Xuyên Thành Nữ Phụ Không Não Trong Văn Niên Đại [Thập Niên 70] - Chương 443

Cập nhật lúc: 2026-05-02 16:08:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Xưởng đột nhiên phá sản, chú hai Thẩm và thím hai Thẩm cảm giác còn mặt mũi nào để về thôn.

 

Mấy năm nay, họ về thôn ngày càng ít, nào về cũng cảm giác như lén lút trốn tránh .”

 

hiện tại, mắt thấy tuổi tác hai ngày càng lớn, đứa cháu gái nhỏ cần họ chăm sóc đưa đón giờ đây cuối cùng lên cấp hai, thể ở nội trú cần họ đưa đón nữa.

 

Họ suy nghĩ ở nhà lâu, lâu, cuối cùng vẫn quyết định mặt dày về.

 

“Chị dâu, bây giờ chị về đây, cần quản con bé Đan Đan nữa ?”

 

“Bây giờ cần quản nữa, hiện tại Đan Đan ở nội trú , chúng đến kỳ nghỉ đông nghỉ hè thì qua quản là .”

 

“Thím hai, hiện tại và chị dâu gì ở thành phố ?

 

Sau khi xưởng đóng cửa, họ thực sự còn tiền ?

 

Chắc còn một ít chứ?

 

chị cũng mở xưởng bao nhiêu năm như ?”

 

Người trong thôn đa phần đều là quen, còn là quan hệ huyết thống.

 

Biết hai ông bà già dọn về ở, lục tục kéo đến tặng chút đồ ăn thức uống, thuận tiện sang chơi hỏi thăm.

 

hỏi thăm thì tất nhiên sẽ đến chuyện xưởng nhà họ phá sản, cũng như chuyện Thẩm Đại Thành và Tạ Xuân Linh ngày càng ít khi về.

 

Đối với những điều , thím hai Thẩm cũng lường .

 

hễ ai hỏi, bà đều thong thả trả lời:

 

“Lúc xưởng phá sản quả thực còn bao nhiêu tiền.

 

Nếu tiền nhiều thì chúng cũng thể đóng cửa xưởng đó.

 

Nào là tiền bồi thường thôi việc cho hơn một trăm công nhân, tiền bồi thường cho các đại lý, tính hết , chúng dường như chỉ còn dư hơn mười vạn.

 

Dùng tiền đó, chúng trả bớt một ít khoản vay của gia đình, vay mượn thêm một chút nữa của khác để thuê một mặt bằng bên ngoài.

 

Bây giờ hai đứa trẻ đó đang mở cửa hàng quần áo bán đồ ngay tại tiệm của nhà .”

 

“Bán quần áo cũng , cần lo chuyện sản xuất nữa.

 

Tuy rằng bằng lúc các mở xưởng vẻ vang như , nhưng trách nhiệm và áp lực cũng nhỏ hơn.

 

Hơn nữa ở thôn , ngoại trừ hai nhà đối diện, Thẩm Lạt Mai và nhà cựu đại đội trưởng dân quân, thì hiện tại điều kiện nhà các vẫn là thuộc hàng nhất .”

 

, dù thế nào nữa, chị cũng một căn nhà lớn hơn trăm mét vuông ở thành phố.

 

Bây giờ thêm một cửa hàng quần áo nhỏ, thực là đủ .”

 

Không ngờ họ thực sự hết tiền, mấy chị em dâu sang dò hỏi tình hình nhà bà đều lộ vẻ bùi ngùi.

 

nữa, dẫu phá sản thì vẫn mạnh hơn .

 

ngoài việc lúc đầu âm thầm nhạo và cảm thán lưng, cũng tiện thêm lời nào quá đáng.

 

Hơn nữa tính tình thím hai Thẩm nóng nảy và khó dây thế nào đều , nên mặt bà ai dám thể hiện quá mức.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-khong-nao-trong-van-nien-dai-thap-nien-70/chuong-443.html.]

Mọi lục tục kéo đến hai ngày cũng còn ai đặc biệt sang nữa.

 

Vợ chồng thím hai Thẩm ở thôn hai ngày cũng nhanh ch.óng định cuộc sống.

 

Hiện tại nhà Thẩm Xuân Hoa hầu như quanh năm về.

 

Nhà họ cơ bản cũng chỉ vợ chồng A Quý ở dãy thỉnh thoảng qua trông coi, mở cửa cho thoáng khí thôi.

