“Thẩm Xuân Hoa tựa tay lên vai Triệu Lân chỉ là để nặn cảm xúc, giờ thấy Triệu Lân đột nhiên cứng đờ , dáng vẻ luống cuống tay chân, dám cử động.”
Thẩm Xuân Hoa bắt đầu , liền trực tiếp dậy, chỉ thẳng tiếp tục hét lên:
“Hơn nữa bây giờ cháu cũng đến chuyện tổ chức tang lễ cho ông nội các chú hề bỏ một xu nào, bộ đều khấu trừ từ tiền đám cưới đó của cháu.
Cháu chỉ hỏi các chú, ông nội mỗi tháng nhận mười đồng từ chính phủ, ông và Triệu Lân gần đây vì tổ chức đám cưới cho cháu mà mua sắm bao nhiêu thứ đồ đạc trong nhà.
Ông còn mua cho cháu tủ mới và quần áo mới.
Trong tình cảnh như , ông vẫn còn dư hơn sáu trăm đồng chứ?"
Trong lúc im lặng, Thẩm Xuân Hoa tiếp tục lớn tiếng đấu tranh cho bản .
Thời đại , chỉ tiền mới là đáng tin cậy nhất.
Tương lai cô thể dựa tiền để cứu mạng hoặc học cấp ba, nên bây giờ cô thể vì sợ đắc tội mà để mặc cho khác tùy ý sắp đặt và chi phối .
“Sáu trăm ba mươi mấy đồng, chúng cháu ăn uống cũng tích cóp trong năm năm đấy.
cho dù chúng cháu ở nông thôn, thì chúng cháu thực sự tiêu một xu nào ?
Rõ ràng trong phần lớn tiền đều là tiền sính lễ của cháu, các chú thể nghiễm nhiên chiếm phần hời của cháu như .
Hơn nữa khác kết hôn thì sính lễ chỉ cần một trăm hai trăm, Triệu Lân một đưa năm trăm đồng.
Lý do cũng là vì ông nội , tiền ông sẽ lấy nhiều, để cho chúng cháu tự lo liệu cuộc sống nhỏ của .
Triệu Lân và bố mới liều mạng, đem bộ tiền tiết kiệm giấu đó hết, mới đưa nhiều sính lễ cho nhà cháu một cách bất thường như .
Sao đến bây giờ ai thừa nhận tiền là ông nội để cho cháu, biến thành cháu vô lý quấy rối chứ!!"
Vì giọng loa phường của Thẩm Xuân Hoa, mấy đàn ông trong nhà vốn việc cày cuốc cực giỏi nhưng cãi mắng mỏ rành đều đồng loạt im lặng.
Và ngay khi xung quanh đều im lặng, bộ sân khấu đều thuộc về Thẩm Xuân Hoa, thì Nhị thẩm và Tam thẩm nhận tin tức ở bên ngoài cũng cùng lúc vội vàng xông .
“Thẩm Xuân Hoa, cô suất biên chế của bố thằng An, cô mơ nhé.
Suất biên chế đó tương lai chắc chắn để cho con trai , đừng hòng mà tơ hào tranh cướp!!"
“Con ranh , chúng nhường nhà cho cô .
Mọi thứ của ông cụ chúng đều lấy, cô còn bố thằng Đông sắp xếp cho cô chính phủ, tim cô mà tham thế hả!!
Hơn nữa chú ba của cô chỉ là một chủ tịch công xã nhỏ xíu, cô coi chú là cái thứ gì mà thể sắp xếp bừa bãi, là phần t.ử hủ bại tham ô nhận hối lộ ?"
Bất kỳ tình giao tình nào, một khi chạm đến lợi ích thực sự, đều sẽ tan thành mây khói trong nháy mắt.
Lúc bà Nhị thẩm béo tròn của Thẩm Xuân Hoa đối xử với cô đặc biệt .
Bà Tam thẩm của cô tuy quá nhiệt tình nhưng cũng thể với Thẩm Xuân Hoa vài câu.
bây giờ khi Thẩm Xuân Hoa cướp công việc của con trai , cũng như khó chồng , trong nháy mắt, hai phụ nữ xông đồng thời đưa tay về phía Thẩm Xuân Hoa.
