Xuyên Thành Nữ Phụ Hệ Điên, Một Mình Tôi Quậy Nát Show Hẹn Hò - Chương 311
Cập nhật lúc: 2026-04-11 22:36:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
[Hệ thống:
Cô thấy Tạ Di nhận quảng cáo chỉ định lời thoại đầu tiên trong chương trình, cô thấy Tạ Di hết đến khác chiếm hết hào quang trong chương trình, cô thấy Tạ Di và Thẩm Mặc Khanh nắm tay chạy trong công viên giải trí, CP nổi đình nổi đám... ]
[Hệ thống:
Vào những thời khắc đó, cô nảy sinh cảm giác quen thuộc, cảm thấy cảnh tượng mắt dường như từng thấy ở đó. ]
[Hệ thống:
Bởi vì đó vốn dĩ là tình tiết thuộc về cô, tình tiết chôn giấu trong tiềm thức của cô, cảnh tượng quen thuộc kích thích cô, cho nên cô từng bước thức tỉnh. ]
[Hệ thống:
Mà sự tồn tại của chúng chính là để ngăn chặn việc các nhân vật trong tiểu thuyết khi thức tỉnh sẽ nảy sinh nghi ngờ đối với thế giới đang sống, dẫn đến tinh thần hỗn loạn, hành vi mất kiểm soát. ]
[Hệ thống:
Cho nên lúc cô thức tỉnh, sẽ xuất hiện, thông báo cho cô tất cả sự thật về thế giới , và hỗ trợ cô đưa tình tiết tiểu thuyết trở quỹ đạo. ]
Hứa Sương Noãn từng bước tiếp thu lượng thông tin khổng lồ , bắt một từ khóa.
[Hứa Sương Noãn:
'Chúng' ngươi? ]
[Hứa Sương Noãn:
Nghĩa là hệ thống giống như ngươi thực chỉ một ? ]
[Hệ thống:
. ]
[Hệ thống:
Chúng tồn tại là để duy trì trật tự của thế giới tiểu thuyết, là một nhóm, khi Tiêu Cảnh Tích thức tỉnh cũng sẽ xuất hiện một hệ thống khác để thông báo cho tất cả sự thật và hỗ trợ . ]
Hứa Sương Noãn mím c.h.ặ.t môi, ánh mắt suy tư phức tạp.
Cấu tạo của thế giới đơn giản như cô tưởng, vốn dĩ cho rằng cô thể thức tỉnh và hệ thống là một sự chiếu cố của ông trời dành cho cô với tư cách là nữ chính.
Bây giờ xem , dường như .
Khi tình tiết rời xa cốt truyện nguyên tác, sụp đổ, ai cũng quyền thức tỉnh, chỉ là xem bản nhận thức điều đó thôi.
[Hứa Sương Noãn:
Đã như , tại Liễu Ốc Tinh thức tỉnh? ]
Tuyến tình tiết của Liễu Ốc Tinh là khác biệt nhất so với nguyên tác.
Vốn dĩ là một cô gái ngoan trói buộc c.h.ặ.t chẽ, giờ đây những thoát khỏi l.ồ.ng giam, hành vi còn phóng túng tự ngã, sớm chệch khỏi nguyên tác tới tận chín tầng mây.
Tại cô thức tỉnh?
[Hệ thống:
Có lẽ là vì hiện tại cô mãn nguyện chăng. ]
[Hệ thống:
Con khi hạnh phúc sẽ nghi ngờ thế giới, chỉ khi tuyệt vọng đau khổ và cam lòng mới nảy sinh ý nghĩ 'tại thế giới như '. ]
[Hệ thống:
Cô trong cốt truyện gốc sẽ đạt thành công rực rỡ, cô hiện tại trở thành phông nền, sự chênh lệch cực lớn thôi thúc cô nảy sinh nghi ngờ. ]
[Hệ thống:
Liễu Ốc Tinh thì khác. ]
[Hệ thống:
Cô trong cốt truyện gốc đau khổ tuyệt vọng cả đời, cô hiện tại ấm áp tự do.
