XUYÊN THÀNH NỮ PHỤ NÃO TÀN CÓ TÂM CƠ - Chương 188: Ngoại truyện 3
Cập nhật lúc: 2026-05-06 07:39:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bùi Tam phu nhân xách một hộp thức ăn tới Dục Túy Viện, thấy Hương Thảo đang ngước đầu cây quế trong sân: "Ngươi cái gì ?"
Hương Thảo đầu : "Tam phu nhân đến."
Bùi Tam phu nhân hạ giọng: "Khanh Khanh hôm nay ăn uống thế nào?"
Trong mắt Hương Thảo đọng đầy nước mắt: "Chỉ ăn hai miếng cháo."
Bùi Tam phu nhân trong lòng trầm xuống: "Đi thôi."
Hương Thảo phía vén rèm để Bùi Tam phu nhân nhà.
"Khanh Khanh, con xem mang gì cho con ?" Bùi Tam phu nhân mỉm , đặt hộp thức ăn lên bàn thấp mở , "Một đồng sự của cô phụ con ở quan phủ săn nai, cô phụ con vội vàng xin một ít thịt, hầm kỹ mang đến cho con. Con thích nhất món , nhất định ăn nhiều một chút."
Trình Khanh Khanh cầm đũa gỗ lên, gắp một miếng thịt nai.
Bùi Tam phu nhân bên cạnh: "Khanh Khanh, Thế t.ử phu nhân đang rục rịch cho Thế t.ử nạp , là chọn nha của nàng . Con từng nghĩ đến việc cho Hương Thảo b.úi tóc, đưa đến bên cạnh Thế t.ử ? Nha đầu theo con bao nhiêu năm, luôn một lòng trung thành, nàng sinh hài nhi cũng lợi cho con."
Hương Thảo bưng .
Sau khi nàng đặt xuống, Trình Khanh Khanh hỏi: "Hương Thảo, ngươi nguyện ý ?"
Hương Thảo quỳ xuống: "Di nương, nô tỳ từng ý nghĩ đó, nhưng chỉ cần lợi cho di nương thì nô tỳ đều nguyện ý."
Trình Khanh Khanh Hương Thảo dối: "Chính bản nếm đủ cay đắng của kiếp , ngươi theo bao nhiêu năm, nỡ lòng bắt ngươi nữa. Ngươi cứ yên tâm, sẽ tìm cho ngươi một phu quân đáng tin cậy, đợi đến khi hai thành , sẽ cho hai nhiều bạc hơn một chút, các ngươi thể chút kinh doanh nhỏ, cũng thể sống an nhàn."
Hương Thảo lắc đầu: "Cô nương đừng đuổi nô tỳ , nô tỳ cả đời rời khỏi ."
Hương Thảo đang lóc, Bùi Trường Thanh vén rèm từ bên ngoài bước : "Nha đầu quỳ đất ? Có phạm di nương tức giận ?"
Trình Khanh Khanh : "Nha đầu lớn , đang nghĩ tìm gả cho nó, ngờ qua ."
Bùi Tam phu nhân dậy: "Trường Thanh về , cũng ở một lúc, đang định về chuẩn bữa tối đây. Hương Thảo, ngươi tiễn ngoài ."
Bùi Trường Thanh chắp tay hành lễ: "Tam thúc mẫu thong thả."
Đợi trong phòng hết, Bùi Trường Thanh xuống mặt Trình Khanh Khanh: "Hương Thảo năm nay cũng mười sáu tuổi, đang là lúc việc nhất, nghĩ đến việc để nàng ? Muội xem nha đắc lực bên cạnh ai mà giữ đến hai mươi tuổi."
Trình Khanh Khanh : "Ta sẽ mua hai khác."
Bùi Trường Thanh véo nhẹ vành tai nàng, khẽ xoa bóp: "Nếu cảm thấy đủ dùng thì bất cứ lúc nào cũng thể mua, chỉ là mới mua thể chu đáo bằng nha đầu hầu hạ ."
Trình Khanh Khanh nghĩ cũng : "Ta cũng chỉ ý định đó thôi, mười sáu tuổi gả quả thực chút sớm, sang năm hẵng tính."
Trình Khanh Khanh đầu, liếc mắt : "Ta Thế t.ử phu nhân định lấy nha bên cạnh cho ?"
Thân thể Bùi Trường Thanh khẽ dừng : "Khanh Khanh..."
Trình Khanh Khanh một tiếng: "Nhìn kìa, thể thể sinh nở nữa, tự nhiên cũng thể để Bùi gia đoạn hậu, nạp ý kiến gì. Chỉ một điều, đó là thể sinh hài nhi với Tiết Nhã Trúc. Thuốc của rõ ràng là nàng hạ nhưng hề trừng phạt, cũng đành chấp nhận, ai bảo phu nhân thiên vị nàng ."
"Ta thể sinh, nàng tuyệt đối cũng phép sinh."
Bùi Trường Thanh nghiêm giọng : "Ta chịu ấm ức, sẽ chạm nàng . Đợi đến khi thất hài nhi, cũng sẽ đến đó nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-nao-tan-co-tam-co-zuta/chuong-188-ngoai-truyen-3.html.]
Giọng Trình Khanh Khanh thanh lạnh: "Thiếp thất đến bên cạnh cũng là đáng thương, sẽ so đo với nàng ."
