XUYÊN THÀNH NỮ PHỤ NÃO TÀN CÓ TÂM CƠ - Chương 40: Tấm màn che

Cập nhật lúc: 2026-05-06 07:28:45
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ta ngẩng đầu thấy hai bóng phía phần quen thuộc, bèn nhanh ch.óng rảo bước: "Biểu ca, Kiều công t.ử."

 

Bùi Trường Ngọc đầu : "Không ngờ tình cờ gặp hai vị biểu ở đây, chúng cùng thưởng cảnh ."

 

Bốn chúng cùng sóng bước về phía .

 

Đang , Bùi Trường Thanh khẽ kéo vạt áo của Lục Uyển Oánh, hiệu bảo nàng chậm .

 

Hai họ chậm rãi tụt phía .

 

Lục Uyển Oánh quen Kiều Nhạc Sơn, bèn ghé sát tai hỏi nhỏ: "Vị công t.ử là ai ?"

 

Bùi Trường Thanh cũng hạ giọng giới thiệu: "Đó là vị dạy học. Tiên sinh học thức uyên bác, tài năng xuất chúng, đến cả phu t.ử Ngũ Đẩu ở thư viện chúng cũng khen ngợi ngớt. Thầy tài của Trạng nguyên, khoa cử năm chắc chắn sẽ đoạt ngôi đầu bảng."

 

Lục Uyển Oánh chằm chằm bóng lưng hai phía : "Ngài và Trình ...?"

 

Bùi Trường Thanh khẽ: "Trai tài gái sắc, quả là xứng đôi, còn hơn Nhị ca nhiều."

 

Hắn luôn cho rằng Bùi Trường Thanh chỉ giỏi bộ tịch, còn ép biểu . Thấy Kiều Nhạc Sơn ý với nàng, mới nảy ý định tác hợp cho hai .

 

Lục Uyển Oánh về phía , tuy chỉ mới gặp mặt, nhưng Kiều Nhạc Sơn quả thực là một vị công t.ử ôn nhuận như ngọc, đúng là kiểu yêu thích.

 

Lục Uyển Oánh còn đang thất thần, Bùi Trường Thanh dùng quạt khẽ chạm nàng: "Lục biểu , trưởng đang ở đằng ."

 

Đại ca chẳng khác nào trưởng bối, nếu để thấy biểu cùng một nam nhân ngoại tộc, chuyện sẽ .

 

Bùi Trường Thanh hít một ngụm khí lạnh, vội vàng bước nhanh tới lưng nhắc nhở: "Biểu , Đại ca đang ở đằng kìa."

 

Ta ngước mắt lên, thấy phía ba vị nam t.ử đang song song, dẫn đầu chính là Bùi Mạch Trần.

 

Bên trái là một mặc áo bào rộng màu đỏ son, tay cầm quạt xếp, chính là Thế t.ử Khánh Vương. Bên là một mặc y phục màu ngọc bích, là Gián nghị đại phu Lư Cảnh Hoài.

 

Bùi Mạch Trần đối diện, ánh mắt lướt qua mặt dừng Kiều Nhạc Sơn đang bên cạnh.

 

Bùi Trường Thanh cảnh giác nhanh ch.óng lách giữa và Kiều Nhạc Sơn, lên phía , mỉm chào hỏi: "Đại ca cũng ngoài thưởng nguyệt ?"

 

Bùi Mạch Trần khoanh tay, chậm rãi bước tới mặt họ dừng : "Các ngươi cùng ?"

 

Bùi Trường Thanh cẩn thận đáp lời, cố gắng phân định rõ quan hệ: "Đệ cùng , tình cờ gặp hai vị biểu ."

 

Lục Uyển Oánh cũng vội vàng bước tới cạnh , cả hai cùng hướng về phía khẽ hành lễ: "Đại biểu ca."

 

Bùi Mạch Trần khẽ "Ừm" một tiếng lạnh nhạt, đó chuyển ánh mắt sang Kiều Nhạc Sơn.

 

Lúc , Kiều Nhạc Sơn lùi về một bên.

