XUYÊN THÀNH NỮ PHỤ NÃO TÀN CÓ TÂM CƠ - Chương 182: Nhũ danh
Cập nhật lúc: 2026-05-06 07:39:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi Trình Khanh Khanh tỉnh thì là giờ Hợi, Hương Thảo thấy động tĩnh liền bước đến bên giường: "Thái t.ử phi tỉnh , tiểu bếp hâm nóng canh gà cho đây ạ."
Trình Khanh Khanh yếu ớt hỏi: "Hài nhi ? Hương Thảo, là sinh một tiểu Hoàng tôn và một Hoàng tôn nữ đúng ?"
Hương Thảo đỡ nàng dậy, cẩn thận chèn một chiếc gối mềm lưng: "Vâng, nô tỳ xin chúc mừng Thái t.ử phi."
Trình Khanh Khanh nôn nóng: "Bọn trẻ thế nào ?"
Thanh Yên bưng canh gà : "Thái t.ử phi đừng quá lo lắng, tiểu Hoàng tôn và Hoàng tôn nữ đều ở tẩm điện bên cạnh, nhũ mẫu chăm sóc kỹ. Người hãy uống chút canh gà , lát nữa nô tỳ sẽ sai bế các tiểu chủ t.ử qua đây."
Hương Thảo nhận chén canh, lên đôn gốm bên giường đút cho Trình Khanh Khanh uống từng thìa một.
Sau một ngụm canh, Trình Khanh Khanh hỏi: "Điện hạ , nghỉ ?"
Hương Thảo múc thêm một thìa canh: "Thái t.ử Điện hạ dùng bữa tối xong thì sang Ninh An Điện ạ, là Bệ hạ triệu kiến ngài ."
Vừa uống hết chén canh, bên ngoài vang lên tiếng cung nhân hành lễ: "Khấu kiến Điện hạ."
"Thái t.ử phi ?"
"Bẩm Điện hạ, Thái t.ử phi tỉnh và đang dùng canh ạ."
Bùi Mạch Trần sải bước phòng: "Khanh Khanh, nàng tỉnh ?"
Trình Khanh Khanh ngẩng đầu mỉm : "Phu quân."
Hương Thảo tinh ý cầm chén lui ngoài.
Bùi Mạch Trần xuống mép giường, khẽ vuốt lọn tóc mai rối của nàng: "Thân thể cảm thấy thế nào? Có chỗ nào thấy ?"
Trình Khanh Khanh lắc đầu hỏi: "Phu quân gặp hai tiểu hài nhi ?"
Bùi Mạch Trần khẽ mỉm : "Gặp , bọn trẻ đều khỏe mạnh. Khanh Khanh, vất vả cho nàng ."
"Hãy bế chúng đây cho xem một chút."
Nhũ mẫu bế hai đứa trẻ với bộ dạng vô cùng cẩn trọng.
Khi gần, cả hai hài nhi đều đang ngủ say. Vì lo Trình Khanh Khanh trải qua cơn vượt cạn nên Bùi Mạch Trần cho nàng bế, chỉ cho phép nàng ngắm từ xa.
Lúc nàng từng trẻ con lúc mới sinh trông khó coi, nhưng hai tiểu bảo bối của , nàng thấy chúng xinh xắn lạ thường, khiến lòng nàng tan chảy.
Nàng thầm nghĩ đây chắc hẳn là sợi dây mẫu t.ử thiêng liêng: "Phu quân, thấy các con ?"
Bùi Mạch Trần ôm lấy nàng: "Rất đáng yêu."
"Chàng thích chúng ?"
"Đương nhiên là thích, hài t.ử do Khanh Khanh sinh , phu quân đều thích cả."
Nhìn thêm một lát, Bùi Mạch Trần mới phẩy tay cho nhũ mẫu bế các con lui xuống.
"Phu quân, Phụ hoàng triệu sang chuyện gì ?"
Bùi Mạch Trần tháo đôi hài gấm, bước lên giường vòng tay ôm nàng lòng: "Bàn chuyện đặt tên cho hai đứa nhỏ. Phụ hoàng đưa bát tự của chúng cho Tịnh Thiền đại sư xem , khi đại sư tính toán sẽ đưa vài cái tên để chúng tự chọn lựa."
Dù đó cả hai nghĩ sẵn vài cái tên, nhưng trong hoàng tộc việc hệ trọng, buộc dựa theo thiên can địa chi.
Bùi Mạch Trần tựa cằm lên đỉnh đầu nàng: "Khanh Khanh, Phụ hoàng bảo long thể ngài còn như , tinh thần cũng sa sút nhiều. Nay tiểu Hoàng Thái tôn, ngài sớm thoái vị để Thái thượng hoàng."
Dù tình cảm sâu đậm nhưng Trình Khanh Khanh luôn giữ chừng mực trong các đại sự quốc gia: "Sức khỏe của Phụ hoàng vẫn chuyển biến ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-nao-tan-co-tam-co-zuta/chuong-182-nhu-danh.html.]
Bùi Mạch Trần trầm giọng: "Căn bệnh cũ tích tụ lâu ngày khó mà khỏi hẳn, bao năm qua ngài tại vị cũng chẳng hề dễ dàng. Những việc nàng đừng bận tâm, giờ quan trọng nhất là dưỡng cho , hài t.ử cứ giao cho nhũ mẫu, họ đều là lão luyện, nàng cứ yên lòng."
