút áp lực, nhưng thể trực tiếp từ chối đắc tội vị đại thần , đành lẳng lặng theo xuống.

 

Người hầu của Đa Văn Trai bắt đầu lượt mang thức ăn bày biện.

 

Ta những xung quanh, nhận bên cạnh Bùi Mạch Trần bộ đều là nam t.ử hầu hạ, tuyệt nhiên thấy bóng dáng một nha nào.

 

Sau khi bày xong thức ăn, tất cả bọn họ đều lui ngoài.

 

Bùi Mạch Trần cầm đũa bạc lên: "Ăn ." Thấy vẫn bất động, liếc : "Sao ăn?"

 

Ta lập tức cầm đũa lên. Ta vốn thích ăn thịt, nên gắp một miếng thịt cừu nướng c.ắ.n thử, hương vị khác hẳn với món do bếp Đại phòng , chẳng lẽ tiểu trù phòng riêng?

 

Hương vị hợp khẩu vị của , thế là gắp thêm một miếng nữa.

 

Ta lén liếc Bùi Mạch Trần, đúng là phong thái của bậc đế vương, món nào cũng gắp qua một chút, nhưng món nào dùng nhiều, khiến thể đoán sở thích của là gì.

 

thì ngược , khi nếm món thích sẽ gắp liên tục ngừng.

 

Ta thầm nghĩ trong bụng, nếu khác hạ độc thì mà phòng hết , hà tất sống vất vả như , ngay cả món thích cũng dám ăn thêm vài miếng.

 

Món canh nấm vô cùng tươi ngon, uống liền hai bát.

 

Bùi Mạch Trần dùng khăn tay khẽ lau khóe môi, thong thả : "Thích thịt, ham đồ ngọt, kế đến là thích nấm."

 

"......"

 

Thế là bộ khẩu vị của tổng kết sót chút nào.

 

Sau khi dùng bữa xong, lên tiếng: "Đã đến giờ Tuất , xin cáo lui."

 

Bùi Mạch Trần dậy, rút hai quyển sách từ giá xuống: "Mang về nhà nghiên cứu cho kỹ."

 

Ta nhận lấy, thấy đó là hai quyển sách về nghệ thuật cờ vây: "Vâng, đa tạ Đại biểu ca."

 

Bùi Mạch Trần , dặn dò: "Hãy suy nghĩ kỹ những lời khi nãy."

 

Ta ngây : "Lời nào ạ?"

 

Bùi Mạch Trần khẽ : "Suy nghĩ xem nên tạ ơn thế nào, Khanh Khanh biểu quên như thế?"

 

Trên đường về, ôm hai quyển sách trong lòng, thầm mắng Bùi Mạch Trần quá đỗi tính toán, nào cũng đòi tạ ơn cho bằng .

 

Việc hỏi cưới Lục Uyển Oánh cuối cùng cũng đưa kế hoạch. Nhị phu nhân họ Bùi chọn cho nàng một mối hôn sự, là công t.ử của một vị phu nhân mà Nhị phu nhân thường xuyên kết giao.

 

Ở Nguyên Quốc cũng còn quá thịnh hành kiểu hôn nhân mù quáng, các gia đình lớn khi đính hôn cũng sẽ tìm cơ hội để đôi bên tự gặp gỡ.

 

Ba ngày là tiệc thọ của Vệ lão phu nhân, phía Bùi phủ cũng sẽ đến chúc thọ. Nhị phu nhân để Lục Uyển Oánh bí mật gặp mặt đối phương, nhưng nếu chỉ mang theo một nàng thì sợ gây lời tiếng , nên quyết định mang theo cùng, để hai tỷ bầu bạn thì dễ tránh hiềm nghi hơn.

 

Sáng sớm, thức dậy để chải đầu trang điểm và đổi y phục.

 

Ta ghi nhớ kỹ hôm nay chỉ là nền, nên chọn một bộ y phục màu xanh nhạt trang nhã nhưng mất lễ nghi, mang phong thái khiêm tốn.

 

Xe ngựa dừng cổng Vệ phủ.

 

Vị ma ma đón tiếp dẫn chúng về phía hậu viện.

 

 

Loading...