Xuyên Thành Nữ Phụ Hệ Điên, Một Mình Tôi Quậy Nát Show Hẹn Hò - Chương 275
Cập nhật lúc: 2026-04-11 22:27:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Phẫn nộ, bi thương, đau đớn.”
Có lẽ lúc Tiêu Cảnh Tích quả thật pha chút thật lòng, nhưng mà thì chứ?
Tạ Di chỉ .
Giọng nhẹ bẫng đ-âm mạnh trái tim Tiêu Cảnh Tích.
“Nếu ngay cả thật lòng thích mà cũng thể tổn thương, thì càng chứng minh là một tên cặn bã .”
Trong phút chốc, giống như sét đ-ánh ngang tai.
Tiêu Cảnh Tích thể thêm bất kỳ lời phản bác nào nữa.
【 Nói lắm! 】
【 Không hiểu Tiêu Cảnh Tích rốt cuộc gì nữa, chứng minh coi trọng đoạn tình cảm đến mức nào ?
Vậy những tổn thương mà lão Tạ chịu đây, cũng thể vì sự coi trọng của mà biến mất ? 】
【 Nói thật lòng thì những video căn bản chẳng thấy ngọt ngào chút nào, ngược còn thấy hèn mọn, Tiêu Cảnh Tích trong video mãi mãi là kẻ cao cao tại thượng, đợi Tạ Di rót nước cho , đợi Tạ Di mở cửa xe cho , đợi Tạ Di bất cứ chuyện gì cho , còn thì luôn hưởng thụ một cách hiển nhiên, bao giờ cảm thấy cần bỏ điều gì 】
【 Anh căn bản hề đặt đối phương ở vị trí ngang hàng với , đây mới là vấn đề lớn nhất trong đoạn tình cảm 】
【 Tiếc là đến tận bây giờ vẫn nhận , còn cảm thấy chỉ cần thể hiện đủ chân thành thì lão Tạ sẽ đổi ý 】
‘Xẹt xẹt xì——’
Ở một góc nào đó trong phòng vang lên tiếng dòng điện quen thuộc, giọng của đạo diễn Ngưu vang lên đúng lúc.
“Hai vị dường như vẫn thấy tấm thẻ đặt bàn , đến để nhắc nhở một chút.”
“Trên tấm thẻ ghi tên khách mời mà đối phương hiện tại đang cảm thấy rung động nhất.”
“Các bạn thể chọn lật xem, cũng thể chọn xem.”
“Tấm thẻ ?”
Tạ Di cúi lên bàn , lúc mới thấy hai tấm thẻ đặt riêng biệt mặt họ.
Tiêu Cảnh Tích cũng định thần , ánh mắt rơi tấm thẻ đó.
Trong mắt nhen nhóm lên vài phần hy vọng.
Anh vẫn tin Tạ Di sẽ buông bỏ .
Một từng thích như thế, thể buông là buông chứ.
“ xem!”
Anh nghiến răng xong, lật tấm thẻ mặt .
Dưới ánh sáng mờ ảo, chữ tấm thẻ phản chiếu rõ ràng trong đồng t.ử của , đồng t.ử khẽ chấn động.
Cùng lúc đó, giọng thản nhiên của Tạ Di vang lên.
“ thì xem .”
Tiêu Cảnh Tích siết c.h.ặ.t tấm thẻ trong tay, gần như là chất vấn hỏi Tạ Di:
“Tại em xem?”
“Vì hứng thú.”
Tạ Di , “Hiện tại thích ai, thích ai, đều hứng thú.”
Sắc mặt Tiêu Cảnh Tích mất sạch huyết sắc.
【 Sướng! 】
【 Thông tuyến sữa luôn 】
【 Lão Tạ thật sự quá tỉnh táo, khó mà tưởng tượng nổi lúc cô là một kẻ lụy tình 】
【 Hại, ai mà chẳng chút lịch sử đen tối chứ 】
Tiêu Cảnh Tích còn thêm gì đó để vùng vẫy một chút, nhưng bên ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa.
Anh nhíu mày ngăn cản, Tạ Di nhanh miệng , “Vào !”
Cửa mở , ánh sáng tràn , một đàn ông dáng cao ráo cửa.
“Làm phiền , đến giờ ?”
Tiêu Cảnh Tích sa sầm mặt, “Đạo diễn còn thông báo, Thẩm vội vàng quá ?”
“Nửa tiếng chắc là hết nhỉ.”
Tạ Di về phía chiếc bộ đàm trong góc phòng, “Đạo diễn Ngưu?”
Bộ đàm xì xì xẹt xẹt một hồi, truyền giọng chút chột của đạo diễn Ngưu.
“Thì cũng còn thiếu vài phút nữa...”
“Vậy .”
Thẩm Mặc Khanh khẽ nhướng mày, thản nhiên nâng tay đồng hồ, “Vậy rốt cuộc là đồng hồ của chạy nhanh, là đồng hồ của đạo diễn Ngưu chạy chậm đây?”
Khán giả đang xem trực tiếp lập tức nhảy .
【 Đạo diễn Ngưu thằng nhóc nhà ông dám báo điêu thời gian ?
