XUYÊN THÀNH NỮ PHỤ NÃO TÀN CÓ TÂM CƠ - Chương 33: Yến tiệc Trâm Hoa

Cập nhật lúc: 2026-05-06 07:28:00
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nắng chiều ngả về Tây, nhàn nhã dạo bước bóng tường cung đình, lẻ loi giữa muôn vàn đóa hoa đua nở.

 

Lần , Thất Công chúa tổ chức yến tiệc Trâm Hoa. Thông thường, những buổi tiệc như thế chỉ Tiết Nhã Trúc mời, thế nhưng , thiệp mời từ Hoàng cung gửi đến cho cả và Lục Uyển Oánh.

 

Tin khiến Cô mẫu và Hương Thảo mừng rỡ khôn xiết. Sáng sớm tinh mơ, họ bận rộn chọn y phục và trang điểm cho .

 

Ta khoác lên chiếc váy la gấm hoa màu sắc nhã nhặn, phối cùng áo khoác mỏng tay lỡ. Cổ áo, mép tay áo và đai lưng đều thêu viền hoa trù du bằng chỉ bạc tinh xảo. Mái tóc b.úi gọn gàng, cài một chiếc trâm hoa lan ngọc bích rủ xuống, cùng bộ hoa tai ngọc bích đồng bộ.

 

Cô mẫu còn lấy một chiếc trâm lưu ly hình hoa mai bằng vàng ròng.

 

Ta khẽ lắc đầu: "Cô mẫu, trang sức đầu đủ lộng lẫy ."

 

"Đây là đầu con cung, nhất định trang điểm thật kiều diễm để tạo ấn tượng . Sau con còn gả cho Thế t.ử, đừng để coi thường." Cô mẫu cẩn thận cài chiếc trâm lên tóc cho .

 

Tào ma ma bên cạnh khỏi xuýt xoa: "Biểu cô nương trời sinh nhất mỹ nhân, nô tỳ sống lâu như từng thấy ai thể sánh bằng ngài."

 

Lần , chỉ ba vị biểu cô nương chúng cùng cung dự tiệc. Sau khi sửa soạn xong xuôi, cùng Lục Uyển Oánh đến viện của Đại phòng để hành lễ.

 

Đại Phu nhân trang nghiêm ở chính đường, bà hai căn dặn: "Vào cung giống như ở phủ, nhớ kỹ quy củ, nảy sinh những ý nghĩ nên ."

 

Ta cảm thấy khi câu cuối cùng, ánh mắt bà liếc về phía đầy ẩn ý.

 

Đại Phu nhân tiếp tục dặn dò: "Hai con đầu cung, đến nơi lời của Trúc tỷ nhi, rõ thì cứ hỏi nàng ."

 

Ta và Lục Uyển Oánh ngoan ngoãn cúi đầu lệnh.

 

Phủ Quốc công phái hai cỗ xe ngựa đợi sẵn ở cửa. Tiết Nhã Trúc tự lên chiếc xe phía , còn và Lục Uyển Oánh chiếc xe phía .

 

Gần đến cổng Hoàng cung, Lục Uyển Oánh đột nhiên hỏi: "Khanh thấy căng thẳng ?"

 

Ta vẫn giữ tâm trạng bình thản, thậm chí còn chút hứng thú xem cung điện trông như thế nào, liền đáp: "Ta căng thẳng, Lục tỷ tỷ lo lắng ?"

 

Lục Uyển Oánh nắm lấy tay , cảm nhận lòng bàn tay ẩm ướt vì mồ hôi, liền : "Tỷ tỷ đừng quá căng thẳng. Yến hội chắc chắn nhiều cô nương, chỉ cần chúng xảy sơ suất là . Số đông đúc như , thế chúng hiển hách, chắc chắn sẽ ai chú ý . Chúng cứ học theo khác, hòa đám đông là ."

 

Những lời của Lục Uyển Oánh khiến cũng thả lỏng hơn đôi chút. Ta nắm lấy tay tỷ tỷ lắc nhẹ: "Lục tỷ tỷ, nhất định sẽ bám sát lấy tỷ."

 

Tiết Nhã Trúc dẫn hai đến vườn Thượng Uyển: "Có mấy vị quý nữ quen đang đợi ở đằng , thể cùng hai . Đây là Thiên Kiều Uyển, hai thể tùy ý dạo thưởng hoa, nhưng cung đình nhiều quý nhân, nhớ kỹ chớ đắc tội ai."

 

Hai đồng thanh đáp: "Tiết tỷ tỷ, chúng nhớ kỹ."

 

Dặn dò xong, Tiết Nhã Trúc quả nhiên đúng như Lục Uyển Oánh dự đoán, lập tức bỏ mặc hai để hòa đám quý nữ, khéo léo giao thiệp khắp nơi.

 

Đây là lối yến hội nên qua tấp nập, hai cũng thể mãi ở đây. Ta quan sát xung quanh nắm tay Lục Uyển Oánh: "Lục tỷ tỷ, đến đây thì hãy an tâm, chúng sang bên thưởng hoa ."

 

Lục Uyển Oánh cũng quanh: "Tìm chỗ thanh vắng một chút , ít sẽ an hơn."

 

Hai men theo một con đường nhỏ giữa vườn hoa về phía , xuyên qua một cửa vòm hình trăng khuyết thì thấy một rừng trúc thanh nhã. Phía rừng trúc một đình nghỉ chân, mái cong với đầu rồng màu vàng óng, lấp lánh ánh mặt trời.

 

Giữa đình đặt một bàn cờ và ghế đá bằng đá cẩm thạch trắng muốt.

