Xuyên Thành Nữ Phụ Không Não Trong Văn Niên Đại [Thập Niên 70] - Chương 84

Cập nhật lúc: 2026-05-02 15:45:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Triệu Lân thu dọn xong đồ đạc của , bắt đầu hì hục, chậm rãi đào ở trong sân.”

 

Mùa xuân và mùa hè mức độ tươi của t.h.ả.m cỏ, mùa thu nước mưa, xem đám thực vật nào úa vàng chậm nhất.

 

Đầu đông xem t.h.ả.m cỏ vùng nào kết sương nhiều nhất, đến mùa đông chính là xem mặt đất vùng nào đóng băng chắc chắn nhất.

 

Triệu Lân lúc những lời giống như một ông cụ non .

 

Cầm cuốc và xẻng đào chỗ một chút, quan sát chỗ một chút.

 

Đợi đào đào trong hai ngày, gần như đào qua một lượt cả sân và giữa sân .

 

Cuối cùng Triệu Lân xác định một vị trí ở sân , thực sự đào xuống.

 

Thẩm Xuân Hoa ở gian phía Bắc, phía chính là sân nhà họ Thẩm.

 

Tất nhiên cô một ngày ăn hai bữa nghĩa là thực sự chỉ ăn hai bữa.

 

Ý là cơ bản cô thực sự chỉ đỏ lửa hai thôi.

 

việc hâm nóng bánh bao, pha gạch, hâm chút canh thịt dê, canh gà gì đó, Thẩm Xuân Hoa cảm thấy cái đó tính là thực sự đỏ lửa nấu nướng.

 

Vì buổi trưa bọn họ ăn đồ xong, cô cơ bản đều lười dọn dẹp, đều để đến tối lúc nấu cơm mới vội vàng dọn dẹp luôn một thể.

 

Đợi khi phía xem tiến độ công việc của Triệu Lân, giúp một tay lấy lệ bên cạnh , cuối cùng gọi lên ăn chút gì đó.

 

Nhanh ch.óng đến buổi chiều, Thẩm Xuân Hoa sẽ giường hỏa lớn của ông nội chợp mắt nghỉ trưa một lát.

 

Lúc Triệu Lân rốt cuộc là ngủ ở gần cô, là tìm một cuốn tiểu thuyết về phòng , là nghỉ ngơi một lát phía , tất cả thứ Thẩm Xuân Hoa đều quá rõ ràng, cũng thực sự quản đến.

 

đợi cô ngủ một lát dậy, theo lệ cô bắt đầu nghịch ngợm món của hồi môn mới của , chính là chiếc máy may kiểu cũ tốn tám mươi đồng đó.

 

Nghe những chiếc máy may Thượng Hải đặc biệt tiếng tăm đó hình như là hơn hai trăm năm mươi đồng.

 

Nghe ngay cả loại thương hiệu hình như cũng hơn một trăm đồng.

 

bất kể đợt những đến nhà cô thế nào, chiếc máy của nhà cô chính là tám mươi lăm đồng.

 

Mà trong xã hội , đó là thu nhập cả một năm trời của một gia đình nông thôn bình thường điều kiện kém một chút.

 

Thẩm Xuân Hoa ở kiếp chỉ lúc còn nhỏ mới tự động đến kim chỉ khâu vá đũng quần và gót tất của .

 

Sau điều kiện lên, quần jeans của cô bao giờ mặc đến mức rách như nữa.

 

Tất chân cô dường như cơ bản đều là rách thì vứt .

 

Lúc đó, bọn họ dường như cũng còn ý thức và hứng thú với việc tất rách còn khâu nữa.

 

Đến kiếp , cảnh đạp máy may kêu lạch cạch Thẩm Xuân Hoa cơ bản chỉ thấy qua các video ngắn.

 

Vào thời điểm đó, kiểu dùng máy may đời mới tự rèm cửa, tự may quần áo cho và con cái coi là tài .