Cô đương nhiên sẵn lòng chấp nhận tất cả những điều hơn là nghi ngờ. ]
Ngón tay Hứa Sương Noãn nhịn siết c.h.ặ.t, trong mắt xẹt qua một tia hận ý.
Hạnh phúc mà Liễu Ốc Tinh bây giờ chẳng là dùng sự thành công trong tương lai của cô để đổi lấy .
Cô và những giống như hai đầu của một chiếc cân, chỉ khi những rơi xuống vực thẳm, cô mới thể bay lên cao.
Khi những đều thoát khỏi vận mệnh định sẵn và về hướng ánh sáng rạng rỡ, cô sẽ chìm xuống đáy vực.
Đây chính là vận mệnh của cô và bọn họ.
Hứa Sương Noãn thu hồi suy nghĩ, ánh mắt một nữa rơi bóng lưng của Tiêu Cảnh Tích, suy nghĩ trong mắt dần trở nên rõ ràng.
Cô hiểu rõ cái gọi là quy tắc thức tỉnh, tiếp theo chỉ cần tăng tốc giúp Tiêu Cảnh Tích thức tỉnh là .
Theo như hệ thống , khi Tiêu Cảnh Tích thức tỉnh cũng sẽ một hệ thống, hệ thống đó cũng sẽ chức năng đặc biệt nào đó.
Hiện tại thế giới chỉ cô và Tạ Di góc thượng đế, trong tình huống một đấu một cô thể đối đầu với Tạ Di, nhưng nếu thêm một Tiêu Cảnh Tích nữa thì khác.
Trong tình huống cả ba đều góc thượng đế, Tạ Di thể đồng thời đối phó với bàn tay vàng của cả hai bọn họ ?...
“Hắt xì!"
Đang trong rừng, Tạ Di đột nhiên hắt xì một cái rõ to, ngay đó chậm rãi nheo mắt .
Không đúng.
Có kẻ đang lưng cô.
Đang nghĩ ngợi thì thứ gì đó đặt lên đầu cô, Tạ Di ngước mắt lên thấy đàn ông mặt lông mày khẽ cong.
Thẩm Mặc Khanh cúi đầu cô, trong mắt là sự vui vẻ giấu giếm .
“Đẹp lắm."
“Cái quái gì thế."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-he-dien-mot-minh-toi-quay-nat-show-hen-ho/chuong-311.html.]
Tạ Di tò mò sờ sờ đầu một cái, lấy xuống một cái vòng hoa đan bằng dây leo và hoa dại.
Dây leo màu xanh quấn thành một vòng, những bông hoa nhỏ màu hồng và vàng cắm lên điểm xuyết, là cách đan thô sơ lấy lệ, ngược tinh xảo, một cái là tốn ít tâm sức.
Tạ Di nhịn đầu hướng hai qua.
Một bông hoa nhỏ vốn mọc mặt đất giờ đây hái gần hết, thoạt trọc lóc.
“Hèn chi cái tên nhóc cứ lững thững phía , còn tưởng đói lả chứ."
Tạ Di săm soi cái vòng hoa trong tay, tò mò hỏi:
“Anh đan cái gì?"
【? 】
【? 】
【 Lão Tạ? 】
Khán giả đang đắm đuối chèo thuyền lập tức nhắn tin hỏi chấm đầy màn hình.
【 《Anh đan cái gì》 】
【 Bạn đoán xem lão Thẩm đan cái gì, thể nào là bản tính thích đan vòng hoa 】
【 Trời ơi !
Ai gõ cái đầu gỗ của lão Tạ cho tỉnh cái coi 】
【 Lần coi như thấy, hỏi nữa nha 】
【 Lão Thẩm đừng quan tâm cô , cứ tiếp tục lãng mạn !