 

Đi bộ nãy giờ phần mỏi chân: "Lục tỷ tỷ, chúng đình nghỉ một lát ."

 

Bước đình, chúng thấy bàn bày sẵn một bộ cờ.

 

Lục Uyển Oánh xuống: "Khanh , là chúng đấu một ván cờ nhé?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-nao-tan-co-tam-co-zuta/chuong-33-yen-tiec-tram-hoa.html.]

Nữ t.ử thời hiện đại đều tính hiếu thắng cao. Sau khi xuyên thư, để rèn luyện "Lục nghệ" của thiên kim thời cổ, hằng ngày ngoài việc luyện thêu thùa, đều nghiên cứu cờ phổ và luyện đàn. Ta tự ép vòng xoáy khổ luyện của khuê phòng.

 

"Được thôi, nhưng cờ nghệ của giỏi, tỷ tỷ đừng chê ."

 

Lục Uyển Oánh chỉnh tay áo: "Muội ."

 

Ta đặt một quân cờ xuống: "Hôm nay Chiêu Vân đến nhỉ?"

 

Lục Uyển Oánh khẽ nhấc ống tay áo rộng, dùng hai ngón tay kẹp quân cờ đặt lên bàn: "Vương cô nương chắc chắn sẽ đến, lát nữa chúng để ý xem ."

 

Ta ngước mắt lên, chợt thấy qua con đường nhỏ phía đình. Người đầu là Tam Hoàng t.ử đang đội mũ vành, còn Bùi Mạch Trần ngay bên cạnh. Y thế mà cũng ở đây, nhưng nghĩ , một như y xuất hiện trong cung cũng là chuyện bình thường.

 

Khi ngang qua, Bùi Mạch Trần liếc mắt trong đình một cái, đó đầu thẳng về phía .

 

Lúc hai vị quý nữ cũng về phía đình, một bên quan sát hai đ.á.n.h cờ.

 

Đợi đến khi ván cờ kết thúc, một cô nương mặc váy hoa mai màu hồng phấn lên tiếng: "Hai vị , thể nhường bàn cờ cho chúng đ.á.n.h một ván ?"

 

Ta và Lục Uyển Oánh dậy: "Hai vị tỷ tỷ cứ tự nhiên, chúng thưởng hoa tiếp."

 

Cô nương duyên dáng: "Rẽ từ ngã ba phía sẽ thấy một khóm hoa nở rộ ."

 

Ta ngạc nhiên hỏi: "Lúc mà vẫn còn hoa ?"

 

Cô nương đáp: "Các hoa công trong cung bí pháp riêng, thể khiến hoa nở quanh năm."

 

"Vậy chúng xem thử cho ."

 

Hai chào tạm biệt hai Cô nương một đoạn ngắn, liền thấy một mảng lớn hoa đang đua nở, đủ màu từ trắng tinh khôi đến hồng nhạt và hồng cánh sen.

 

Lục Uyển Oánh cầm khăn tay chỉ về phía đó: "Trà hoa màu trắng quá."

 

"Ừm, màu hồng phấn cũng xinh xắn."

 

Đến bên khóm hoa, hai mỗi chạy về một phía để ngắm cho kỹ.

 

Lục Uyển Oánh : "Khanh , yến tiệc cài trâm, chúng mỗi hái một đóa để cài nhé?"

 

Tỷ đưa tay hái một đóa hoa trắng, thì thấy một nam nhân mặc hắc y đang chắn mặt. Mà ở chỗ của cách đó xa, Tứ Hoàng t.ử cũng đang lù lù ở đó.

 

Lục Uyển Oánh đầu gặp tình huống , sợ đời miệng lưỡi thị phi nên lo lắng chạy về phía .

 

Nam t.ử áo đen lời nào, đưa tay chắn ngang đường . Lục Uyển Oánh càng thêm hoảng hốt về phía .

 

Triệu Thuận khẽ gõ chiếc quạt xếp lòng bàn tay: "Ngươi là biểu cô nương của phủ Quốc công ?"

 

Ta theo đúng lễ nghi hành lễ với : "Thần nữ tham kiến Điện hạ."

 

Ánh mắt Triệu Thuận dán c.h.ặ.t gương mặt nhỏ nhắn của , đôi mắt linh động dường như đang kinh hãi mà nhuốm một tầng sương mỏng. Ánh của phóng túng quét qua vóc dáng yêu kiều của . Một gương mặt ngây thơ vướng bụi trần cùng một hình quyến rũ, sự đối lập khiến thấy m.á.u huyết sôi trào. Hắn thầm tính toán, đợi khi cưới Hoàng t.ử phi, nhất định sẽ đến Quốc công phủ để đòi nàng về. Mấy ngày nay lòng cứ ngứa ngáy yên vì nàng.

 

Nhận thấy ánh mắt mang tính xâm lược rõ rệt của Triệu Thuận, tìm lý do rời ngay: "Thần nữ dám phiền Điện hạ thưởng hoa, xin phép cáo lui ."

 

Triệu Thuận tiến lên một bước: "Sao gọi là phiền chứ? Cô nương thể đến cung yến thưởng hoa là nhờ Thất Thất Hoàng của bản điện đặc biệt dặn dò, Trình cô nương cứ ở đây cùng bản điện là ."

 

Đó là mệnh lệnh của Hoàng t.ử, thể trực tiếp cự tuyệt, đành đưa mắt cầu cứu về phía Lục Uyển Oánh, hy vọng tỷ thể ở bên cạnh .

 

 

Loading...