XUYÊN THÀNH NỮ PHỤ NÃO TÀN CÓ TÂM CƠ - Chương 17: Con Mèo Có Móng Vuốt
Cập nhật lúc: 2026-05-06 07:27:44
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trình Khanh Khanh vẫn còn khó chịu vì lời , nàng bĩu môi đáp: "Đương nhiên là tự , mới nồi là mang đến cho Đại biểu ca ngay, bản còn kịp nếm thử miếng nào chê bai ."
Bùi Mạch Trần lỡ lời, liền lên tiếng phân phó Cao Viễn: "Đi lấy chút dưa ướp lạnh tới đây."
Cao Viễn bưng đĩa dưa cắt lát thư phòng.
Trình Khanh Khanh miếng dưa hấu mặt mà khỏi kinh ngạc. Ở hiện đại đây là loại trái cây bình thường, nhưng ở cổ đại là vật hiếm , bởi vì dưa hấu vốn từ Tây Vực đưa tới, thời điểm vẫn trồng phổ biến ở Trung Nguyên.
Bùi Mạch Trần thấy nàng ngơ ngác, cho rằng nàng nhận loại quả : "Ăn , đây là loại quả từ Tây Vực, nhiều nước mát lạnh giải nhiệt."
Trình Khanh Khanh cầm một miếng lên ăn, dưa ướp lạnh, vị ngọt mát rượi xua tan cái nóng.
Trong lúc ăn dưa, đầu óc nàng ngừng tính toán lời lẽ. Hôm nay nàng đến để lấy lòng, mà là mục đích riêng: "Đại biểu ca đừng nghĩ rằng mang canh đến là vì mưu cầu lợi ích gì, thực là vì cảm thấy hổ thẹn trong lòng."
Nói đến đây, nàng rũ mắt xuống, hàng mi dài rậm tựa như cánh bướm, khi khép khiến gương mặt trắng nõn dường như phủ thêm một tầng u buồn nhạt nhòa.
Bùi Mạch Trần chằm chằm, gương mặt lạnh lùng chút biểu cảm, chỉ đôi lông mày khẽ cau .
Trình Khanh Khanh tiếp lời: "Chuyện dù cũng là của , vẩn đục thanh danh của , cho nên mới nghĩ ngày ngày tận tâm bù đắp."
Lông mày Bùi Mạch Trần càng nhíu sâu hơn, nàng như thể mới là cưỡng ép, chẳng lẽ thành một gã nam nhân nữ nhân chà đạp ? Lẽ là nàng chịu thiệt thòi, lẽ nàng lóc đòi chịu trách nhiệm chứ? Sao tình thế đảo ngược thế ?
Bùi Mạch Trần khẽ hắng giọng: "Sau phép nhắc chuyện đó nữa, giữa và ngươi từng xảy bất cứ chuyện gì."
Không nhắc , đó là sợi dây liên kết duy nhất giữa nàng và . Trình Khanh Khanh thuận theo lời : "Không giấu gì Đại biểu ca, hôm đó đưa bạc cho một tiểu nha rót rượu, bảo nàng bỏ t.h.u.ố.c chén của Nhị biểu ca, kết quả là uống nhầm chén rượu đó."
Nàng ngừng một chút tiếp: "Từ khi đến Bùi phủ, luôn ở biên quan, thậm chí còn từng bước chân viện của . Ngày hôm đó là dìu khi đang mơ màng viện của đấy."
Bùi Mạch Trần đáp: "Chuyện cho điều tra, nha rót rượu khăng khăng là do sơ suất, những khác tạm thời manh mối. Chuyện nàng cần nhúng tay , cứ an phận ở hậu viện là ."
"Nha rót nhầm rượu mà cũng tin ? Việc trở về phủ vốn ai , kẻ thể nắm tin tức, tuyệt đối đơn giản ."
Bùi Mạch Trần đương nhiên tin lời nha , cũng chuyện đơn giản nên mới , nhưng cũng tin tưởng Trình Khanh Khanh.
Hắn sai điều tra Tam lão gia Bùi gia, thanh danh bình thường tệ, ngày thường ít , thấy liên kết với phe cánh nào. cũng nghi vấn, chức quan của ông là nhờ Nhị lão gia Bùi gia mưu lợi mà , mà Nhị lão gia giữ chức ở Bộ Hộ, qua với Đại hoàng t.ử Triệu An khá thiết.
Sự nghi ngờ Bùi Mạch Trần chỉ giữ kín trong lòng. Hiện tại đ.á.n.h giá nàng theo tỷ lệ ba bảy: ba phần là mục đích tiếp cận, bảy phần là tin rằng tất cả đều vì chút tình ái nam nữ nông nổi.
Bùi Mạch Trần : "Lời nàng cũng lý, chuyện sẽ điều tra thêm. Nếu nàng cũng nhận đối phương đơn giản thì đừng can dự nữa."
Không thăm dò gì thêm, Trình Khanh Khanh chút thất vọng: "Ta hiểu ."
Bùi Mạch Trần dừng một chút: "Lúc phân tích sự việc thì đầu óc trông vẻ sáng suốt lắm, lúc bỏ t.h.u.ố.c thì nàng đang nghĩ cái gì ?"
Giọng trở nên nghiêm khắc: "Nàng yêu đến mức nào? Đến mức ngay cả thanh bạch của cũng cần nữa ?"
Trình Khanh Khanh khẽ vén mi liếc một cái rũ mắt xuống. Nàng thể gì , còn thành nhiệm vụ của hệ thống, vẫn tiếp xúc với Bùi Trường Thanh. Nếu hôm nay thích, thì những sẽ nghi ngờ là mục đích khác, càng bất lợi cho nàng hơn.