Trình Khanh Khanh hiểu rằng mặt trượng phu nên quá cứng nhắc, đôi khi cũng cần sự ỷ : "Được, lời phu quân. Vậy những ngày ở cữ , định ở ?"
Thông thường phu thê quý tộc sẽ ở riêng viện, nhưng từ lâu hai luôn gắn bó, khi cung nàng cũng trực tiếp ở tẩm điện của .
Bùi Mạch Trần khẽ véo má nàng: "Nàng định đuổi ? Giường rộng thế , phu quân hứa sẽ lấn chỗ của nàng ."
Nàng ngạc nhiên: "Ý của phu quân là vẫn ngủ đây ?"
Hắn vòng tay ôm c.h.ặ.t nàng hơn: "Chúng là phu thê, lẽ đương nhiên đồng sàng cộng chẩm."
Trình Khanh Khanh ngước , hỏi đùa: "Nếu như Phụ hoàng thoái vị, vẫn sẽ ở cùng như thế chứ?"
Từ xưa đến nay, Hoàng thượng và Hoàng hậu vốn luôn ở tại hai cung riêng biệt.
Bùi Mạch Trần nâng cằm nàng lên, ánh mắt đầy kiên định: "Ta , chúng sinh cùng chăn gối, c.h.ế.t cùng huyệt mộ."
Hắn khẽ đặt một nụ hôn lên môi nàng: "Chẳng lẽ Khanh Khanh như ?"
Nàng vòng tay ôm eo , nép sát l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp: "Đương nhiên là . Phu quân hứa cả đời chỉ , ở ngay mắt thì mới yên tâm trông chừng chứ. Nếu ở tẩm điện riêng, nhỡ kẻ nào leo giường, chẳng chịu thiệt ?"
Bùi Mạch Trần bật , kéo chăn đắp kỹ cho nàng: "Nàng tin phu quân chứ, lời nặng tựa nghìn vàng."
Nàng chớp mắt : "Phu quân, từ tới giờ từng lừa gạt ai ?"
Hắn mỉm : "Dối trá thì đương nhiên là , nhưng riêng những lời với Khanh Khanh đều là chân tâm thực ý, vĩnh viễn đổi dời."
Trưa hôm , Bùi Mạch Trần từ Ngự thư phòng về liền đưa cho nàng một tờ giấy: "Đây là những cái tên Tịnh Thiền đại sư chọn cho tiểu Hoàng tôn và Hoàng tôn nữ, nàng xem ưng ý ?"
Trình Khanh Khanh xem qua gật đầu: "Rất , cứ dùng những tên ạ."
Bùi Mạch Trần xuống đối diện nàng: "Ta định đặt nhũ danh cho nữ nhi là Nuôi Nuôi."
Trình Khanh Khanh tò mò: "Tại là Nuôi Nuôi?"
Nhắc tới con gái, đôi mắt giấu nổi vẻ yêu chiều: "Nữ nhi của chúng mềm mại, nhỏ nhắn, thôi cũng thấy thương ."
Nàng thấy cái tên cũng thuận tai, bèn hỏi tiếp: "Vậy còn nhũ danh của nhi t.ử thì ?"
Bùi Mạch Trần khẽ nhíu mày: "Nam nhi đại trượng phu cần nhũ danh gì."
Trình Khanh Khanh thấy rõ ràng là thiên vị, liền phụng phịu: "Thiếp thấy nhi t.ử cũng ngoan lắm mà, nếu đặt, sẽ tự đặt cho nó."
Sợ nàng giận, Bùi Mạch Trần lập tức đổi giọng: "Hài nhi cũng đáng yêu lắm, cũng thương nó mà. Vậy nhũ danh cứ để Khanh Khanh quyết định ."
Trình Khanh Khanh suy ngẫm một hồi đáp: "Vậy gọi nhi t.ử là Nguyệt Đoàn nhé."
Bùi Mạch Trần ngẩn : "Nguyệt Đoàn?"
Nàng mỉm giải thích: "Hài nhi sinh đúng đêm rằm tháng Tám, ngay lúc ăn bánh Nguyệt Đoàn xong. Phu quân, bánh Nguyệt Đoàn vốn mang ý nghĩa đoàn viên, ngọt ngào, thấy ?"
Dù cảm thấy cái tên chút dân dã, thậm chí là kỳ quặc, nhưng vì để nàng vui, lập tức tán thành: "Hay! Tên nàng đặt quả là mang hàm ý sâu sắc."
Bùi Mạch Trần thầm nhủ, hai năm thành qua , bản lĩnh dỗ dành thê t.ử của quả thực đạt tới cảnh giới thượng thừa, lời dối lòng mà mặt biến sắc, tim đập nhanh chút nào.
Khi Bùi Mạch Trần đem tên của tiểu hoàng tôn là Nguyệt Đoàn cho Bình Xương Đế , vị hoàng đế vốn đang thưởng suýt chút nữa phun hết ngoài. Sau khi trấn tĩnh , ngài lớn ngớt.
Cuối cùng, Hoàng thượng tự trấn an bản : "Tốt, lắm, tên thì dễ nuôi, dân gian thường cố tình đặt tên cho hài nhi mà."