 

Mà gia đình Thẩm A Quý bây giờ cũng nhà ở thành phố, cũng thuộc dạng chạy chạy hai nơi.

 

vợ chồng thím hai Thẩm cũng lo chuyện ngày ngày chạm mặt sẽ khó xử.

 

Chỉ là tuổi lớn, tiện leo cầu thang, thực sự lá rụng về cội, vợ chồng thím hai Thẩm thỉnh thoảng sang nhà Thẩm Xuân Hoa đối diện, trong lòng thực sự cảm khái vạn phần.

 

Nhà bà mở xưởng mười mấy năm, lúc đầu thực kiếm một ít tiền.

 

về , theo việc xưởng may và xưởng chăn điện ở Lũng Thành mọc lên ngày càng nhiều, bên ngoài cũng đủ loại xưởng tương tự, dần dần việc ăn nhà bà ngày càng .

 

Xưởng may của Thẩm Xuân Hoa nhiều dây chuyền sản xuất, khi chăn điện cùng quần áo mùa xuân, mùa thu dần dần kiếm tiền nữa, họ bắt đầu tập trung trọng điểm áo lông vũ và chăn lông vũ đắt tiền hơn.

 

Khi cảm thấy việc kinh doanh khó khăn, họ cũng thể đóng từng cửa hàng ở các tỉnh khác, coi như kịp thời cắt lỗ.

 

đến lượt nhà bà, vốn liếng của xưởng vốn dĩ hạn, dám áo lông vũ chăn lông vũ với vốn đầu tư đặc biệt lớn như .

 

Hơn nữa xưởng may Thẩm Xuân Hoa coi như thương hiệu riêng, còn họ thì từ đầu đến cuối đều thực sự tạo dựng thương hiệu cho .

 

Theo lời con dâu bà , bây giờ cái gì cũng bản quyền , họ cũng dám bắt chước mẫu mã quần áo nhà nữa.

 

Dẫu đến giai đoạn , khi phát hiện việc kinh doanh của cả xưởng ngày càng tệ, bắt đầu thua lỗ, con trai và con dâu đấu tranh tư tưởng lâu, cuối cùng vẫn đóng cửa xưởng.

 

Họ mở xưởng mười mấy năm, khi trả hết nợ nần, thanh toán hết lương cho nhân viên, tính đến cuối cùng thực họ vẫn còn dư hơn một triệu tệ.

 

Chỉ điều, hơn một triệu tệ của năm 2003 hiện nay thực sự thể so với hơn một triệu tệ ngày xưa nữa.

 

Sợ tiền đó sẽ thua lỗ mất, con trai quyết đoán mua thêm một căn nhà nhỏ sáu mươi mét vuông ở Lũng Thành, cũng mua luôn mặt bằng cửa hàng quần áo đang mở hiện tại.

 

Căn nhà nhỏ sáu mươi mét vuông để dành cho cháu gái là mua đứt bằng tiền mặt.

 

Còn cửa hàng quần áo thì chỉ mới trả tiền đặt cọc.

 

Sau khi mua căn nhà xây thô sáu mươi mét vuông đó, trả cho mặt bằng nhỏ ba mươi mét vuông , còn nhập bao nhiêu hàng hóa cho cửa hàng, trang trí mặt bằng đó xong, trong nhà họ thực sự còn tiền nữa.

 

Hiện tại, con dâu Tạ Xuân Linh của họ ngày ngày đều ở cửa hàng trông tiệm.

 

Còn con trai họ khi trông tiệm một thời gian, thấy tình hình kinh doanh mấy khả quan, nảy sinh ý định khởi nghiệp.

 

Hiện tại thủ tục thế chấp nhà ở ngân hàng, vay hơn mười vạn, mua một sạp hàng mới ở chợ đầu mối phía nam thành phố, bắt đầu công việc bán buôn giày dép.

 

Hiện tại như , tình hình nhà họ dường như thực sự hơn đa các hộ trong thôn.

 

Hai căn nhà, hai mặt bằng kinh doanh, thể .

 

, nhà họ từng sở hữu một công xưởng với hàng trăm công nhân cơ mà.

 

Và hiện tại Thẩm Xuân Hoa coi là giàu nhất vùng Lũng Thành .

 

Dựa xưởng may Xuân Hoa, hiện giờ nhà Thẩm A Quý ở xéo đối diện, nhà Thẩm Lạt Mai phía , thậm chí cả nhà cựu đại đội trưởng dân quân theo họ , tình cảnh của đều khá hơn nhà bà .

 

 

Loading...