XUYÊN THÀNH NỮ PHỤ NÃO TÀN CÓ TÂM CƠ - Chương 151: Phát sốt
Cập nhật lúc: 2026-05-06 07:38:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bùi Mạch Trần hơn nửa canh giờ vẫn thấy . Tiểu sư phụ Minh Chân ở cửa hang, bồn chồn ngẩng đầu trời. Mây đen kéo đến ngày càng dày đặc, gió thổi mang theo ẩm nồng đậm.
Cái hang sườn núi cao, từ đây xuống chỉ thấy những lùm bụi rậm rạp và vài cánh chim bay thấp thoáng, ngoài thấy bóng dáng ai.
Nàng đợi một lúc thì trời bắt đầu đổ mưa, những hạt mưa theo gió tạt thẳng trong hang.
Gió lạnh lùa khiến tiểu sư phụ Minh Chân cảm thấy vô cùng khó chịu, bắt đầu run rẩy vì lạnh.
Dù nàng cũng nữ nhi nhà nông thực thụ, cơ thể vốn mảnh mai nên thể thích nghi với khí hậu khắc nghiệt núi, đành thu sâu trong hang để tránh gió rét.
Phía trong một tảng đá lớn nhô , nấp đó thể tránh phần nào lạnh từ cửa hang thổi .
Mưa mỗi lúc một nặng hạt, lòng nàng càng thêm lo lắng cho đang ở bên ngoài. nàng dám rời , bởi thung lũng quá rộng lớn, nếu nàng ngoài lúc thì e rằng hai sẽ lạc mất .
Khi Bùi Mạch Trần trở hang thì trời tối hẳn. Y phục ướt sũng, nước mưa từ mái tóc chảy dài xuống gương mặt.
Đứng ở cửa hang thấy bóng dáng nàng , tim chợt thắt . Hắn vội vã sâu trong, thấy một bàn chân nhỏ lộ phía tảng đá lớn.
Hắn vội vàng bước tới xổm xuống, thấy tiểu sư phụ Minh Chân đang tựa đầu đá mà ngủ .
Bùi Mạch Trần khẽ lay nàng dậy, gọi nhỏ: "A Than, tỉnh ."
Nàng choàng tỉnh, dụi mắt hiệu hỏi : "Chàng về , tìm thấy nơi đó ?"
Bùi Mạch Trần đáp: "Tìm hang cất giấu binh khí của chúng . Hiện tại thung lũng nước mưa, đêm nay chúng đành nghỉ núi thôi. Nàng chờ ở đây, ngoài xem tìm chút củi khô nào ."
Nói đoạn rời , một lúc báo: "Ta tìm một cái hang khác cách đây xa, hình như là nơi thợ săn thường tá túc. Bên trong sẵn cỏ khô và ít củi vụn, chúng chuyển qua đó ."
Nàng gật đầu hiệu: "Được."
Bùi Mạch Trần đeo gùi lên vai, ở cửa hang nàng đầy quan ngại: "Đường trơn trượt lắm, một nàng nổi ."
Tiểu sư phụ Minh Chân xuống chân núi, nước mưa tuôn xối xả như thác đổ.
Trong lúc nàng còn đang ngẩn ngơ, Bùi Mạch Trần dứt khoát bế ngang nàng lên nhảy xuống. Hành động bất ngờ khiến nàng sợ hãi, chỉ bám c.h.ặ.t lấy vạt áo ướt đẫm n.g.ự.c .
Cái hang mới quả đúng là nơi nghỉ chân của thợ săn và hái t.h.u.ố.c, bên trong một bếp lửa xếp bằng đá ám khói đen kịt, phía góc hang còn cỏ dại trải sẵn chỗ .
Nhìn dấu vết thì vẻ lâu lui tới, chắc là do gần đây vùng xảy nhiều chuyện bất thường nên ai dám đến nữa.
Bùi Mạch Trần thu dọn những cành củi khô vương vãi, xếp bếp đá nhóm lửa sưởi ấm.
Hắn dậy, lấy gói giấy dầu từ trong gùi , bên trong vẫn còn hai miếng điểm tâm.
"Để xem săn con thú nào ."
Tiểu sư phụ Minh Chân chỉ y phục của , hiệu bảo hãy hong khô quần áo .
Nàng tự bước tới đống cỏ khô phía trong xuống, mặt vách đá để tránh thấy cảnh đang cởi áo ngoài.
Bùi Mạch Trần cởi lớp áo ngoài đẫm nước, vắt lên cành cây đặt cạnh đống lửa. Sau đó rút đoản kiếm, bắt đầu thuần thục xử lý con mồi bắt .
Chẳng mấy chốc, mùi thịt nướng thơm lừng lan tỏa khắp hang đá.
Hắn cởi áo, mà nàng cố tình trốn góc thèm liếc mắt lấy một cái. Lẽ nào nàng thật sự đoạn tuyệt quan hệ với ? Nghĩ đến đây, sắc mặt Bùi Mạch Trần càng thêm trầm mặc, u ám chẳng kém gì bầu trời ngoài .
Khi thịt trĩ chín vàng, liếc đang trong góc: "Lại đây dùng chút đồ ăn ."
Tiểu sư phụ Minh Chân đầu , xua tay từ chối qua.
Bùi Mạch Trần đành xé một chiếc đùi trĩ, bước đến tận nơi đưa cho nàng.
Nàng hiệu rằng là xuất gia nên dùng mặn, chỉ ăn điểm tâm thôi.
Nhìn nàng cầm miếng điểm tâm nhỏ nhấm nháp từng chút một, chân mày Bùi Mạch Trần càng nhíu c.h.ặ.t. Hắn cầm miếng thịt trĩ tay mà cảm thấy nhạt nhẽo, chẳng chút dư vị nào.