Đừng để ảnh hưởng tới việc phát huy nhé!! 】
Chuyện khán giả lo sợ về việc một câu của Tạ Di phá hỏng bầu khí lãng mạn xảy .
Bởi vì thời gian dài chung sống, Thẩm Mặc Khanh sớm quen với đặc tính đầu gỗ của Tạ Di, thậm chí càng thua càng dũng cảm, hiện tại sức mạnh một trận chiến với đầu gỗ .
“Bởi vì tặng cho cô."
Khóe môi mỏng của khẽ nhếch, trong mắt tràn đầy sự quyến luyến dịu dàng:
“Hiếm khi dịp ở riêng với thầy Tạ, thể hiện một chút."
【 Đẹp lắm!! 】
【 Lão Thẩm quá bảnh luôn, cứ tấn công trực diện như , tấn công trực diện chính là khắc tinh của đầu gỗ! 】
【 Với gương mặt trai như mà chơi trò thuần tình, rốt cuộc ai thể rung động cơ chứ!! 】
【 Vậy lão Tạ, cô định đón nhận đòn tấn công như thế nào đây? 】
Nghe xong lời của Thẩm Mặc Khanh, Tạ Di khựng một chút, cúi đầu cái vòng hoa trong tay, suy nghĩ hai giây đội lên đầu một nữa.
Ngẩng đầu lên chạm ánh mắt của Thẩm Mặc Khanh, nhếch môi .
“Đẹp ?"
Ánh nắng xuyên qua tán lá rậm rạp lốm đốm rơi xuống, cô gái cong đôi lông mày xinh , đồng t.ử ý thấm đẫm đến trong trẻo sáng ngời.
Thần hình Thẩm Mặc Khanh khựng một chút, nhịp tim vô tình lỡ mất một nhịp, vẻ ửng hồng nơi đuôi mắt tiết lộ tâm tư trong lòng lúc .
“...
Đẹp."
【 Lão Thẩm, out 】
【 Đòn tấn công trực diện dốc lực một nụ đ-ánh thường của lão Tạ trực tiếp tiêu diệt, quả nhiên, sự rung động tuyệt đối, thứ đều là vô ích 】
【 Vừa thấy lão Thẩm lộ cái ánh mắt rẻ tiền là rung động tới ch-ết 】
【 Chính chủ tiền đồ nhà ơi, Tiểu Thẩm Kim lệ tuôn 】
“Đẹp là !"
Tạ Di toét miệng :
“Vậy thì qua , thể hiện xong , tới lượt thể hiện một chút đây."
Nói xong liền chỉ phía Thẩm Mặc Khanh:
“Anh xem đó là cái gì."
Thẩm Mặc Khanh vốn đoán cô gì đó vẫn phối hợp đầu , chỉ là khoảnh khắc đầu, một bông hoa dại xinh xuất hiện mắt .
Phía bông hoa là nụ rạng rỡ phóng khoáng của Tạ Di.
“Xem , ảo thuật đấy!"
Thình thịch.
Thình thịch thình thịch.
Dường như nhịp tim của ai đó vang lên như đ-ánh trống, trong khu rừng vốn chỉ tiếng lá cây xào xạc đặc biệt rõ ràng.
Ngay cả thợ phim vẻ sóng yên biển lặng bên cạnh, trong lòng cũng phát tiếng thét ch.ói tai đầy kích động.
Còn một phó đạo diễn đang tức đến mức nghiến răng ken két nữa.
【 A a a a a a a a a a a 】
【 quan tâm, đây chính là sự theo đuổi từ hai phía! 】
【 Đã việc thể hiện mà lão Thẩm là theo đuổi lão Tạ, mà lão Tạ cũng dùng từ 'thể hiện' , điều lên cái gì?
Điều lên cái gì?!! 】
【 Lão Tạ cũng đang đáp tình cảm của lão Thẩm mà a a a a a!!! 】
【 Mẹ ơi, con chèo thuần tình trong cái show điên rồ !
Con ở đây cả đời!! 】