 

Ánh mắt Bùi Mạch Trần quét từ xuống , khi chạm đến chiếc túi thơm bên hông , đôi mắt nheo .

 

Hắn thu hồi ánh mắt, sang Bùi Trường Thanh: "Đi chơi , nhớ về sớm một chút."

 

Rời khỏi chỗ Bùi Mạch Trần, mấy chúng rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục tản bộ.

 

Ta nắm tay Lục Uyển Oánh: "Phía đang bán thứ gì ?"

 

Lục Uyển Oánh cũng rướn cổ theo: "Muội cũng rõ nữa."

 

Kiều Nhạc Sơn : "Đó là Bánh táo đỏ, từ hạt ý dĩ nghiền thành bột hấp lên. Để mua cho hai vị cô nương nếm thử."

 

Kiều Nhạc Sơn bước tới mua một phần, tiểu nhị dùng lá sen gói đưa cho . Khi đang , một bóng đen bất chợt vụt qua, va mạnh một cái biến mất tăm ."

 

Bị va chạm bất ngờ, Kiều Nhạc Sơn giật , nhưng vẫn nắm c.h.ặ.t gói lá sen trong tay.

 

Hắn tới, đưa cho : "Nàng và Lục cô nương nếm thử , bánh ngọt lắm."

 

Ta nhận lấy gói lá sen, hỏi khẽ: "Ngài chứ?"

 

Kiều Nhạc Sơn mỉm lắc đầu.

 

Ta mở gói lá sen, đưa đến mặt Lục Uyển Oánh, hai mỗi cầm một miếng, ăn tiếp.

 

Nữ t.ử ngày thường khó cơ hội tự do phố, Tết Nguyệt Tịch là dịp hiếm hoi họ thoải mái dạo chơi, nên ít quý nữ đều nhân cơ hội ngoài ngoạn cảnh.

 

Trên phố cũng đầy rẫy các tiểu thương, tiếng rao hàng vang lên khắp nơi càng tăng thêm bầu khí nhộn nhịp.

 

Lục Uyển Oánh bỗng kêu lên một tiếng: "Ôi! Đằng bán hoa sen kìa, chúng mỗi mua một cành mang về cắm bình ."

 

Hai chúng chẳng mảy may để ý đến phía , hớn hở nắm tay mua hoa.

 

Kiều Nhạc Sơn bóng dáng đang cầm hoa. Những cánh sen màu hồng phấn còn vương hạt sương, nhưng dường như chẳng thể sánh bằng khuôn mặt kiều diễm đến mê hoặc lòng .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-nao-tan-co-tam-co-zuta/chuong-40-tam-man-che.html.]

Bàn tay vô thức đưa về phía eo, khi chạm , vội cúi đầu , chiếc túi thơm treo bên hông còn nữa.

 

Hắn vội vàng cúi xuống tìm kiếm xung quanh.

 

Bùi Trường Thanh hỏi: "Tiên sinh mất vật gì ?"

 

Kiều Nhạc Sơn sốt ruột đáp: "Túi thơm."

 

Mấy chúng cũng cúi đầu giúp tìm kiếm.

 

Kiều Nhạc Sơn : "Không đ.á.n.h rơi ở phía , các vị cứ ở đây đợi, tìm xem ."

 

Đó là vật Trình cô nương tặng, thể để mất .

 

Bùi Trường Thanh thấy vội vã, bèn với và Lục Uyển Oánh: "Hai vị biểu , hai cứ ở đây đợi, cùng tìm thử."

 

Nhìn bóng lưng hai xa, Lục Uyển Oánh : "Lúc nãy đụng Kiều công t.ử, khi nào rơi lúc đó ?"

 

Chẳng bao lâu , Kiều Nhạc Sơn và Bùi Trường Thanh , nhưng chiếc túi thơm vẫn bặt vô âm tín.

 

Kiều Nhạc Sơn chút áy náy , nhớ : "Chắc chắn là lúc đụng trúng rơi mất ."