Nàng chỉ thể đóng vai một nữ nhân tâm cơ, trong đầu là chuyện tình ái.
Chỉ như mới ai đề phòng nàng, nàng mới thể yên sống kiếp "cá mặn" qua ngày.
Bùi Mạch Trần thấy nàng im lặng, trong lòng dâng lên một luồng lửa giận vô danh, Bùi Trường Thanh gì mà thể mê hoặc nàng đến mức cơ chứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-nao-tan-co-tam-co-zuta/chuong-17-con-meo-co-mong-vuot.html.]
Hắn lạnh giọng đuổi khách: "Không việc gì thì về ."
Trình Khanh Khanh dậy, khẽ thi lễ chuẩn rời .
Bùi Mạch Trần lên tiếng: "Đợi một lát."
Hắn gọi Cao Viễn: "Mang bánh hạt dẻ hấp đường hoa quế cho biểu cô nương mang về dùng."
Cao Viễn ngẩn chủ t.ử nhà , mới lấy bánh, vẻ mặt lạnh lùng đưa cho Trình Khanh Khanh.
Trình Khanh Khanh thầm nghĩ, bộ cho ăn ? Nàng cũng chẳng thiết tha gì một đĩa bánh mà sắc mặt khác, huống hồ là sắc mặt của một hạ nhân.
Nàng liền đưa trả : "Đại biểu ca cứ giữ mà dùng ạ."
Bùi Mạch Trần lạnh lùng quét mắt Cao Viễn một cái, với Trình Khanh Khanh: "Đã cho nàng thì cứ cầm lấy, thích đồ ngọt, những thứ giữ cũng chẳng ai ăn."
Đã đến mức , Trình Khanh Khanh cũng tiện từ chối, nàng xách hộp thức ăn bước khỏi thư phòng.
Khi nàng xa, Bùi Mạch Trần mới trầm giọng hỏi: "Cao Viễn, ngươi ?"
Cao Viễn lập tức quỳ xuống: "Nô tài ."
Bùi Mạch Trần thản nhiên thốt : "Tự tìm Cao Phúc lĩnh hai mươi trượng."
Cao Viễn mặt mày xám xịt tìm Cao Phúc ở hậu viện: "Phúc công công, chủ t.ử phạt hai mươi trượng."
Cao Phúc là thái giám theo Bùi Mạch Trần từ trong cung , y luôn hầu hạ bên cạnh nên hiểu rõ tâm ý chủ t.ử nhất: "Chủ t.ử phạt ngươi, ngươi vẫn nghĩ thông suốt ?"
Cao Viễn ưỡn thẳng cổ: "Chỉ vì lơ là với biểu cô nương mà phạt, thực sự cam lòng. Biểu cô nương quả thực xinh , nhưng tâm tính quá mức tầm thường. Chủ t.ử đem dưa Tây Vực do cung đình ban tặng cho nàng , giờ cho cả bánh hạt dẻ. Chủ t.ử vốn thích đồ ngọt, món bánh là Quan gia mệnh cho Ngự Thiện Phòng riêng theo khẩu vị của chủ t.ử, mà chủ t.ử đem cho nàng ."
Cao Viễn dáng cao lớn, Cao Phúc nhón chân mới gõ đầu : "Không trách chủ t.ử đ.á.n.h ngươi, chủ t.ử bảo thì , ngươi còn dám tự ý chủ t.ử quyết định ?"
Cao Viễn xoa xoa đầu: "Ta nào dám, chỉ là vị biểu cô nương quả thực lợi hại, giống hệt yêu nữ trong mấy cuốn thoại bản, chủ t.ử giờ từng gần gũi nữ nhân, sợ nhất thời ngài mê hoặc..."
Những lời còn dám tiếp, vốn là kẻ thô lỗ, từng trải sự đời nên lo lắng thái quá.
Trình Khanh Khanh trở về Lạc Ngâm Viện thì vã mồ hôi, nàng gọi Hương Thảo mang nước tắm đến. Nàng còn hái vài đóa hoa nhài trong sân rắc chậu nước, hương thơm nồng đậm lập tức xua tan sự phiền muộn trong lòng.
Tắm gội xong, vì trong viện chỉ nàng là chủ t.ử nên nàng liền cởi bỏ xiêm y ngoài, chỉ mặc một chiếc yếm nhỏ màu hồng nhạt sấp giường.
Hương Thảo chiếc ghế đẩu nhỏ, đang cặm cụi thêu thùa.
Trình Khanh Khanh cầm chiếc quạt tròn hình bướm phe phẩy ngừng. Tuy trong phòng đặt chậu băng nhưng vẫn thấy oi bức, lẽ là do sự phiền não mấy ngày nay. Nàng hạ quyết tâm sống ở đây, nhưng vẫn còn nhiều điều thể thích nghi nổi.
"Hương Thảo, ơn lấy cho thêm một bát kem tuyết nữa ."
Động tác thêu thùa tay Hương Thảo dừng , nàng khuyên nhủ: "Cô nương, hôm nay dùng ba bát kem tuyết , thể ăn quá nhiều đồ lạnh như . Nếu thấy nóng, chúng thể xin thêm một chậu băng nữa."
Trình Khanh Khanh là vì tâm phiền ý loạn mới thấy nóng: "Thôi bỏ , hiện tại cũng quá nóng. Việc cung cấp băng hạn mức, dùng vượt quá để cô mẫu lấy bạc bù , nên."
Hương Thảo thu dọn đồ thêu: "Ngày mai là rằm, cô nương thỉnh an Lão phu nhân, chi bằng nghỉ ngơi sớm ạ."