“Nghe nước lèo mì cay tê ở đây là do ông chủ ở đây đặc biệt học ở bên ngoài về đấy.”
Tóc của Thẩm Xuân Hoa vốn luôn đen, cũng nhiều.
Kể từ khi cắt ngắn tóc một chút, đổi kiểu tóc , đại bộ phận thời gian cô đều xõa một mái tóc dài uốn xoăn xinh .
Lúc cô xõa tóc, mặc bộ đồ tây và váy, hoặc bộ đồ tây và quần tây, liền một loại cảm giác giống như minh tinh Hồng Kông Đài Loan bước đời thực .
Như thì , nhưng hễ ăn cơm là việc đầu tiên cô chắc chắn là tìm dây chun ngay.
“Xuân Hoa, xuống mua chai nước, em uống nước ngọt đồ uống gì ?”
Cúi đầu ăn đầy một phút, Triệu Lân đặt đôi đũa tay xuống.
“Có, mua giúp em một chai ô mai nhé, cảm ơn .”
Hiện giờ coi như là cuối mùa thu , đợi qua mùa nữa mà uống đồ lạnh thì dường như đúng lắm.
Cho nên bây giờ Triệu Lân hỏi, Thẩm Xuân Hoa liền đặc biệt tích cực gọi món ô mai chua chua ngọt ngọt.
“Lạ thật, bên chẳng đồ uống ?”
Sau khi Triệu Lân cầm ví tiền ngoài, Thẩm Xuân Hoa chiếc tủ kính đựng đồ uống ở đằng xa mới sực nhớ .
nghĩ đối phương lẽ là mua loại ống hút giống như sữa đó, Thẩm Xuân Hoa liền nghĩ nhiều nữa.
Đối phương mặt, tốc độ ăn cơm của Thẩm Xuân Hoa vô thức chậm .
Khoảng ba phút , đối phương liền xách hai chiếc túi nilon tới.
Lại đưa cho Thẩm Xuân Hoa một chiếc ly nhựa đựng ô mai, khi tự cắm ống hút chai nước cam của , đó Triệu Lân từ trong túi quần lấy một thứ đưa cho Thẩm Xuân Hoa:
“Cho em !”
“Anh đặc biệt mua cho em đấy ?”
Thứ đối phương đưa qua là một chiếc dây buộc tóc màu đen đính một miếng trang trí hình gấu nhỏ, Thẩm Xuân Hoa thấy thứ đó liền mỉm đưa tay nhận lấy.
“Chỗ mua nước quầy hàng bày bán cái , nên tiện tay mua về luôn.”
Vẻ mặt Triệu Lân bình thản trả lời.
“Cảm ơn !”
Tâm trạng bỗng chốc hẳn lên, cô giơ tay túm tóc, Thẩm Xuân Hoa nhanh tự buộc một kiểu tóc đuôi ngựa cao.
“Nếu em đến trường, thì tóc tai tính ?”
Lúc cô cảm ơn Triệu Lân gì, đợi khi cô chỉ mất mấy giây buộc xong tóc, phần tóc mái và đuôi ngựa xoăn, Triệu Lân hỏi vấn đề .
“Em cũng nữa, thì em tết tóc đuôi ngựa .
Đợi giáo viên hỏi nữa thì em bảo em là tóc xoăn tự nhiên, chắc là thể lừa qua chứ nhỉ.
Nếu vẫn thì em chỉ đành hiệu tóc ép thẳng thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-khong-nao-trong-van-nien-dai-thap-nien-70/chuong-141.html.]
Bây giờ đang thịnh hành phong cách Hồng Kông, để khi ngoài cần ăn mặc một chút, Thẩm Xuân Hoa đương nhiên cũng uốn tóc thành kiểu lượn sóng lớn.
hễ nghĩ đến việc bây giờ học cấp ba, giáo viên lẽ thể chấp nhận mái tóc lượn sóng lớn của cô, Thẩm Xuân Hoa chỉ đành bất lực như .