Họ việc lâu năm trong các đơn vị, đối với chuyện đàn ông cãi thì đến lượt đàn bà tay cực kỳ quen thuộc .
Vì khi xông , hai ăn ý trực tiếp bắt đầu vồ lấy đầu Thẩm Xuân Hoa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-khong-nao-trong-van-nien-dai-thap-nien-70/chuong-74.html.]
ngay khi họ sắp túm tóc Thẩm Xuân Hoa, thì Thẩm Xuân Hoa – kiếp kinh nghiệm cãi phong phú nhưng kinh nghiệm đ.á.n.h lộn, hai đột ngột xuất hiện cho hoảng sợ, theo bản năng né và rụt cổ .
Bốn cái móng vuốt đang vươn về phía Thẩm Xuân Hoa đồng thời một đôi bàn tay lớn chút do dự chặn và nắm c.h.ặ.t:
“Nhị thẩm, Tam thẩm, hai gì?
Muốn đ.á.n.h vợ , hai coi Triệu Lân là ch-ết ?"
“Thế coi là ch-ết ?"
“Triệu Lân bỏ tay , mới đến nhà chúng mấy ngày mà loạn ?"
Thấy Triệu Lân dám tay với phụ nữ, Thẩm Nhị Lâm vốn luôn im lặng và Thẩm Tam Lâm vốn đang lắp bắp nên lời lập tức trở nên kích động, đồng thời xông về phía Triệu Lân – kẻ dám nắm tay bậc bề .
Thẩm Xuân Hoa là phụ nữ, là cháu gái ruột của họ, họ dám tùy ý động tay động chân, cũng động tay.
Triệu Lân là một đàn ông, còn là một ngoài mang họ khác mới đến nhà họ.
Cho nên khi đột ngột tay, hai em nhà họ Thẩm liền chút do dự nảy sinh ý định dạy dỗ Triệu Lân một trận.
“Mọi bình tĩnh một chút, Trường Bình, Kiến Quốc, hai đứa còn mau ngăn các chú ."
Vào thời khắc mấu chốt, Nhị gia nhà họ Thẩm nãy giờ vẫn yên mép giường lập tức lớn tiếng nhắc nhở.
Khi ông cụ lên tiếng, Thẩm Trường Bình ngoài năm mươi tuổi và Thẩm Kiến Quốc ngoài bốn mươi tuổi sớm dậy, nhanh ch.óng can ngăn.
ngay lúc , một còn cường tráng và to béo hơn xông thẳng như quả pháo nổ.
“Trời đất ơi, mau mà xem , nhà họ Thẩm bắt nạt con mồ côi của liệt sĩ như thế nào đây.
Ông nội nó mới mấy ngày thôi, chúng đều còn , mà họ bắt nạt đến mức .
Thế đợi chúng , đứa cháu gái đáng thương của sẽ nhà họ Thẩm bắt nạt đến mức nào nữa đây.
Em gái và em rể đáng thương của ơi, hai đứa sớm thế hả!
Ông thông gia đáng thương của ơi, ông bỏ như thế chứ?
Ông cứ tưởng tìm cho nó một chồng ở rể thì đứa cháu gái đáng thương mà ông một tay nuôi nấng thể lớn lên khỏe mạnh.
ai mà ngờ , hai đứa con trai và con dâu lòng lang thú của ông, họ đ.á.n.h cả đứa thanh niên mới về nhà nữa chứ.
Mới kết hôn xong mà như thế .
Thế , hai đứa trẻ con còn sống đây.
Những già nhà họ Thẩm các cũng là quân lòng lang thú vô dụng cả.
Mấy ngày lúc ông cụ còn sống, các hứa với ông nội nó thế nào?
Bây giờ các cứ trơ mắt hai đứa trẻ tùy ý bắt nạt thế ?
Em gái và em rể nhà cũng thật bạc mệnh.
Họ thể ngờ họ mới mười mấy năm thôi mà hành hạ đứa con duy nhất của họ như thế .
Đây là còn chồng che chắn cho đấy, nếu ngăn thì bây giờ con bé túm tóc cào mặt ngay mắt bao nhiêu ."