Cả hai cứ thế chìm im lặng, ai với ai câu nào.
Trong ánh lửa bập bùng, gương mặt của Bùi Mạch Trần hiện lên đầy vẻ suy tư.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-nao-tan-co-tam-co-zuta/chuong-151-phat-sot.html.]
Hắn hồi tưởng thời gian nàng đột ngột mất tích ở kinh thành, khi đó hoảng loạn đến nhường nào. Bao nhiêu đêm ròng thể chợp mắt nổi vì lo lắng.
Vậy mà nàng, dường như ngay từ khi thành chẳng hề ý định sẽ cùng bạc đầu giai lão.
Khi đến Quy Thương Viện để dọn dẹp đồ đạc của nàng, vô tình phát hiện một chiếc rương gỗ nhỏ giấu kỹ, bên trong chứa đầy t.h.u.ố.c viên. Lúc đó còn tưởng nàng mắc bệnh nan y nên mới bỏ .
khi mời Thái y đến kiểm tra, mới bàng hoàng đó là t.h.u.ố.c tránh thai. Hóa từ khi thành đến nay, nàng vẫn luôn lén lút dùng t.h.u.ố.c.
Mưa rừng vẫn xối xả dứt, trong màn đêm tĩnh mịch chỉ còn tiếng mưa rơi ào ào.
Bùi Mạch Trần lặng lẽ hồi lâu, khi đầu thì thấy bóng dáng ban nãy biến mất.
Hắn vội vã bước qua, thì nàng cuộn tròn đống cỏ khô mà ngủ từ lúc nào.
Hắn khẽ thở dài đầy bất lực, lấy chiếc áo ngoài hơ khô của đắp lên nàng.
Có lẽ vì lạnh nên nàng rúc sâu hơn trong chiếc áo của .
Bùi Mạch Trần thở dài một tiếng xuống bên cạnh nàng.
Vừa xuống lâu, bên cạnh theo bản năng áp sát , rúc lòng tìm ấm. Đó là sự quen thuộc về cơ thể, một sự ỷ ăn sâu m.á.u thịt.
Bùi Mạch Trần một tay ôm lấy eo nàng, tay nhẹ nhàng nâng đầu nàng lên, ôm c.h.ặ.t con gái lòng .
Giữa đêm, Bùi Mạch Trần thức giấc bởi một cảm giác nóng rực. Đống lửa tắt lịm, hang đá tối đen như mực. Hắn đưa bàn tay to lớn sờ làn da nàng, thấy nóng ran như lửa đốt.
Bùi Mạch Trần hoảng hốt, khẽ gọi: "Khanh Khanh!"
Tiểu sư phụ Minh Chân đang trong cơn sốt mê sảng, vô thức đáp lời: "Phu quân... lạnh quá..."
Bùi Mạch Trần vội vàng đặt nàng xuống: "Nàng chờ một chút, nhóm lửa ngay."
Sau khi lửa cháy , bế nàng trong lòng ngay đống lửa để sưởi ấm.
"Khanh Khanh, nàng uống chút nước ?"
Trong cơn mơ màng, nàng khẽ mở mắt gọi tên , nhận đang gọn trong vòng tay . lúc túi nước đưa tới sát môi, nàng đối diện với nên đành nhắm nghiền mắt , khó nhọc nuốt vài ngụm nước.
Cơn sốt cao khiến nàng mơ mơ màng màng, cứ thế rơi trạng thái nửa tỉnh nửa mê.
Bùi Mạch Trần đặt túi nước sang bên, điều chỉnh tư thế để nàng thể ngủ thoải mái hơn trong lòng .
Sáng hôm , tiểu sư phụ Minh Chân tỉnh đống cỏ khô, thấy Bùi Mạch Trần trong hang.
Đang lúc nàng thẫn thờ thì Bùi Mạch Trần từ cửa hang bước , thấy nàng tỉnh liền vội vã tới: "Ta ngoài thám thính đường ."
Hắn khựng một chút, đưa tay chạm nhẹ lên trán nàng: "Nàng cảm thấy thế nào , đỡ sốt ?"
Tiểu sư phụ Minh Chân khẽ lắc đầu.
Thấy còn gọi tên thật của nữa, nàng cũng chẳng thừa nhận chuyện đêm qua, dù lúc đó nàng cũng là do phát sốt nên mới mê sảng. Nàng dùng tay hiệu: "Chúng thể trở về ?"
Bùi Mạch Trần gật đầu: "Được, cần đỡ nàng ?"
Tiểu sư phụ Minh Chân lập tức lắc đầu từ chối.
Lúc dậy, cơ thể nàng vẫn còn lảo đảo vì váng đầu, nhưng nàng kịp thời giữ vững trọng tâm khi Bùi Mạch Trần kịp đưa tay giúp.
Trên đường về, Bùi Mạch Trần lặng lẽ phía , sắc mặt trầm tĩnh, chậm rãi dõi theo từng bước chân của nàng.
Trong lòng đang thầm lạnh, để xem nàng còn thể giả vờ đến bao lâu nữa.
Hai bước sân viện của am miếu, T.ử Tô vội vàng chạy : "Tiểu thư... Tiểu thư, cuối cùng cũng về , nô tỳ lo lắng c.h.ế.t mất..."
Nói nàng bắt đầu dùng ống tay áo quệt nước mắt.
Tiểu sư phụ Minh Chân tới mỉm an ủi nàng, dùng tay hiệu: Ta bình an trở về .
Bùi Mạch Trần : "Chủ t.ử nhà các ngươi đêm qua sốt, thấy giàn phơi Ma Hoàng, liền lấy một ít về đun cho nàng một bát, thêm cả gừng tươi nữa."