“Nếu luôn buộc lên, đó luôn tết , chắc cũng sẽ xảy chuyện gì .”
Thấy đối phương thích kiểu tóc , Triệu Lân vô thức an ủi một câu.
Vì đến những chủ đề đơn giản , tâm trạng u uất của hai một buổi sáng từ chối bốn cuối cùng mới thực sự lên một chút.
Sau đó giống như bình thường, hai ăn cơm nghỉ ngơi, bắt đầu về tình hình gần đây của họ.
Thẩm Xuân Hoa kể về việc bọn họ thuê thợ thủ công trong làng đang sửa sang cái nhà xưởng mới đó cho họ, ước chừng nửa tháng nữa chắc là thể dời trong đó .
Cô cũng kể về việc mấy ngày của Hoán Thái chở đến một xe vải đạt tiêu chuẩn, cuối cùng Hàn Đại Đông phát hiện điều đúng.
Sau đó cô bãi nhiệm chức vụ kiểm tra của chị dâu Phùng, cuối cùng để Hàn Đại Đông kiêm nhiệm.
Đương nhiên chuyện mấy ngày cô họp chú Ba đó của cô giữ , lúc đó bọn họ mấy câu cuối cùng cãi , Thẩm Xuân Hoa cũng kể qua một lượt.
Còn về phía Triệu Lân, điều chú trọng kể là những chuyện lạ lùng gặp ở bên ngoài, cũng như mấy vị khách hàng lớn ý định hợp tác mà tìm ở bên ngoài.
lúc thấy Thẩm Xuân Hoa cãi với chú Ba của cô, liền khỏi lo lắng theo.
Cho nên nghĩ một chút, liền nghiêm túc :
“Hay là để chuyên trách quản lý bên ngoài, còn trong xưởng thì em gọi Đại Thành hoặc A Ngưu qua?”
“Đừng!”
Cảm thấy nam phụ chút “ xanh” , cảm thấy dường như đến mức quá đáng .
Sau khi đặt đôi đũa tay xuống, Thẩm Xuân Hoa chậm rãi cầm lấy tờ giấy ăn bên cạnh:
“Cái xưởng nhỏ của chúng , em bỏ tâm huyết, em coi như là sáng lập ban đầu đầu tiên, em cũng đổ hết mấy trăm đồng tiền tiết kiệm của đó .
Em còn ngày nào cũng vẽ quần áo, ngày nào cũng gánh chịu áp lực tâm lý lớn.
Còn về phần , với tư cách là đối tác nhất của em, cũng bỏ tất cả tâm trí và sức lực của , còn đem hơn ba ngàn đồng tiền vốn liếng tích cóp của cả nhà đổ hết đó nữa.
Chúng đều là những bỏ thì nhất định thấy thành quả, cũng là những từ đến nay bao giờ chiếm hẻo của khác nhưng cũng tuyệt đối bao giờ cam chịu chịu thiệt thòi vô cớ.
Yên tâm , công ty chỉ là của hai chúng , cũng chỉ thể là của hai chúng thôi.
Đợi tìm thời gian chúng sẽ đến đồn Trần Gia, sửa một chút ở chỗ sở hữu công ty, thêm cả tên của nữa.
Thực cái đây em nghĩ bất luận thêm thì đây đều là tài sản chung khi kết hôn, đều là mỗi một nửa, thực là quan trọng.
bây giờ thấy phản ứng của khác lớn như , em cảm thấy chúng vẫn nên thêm thì hơn.
Như mới nghĩ ngợi nhiều, khác cũng sẽ phớt lờ sự đóng góp của mà tùy tiện coi thường .
Đương nhiên khi em mặt, công ty đột ngột xảy chuyện gì, cũng thể xử lý hơn.”
Tình hình giữa họ dường như thực sự càng ngày càng kỳ lạ .