 

Ta mỉm trấn an: "Không , khi nào rảnh sẽ thêu một cái khác tặng ngài."

 

Thời gian cũng muộn, mấy chúng nán thêm nữa, cùng về Quốc Công Phủ.

 

***

 

Tại Đa Văn Trai, Triệu Hải mặc bộ đồ đen, hai tay cung kính dâng lên một chiếc túi thơm.

 

Bùi Mạch Trần cầm lấy nó, những đường kim mũi chỉ mấy đều đặn mặt vải.

 

Đây mới thật sự là chiếc túi thơm do chính tay nàng thêu.

 

Trên mặt hiện lên một nụ nhàn nhạt, nhưng ẩn chứa sự tức giận.

 

"Điều tra rõ lai lịch của kẻ báo cáo cho ."

 

"Thuộc hạ xin tuân mệnh."

 

Triệu Hải lui ngoài, Bùi Mạch Trần xoa nắn chiếc túi thơm, một bên mày nhướng lên. Hóa và Bùi Trường Thanh đều chỉ là bình phong che mắt cho nàng.

 

là một con tiểu hồ ly lừa lọc.

 

***

 

Đi dạo bên ngoài lâu như , khi về đến Lạc Ngâm Viện, vô cùng mệt mỏi. Vừa cửa, gọi Hương Thảo: "Hương Thảo, mau chuẩn nước cho , tắm gội. Mệt quá , nghỉ ngơi sớm thôi."

 

Hương Nhuế tới: "Cô nương, Hương Thảo tỷ tỷ và Triệu Nhị gia uống t.ửu , nô tỳ chuẩn nước cho ."

 

Ta dặn dò thêm: "Nước nóng một chút nhé."

 

Nước nóng mới thể giúp xua tan mệt mỏi.

 

Nha đầu việc nhanh nhẹn, chỉ chuẩn nước mà còn rắc thêm ít hoa biện trong. Ta ngâm trong làn nước nóng, hít hà hương hoa dìu dịu, cơn buồn ngủ bắt đầu ập đến.

 

"Cô nương," theo một tiếng gọi, rèm châu lay động, Hương Thảo vội vàng bước tới bồn tắm xổm xuống, cầm gáo nước từ từ dội lên lưng : "Nô tỳ uống t.ửu với Triệu Nhị gia, bà uống say kể rằng ngày thọ yến của Lão phu nhân, bà thấy một tên là Xú Nương cùng một nha đỡ viện của Đại công t.ử."

 

"Xú Nương?" Ta kinh ngạc đầu nàng.

 

Hương Thảo ngây : "Là nhũ mẫu của Tiết biểu cô nương, bọn họ đều gọi bà là Xú Nương."

 

Ong bắp cày rình ve sầu.

 

Xem nàng chính là con chim sẻ rình ở , nghĩ kỹ thì chỉ đó, chuyện của Tứ hoàng t.ử trong cung e rằng cũng sự nhúng tay của bà .

 

Nhớ , khi và Lục Uyển Oánh trở yến tiệc, Tiết Nhã Trúc từng hỏi chúng gặp ai .

 

Trình Khanh Khanh nhặt một cánh hoa sen từ trong nước lên mân mê trong tay, đầu óc xoay chuyển như chong ch.óng, trong đầu đang nghĩ về Tiết Nhã Trúc.

 

Tiết Nhã Trúc sắp đính hôn với Bùi Trường Thanh, nên gì đây?

 

Cứ để mặc nàng thuận lợi trở thành Thế t.ử phu nhân ?

 

Hay là nữ phụ báo mối thù đời ?

 

Nói cũng , đó là một con hoàng oanh bắt chim sẻ, mà là một con rắn độc, lặng lẽ c.ắ.n . Sở dĩ nữ phụ c.h.ế.t trong tay nàng là vì mưu tính, chỉ dùng sức mạnh để đối đầu.

 

Đấu với như thể manh động, thể dùng sức mạnh để áp chế, chỉ thể dùng mưu trí, giăng bẫy từng bước, từ từ tính toán.

 

 

Loading...