 

Đã bắt đầu nhiều hâm mộ mạng , bất cứ chiếc váy bộ quần áo nào cũng đều khen ngợi nức nở.

 

“Hầy!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-khong-nao-trong-van-nien-dai-thap-nien-70/chuong-84.html.]

Mang theo một loại tâm trạng đặc biệt kích động và khác lạ, Thẩm Xuân Hoa tìm đến mấy bộ quần áo cũ nát trong nhà, đạp và khâu loạn một hồi.

 

Đợi khi khâu một đường quần áo cũ kêu lạch cạch, đó trong lòng cô thấy thỏa mãn vô cùng.

 

Ăn mặc lo, cần giao thiệp, cần lo tiền thuê nhà.

 

Bản còn thể phát triển một chút sở thích cá nhân, còn lúc nào hạnh phúc hơn hiện tại .

 

mang theo một tâm tư khác biệt, ngày nào cô cũng đến tận tám chín giờ sáng mới dậy.

 

Đợi khi ăn cơm xong, mỗi ngày xem vài trang sách, vài bài tập.

 

Buổi trưa ngủ một giấc thật ngon, đến buổi chiều thì ở trong phòng của Triệu Lân đạp máy may kêu lạch cạch một trận loạn xạ.

 

Tất nhiên sở dĩ cô việc ở phòng Triệu Lân là vì lúc kết hôn đặt chiếc máy may ở trong phòng đó .

 

Căn phòng Thẩm Xuân Hoa đang ở hiện tại hình như cũng chỗ nào thích hợp để đặt, tạm thời cô di dời món đồ đó.

 

Rồi đợi bận rộn đến gần hơn bốn giờ, Thẩm Xuân Hoa mới chậm rãi chuẩn bữa tối.

 

Định bụng đợi khi ăn tối xong sẽ nhanh ch.óng cùng Triệu Lân lên núi thắp hương mộ.

 

Mà mỗi ngày lúc , Triệu Lân - ngoài bận rộn một hồi - cũng cơ bản về .

 

Sau khi trải qua hơn mười ngày bình dị mà hạnh phúc như , một buổi tối khi đang ăn cơm, Triệu Lân ý định lên thành phố mua một cái máy bơm nước, hỏi cô .

 

Vừa , Thẩm Xuân Hoa dạo gần đây đang mua một ít kim chỉ và vài sấp vải tươi sáng tự nhiên là liên tục gật đầu .

 

Sáng sớm hôm , hai hiếm hoi dậy sớm một chút.

 

Đợi khi ăn xong bữa sáng, chín giờ hơn bọn họ khỏi cửa.

 

“Xuân Hoa, hôm nay ngoài ?"

 

Bọn họ khỏi cửa đụng thím hai Thẩm đang quét dọn ở đối diện.

 

Bà chính là của Đại Thành, là vợ của con trai thứ hai của bác cả nhà họ Thẩm.

 

“Vâng ạ, thím hai, bọn cháu lên phố mua ít đồ."

 

Thẩm Xuân Hoa lâu khỏi cửa mỉm một câu.

 

Cụ thể mua gì cô , dù trong quá trình trưởng thành, cô qua cái tuổi khác hỏi gì là thành thành thật thật trả lời hết sạch sành sanh .

 

Bây giờ khác , cô chỉ cho cô quả thực là ngoài.

 

“Đi ngoài cũng , đều bí bách hơn hai mươi ngày , quả thực nên ngoài một chút."

 

Cảm thấy lão đội trưởng đủ lâu , thím hai Thẩm - vốn sợ tiếp xúc với bọn họ - thêm với bọn họ vài câu.

 

Đợi khi câu bảo Thẩm Xuân Hoa lúc lên thành phố thì mang về cho họ một bao táo tàu khô.

 

Cuối cùng Thẩm Xuân Hoa và Triệu Lân mới xem như bình bình an an rời .

 

Đến đó, những khác thấy bọn họ vẫn theo bản năng tránh né.

 

 

Loading...