Bùi Trường Thanh mỉm đáp : "Ta sẽ phụ lòng , Khanh Khanh cứ dùng thêm chút điểm tâm , thư phòng xử lý chút việc, tối sẽ qua thăm ."
Rời khỏi phòng, đường về thư phòng, nụ của Bùi Trường Thanh tan biến trong gió, chỉ còn vẻ mệt mỏi hiện rõ.
Tân Trúc theo bên cạnh thấy bèn hỏi: "Chủ t.ử, thể Di nương vẫn khỏe hẳn ạ?"
Bùi Trường Thanh ngẩn : "Hôm nay trông tinh thần nàng cũng tệ."
Nói xong, nặng nề thở dài một tiếng.
Tân Trúc quan tâm hỏi: "Chủ t.ử điều gì phiền lòng ?"
Bùi Trường Thanh cảm thấy chút đè nén: "Ngươi xem, hứa hẹn với Di nương quá nhiều ?"
Tân Trúc im lặng, dám tùy tiện trả lời.
Bùi Trường Thanh : "Ta thật lòng yêu thích biểu , chỉ là còn gánh vác phận Thế t.ử, đây là trách nhiệm thể trốn tránh, còn phụ mẫu ở đó... Thôi bỏ , chuyện nữa."
Vừa về đến thư phòng lâu, Bùi Đại phu nhân tìm đến.
"Mẫu , đến lúc muộn thế ?"
Bùi Đại phu nhân đưa tay nhận lấy bát canh từ tay nha : "Ta tự tay ninh canh cho con."
Bùi Trường Thanh mời bà xuống: "Đường đêm khó , canh cứ để hạ nhân đưa đến là , còn đích chạy một chuyến cho vất vả."
Bùi Đại phu nhân xuống bên cạnh, mỉm nhi t.ử uống canh: "Thanh nhi, mẫu vài chuyện bàn bạc với con."
Bùi Trường Thanh hớp một ngụm canh: "Mẫu chuyện gì ạ?"
Bùi Đại phu nhân chậm rãi : "Trúc nhi nạp cho con, nhưng ngăn ."
Bùi Trường Thanh sững mẫu , bởi đây bà vẫn luôn nhiệt tình thúc giục chuyện .
Bùi Đại phu nhân dịu dàng giải thích: "Nạp là để khai chi tán diệp, nhưng Trúc nhi bản thể sinh nở, hà tất để thất sinh? Con của sinh tuy thể ghi danh nghĩa tên Trúc nhi, nhưng chuyện giấu thiên hạ, đời vẫn sẽ ngấm ngầm nhạo đó là đứa con của kẻ thấp kém."
Bùi Trường Thanh nhíu mày: "Chuyện chúng bàn định từ , lúc đó cũng đồng ý mà."
Vốn dĩ khi tới đây, Tiết Nhã Trúc dặn dò bà kỹ lưỡng. Bùi Đại phu nhân hôm nay đặc biệt nhẫn nại: "Nói thật, Trúc nhi từ khi gả cho con luôn an phận thủ thường, giúp con quản lý phủ chu , còn hiếu thuận với bậc bề như chúng , nàng cũng chịu nhiều thiệt thòi . Con chớ quên nàng mới là chính thê của con."
"Con xem bên ngoài ai mà khen Trúc nhi tài hoa hơn , hiền lương thục đức, còn thất của con thì ? Khi còn ở khuê phòng là một kẻ hữu danh vô thực, thể hiện giờ thể sinh nở nữa. Cũng chỉ con mới đối xử với nàng như , đổi là nhà khác, sớm tống nàng đến viện xa xôi để mặc nàng tự sinh tự diệt ."
Bùi Trường Thanh vui: "Mẫu , đừng Khanh Khanh biểu như , nàng nhường bước đồng ý cho con nạp còn gì."
Bùi Đại phu nhân vỗ nhẹ tay đang cầm khăn tay của : "Nàng chỉ là một Di nương, đồng ý thì quan trọng gì. Cũng tại con quá mức sủng ái, ăn uống thứ gì cũng ưu tiên cho nàng , nàng còn đòi hỏi gì nữa? Thanh nhi, con đối xử với nàng như thế là nhân chí nghĩa tận , nàng cũng nên điều mà thấu hiểu cho con chứ. Con là Thế t.ử của Quốc Công Phủ, thể cả đời chỉ một nàng , con cũng trách nhiệm với Thế t.ử phu nhân."
Bùi Trường Thanh im lặng, cúi đầu tiếp tục uống canh.
Bùi Đại phu nhân tiếp: "Đứa thứ t.ử đó dùng cơm của Bùi gia chúng mà khôn lớn, mà khiến con đến Hàn Lâm Viện Biên tu, đúng là một con sói mắt trắng ơn." Bùi Trường Thanh nặng nề đặt muỗng canh xuống: "Mẫu , đó là Bệ hạ, chúng phép bàn tán tùy tiện."
Bùi Đại phu nhân hậm hực ngậm miệng, nhưng vẫn cố khuyên nhủ nhi t.ử: "Thiếp thất vốn ở trong viện của Trúc nhi, con phòng thất cũng coi như là phòng của Trúc nhi . Con nhất định một đích t.ử. Thiếp thất xuất nha thì hài t.ử sinh cũng chẳng , Trúc nhi thông tuệ, con cháu mới thông tuệ."