Rõ ràng nửa tiếng mà! 】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-he-dien-mot-minh-toi-quay-nat-show-hen-ho/chuong-275.html.]
【 Xem nhập tâm quá suýt chút nữa thì quên mất, hết giờ nhe! 】
【 Ngưu Bút ông ý gì đây? 】
【 Ngưu Bút!!! 】
Đạo diễn Ngưu buộc tội đổ mồ hôi hột.
“À đúng, hết giờ hết giờ , đúng là đồng hồ của chạy chậm thật đấy, cảm ơn Thẩm nhắc nhở.”
Thực là thấy cảnh tượng kịch tính quá, thêm chút nữa để tăng tỷ suất xem nên mới cố ý thông báo hết giờ.
Ai mà ngờ Thẩm Mặc Khanh canh đồng hồ chờ ở cửa cơ chứ!!
“Vậy thôi.”
Trái cây bàn cũng chén sạch sẽ gần hết, Tạ Di vỗ vỗ tay dậy.
Tiêu Cảnh Tích cam tâm còn nắm lấy gấu váy của cô, một bàn tay khác với những khớp xương rõ ràng gạt .
“Lâu như , ảnh đế Tiêu vẫn cách tôn trọng khác ?”
Khóe môi Thẩm Mặc Khanh mang theo một độ cong nhạt nhẽo, giọng cực kỳ lạnh lùng, “Đây chính là lý do tha thứ...”
“Một trong đó.”
Sắc mặt Tiêu Cảnh Tích lập tức đổi.
Thẩm Mặc Khanh thèm để ý đến biểu cảm như ăn phân của nữa, vô cùng tự nhiên giúp Tạ Di nâng tà váy rườm rà lên để cô thuận tiện hơn.
“Cô giáo Tạ, cần dép lê ?”
“Dép lê?!
Anh lấy dép lê ở thế!”
“Vừa nãy qua khu phòng khách lấy đấy.”
“Lấy đúng lúc quá, đôi giày cao mười tám phân suýt nữa tiễn lên tây thiên .”
“Cô giáo Tạ tiện cúi , để giúp em.”
Tiêu Cảnh Tích trơ mắt Thẩm Mặc Khanh tự tay giày cao gót cho Tạ Di, thấy Tạ Di lộ nụ như trút gánh nặng, thấy Thẩm Mặc Khanh một tay giúp cô nâng tà váy, một cao một thấp khoác vai mất.
Nụ rạng rỡ hiện mặt Tạ Di là nụ mà lâu lắm thấy.
Hay cách khác là...
Chưa bao giờ thấy.
Cho dù là lúc khi hẹn hò với Tạ Di, nụ Tạ Di lộ mặt cũng luôn mang tính nịnh nọt, cẩn thận từng li từng tí, còn thì tận hưởng tư thế của kẻ bề trong đoạn tình cảm , bao giờ cảm thấy gì lạ lùng.
【 Hiểu em? 】
【 Anh Thẩm đến là thấy rõ sự chênh lệch ngay 】
【 Anh Thẩm luôn thể chú ý đến nhu cầu của lão Tạ, sẽ giúp lão Tạ nâng tà váy dày cộp, sẽ tìm dép lê thoải mái cho cô , còn Tiêu Cảnh Tích thì chỉ một mực chứng minh cái gọi là chân thành của , chú ý đến lúc nãy lão Tạ tới tà váy lặc lè, bước run rẩy như bà cụ 】
【 Chị em lầu nhiều đấy nhe, câu thể cần 】
Tiêu Cảnh Tích bóng lưng hai rời , vô thức siết c.h.ặ.t nắm đ-ấm, nhưng bất lực buông .
“Đối tượng rung động đó các ông đo thế nào ?”
Anh hỏi.
Tấm thẻ vẫn đặt bàn, động tác vô thức lúc nãy của Tiêu Cảnh Tích bóp cho nhăn nhúm.
Giọng của đạo diễn Ngưu truyền từ bộ đàm.
“Còn nhớ chiếc vòng tay nhịp tim đeo cho các bạn lúc trưa ?”
“Nó thể ghi rõ ràng từng đổi nhịp tim của các bạn.”
“Các chuyên gia quan sát sự tương tác của các bạn lúc ăn trưa, dựa sự đổi của vòng tay nhịp tim để xác định đối tượng rung động.”
“Độ chính xác cao tới chín mươi phần trăm.”
Tiêu Cảnh Tích nghiến c.h.ặ.t răng hàm, dường như vẫn chấp nhận kết quả , hỏi tiếp đầy vẻ phục, “Vậy nhịp tim của Tạ Di đối với đổi gì ?”
“……”
Bên im lặng một hồi, chỉ truyền tiếng lật giấy, dường như đang lật tìm tài liệu gì đó.
Rất nhanh đó, giọng của đạo diễn Ngưu vang lên.
“Dựa ghi chép lúc trưa.
Anh tổng cộng gắp thức ăn cho cô giáo Tạ ba , cô giáo Tạ thâm tình bốn , bắt chuyện với cô giáo Tạ chín .”
“Mà cô giáo Tạ vứt thức ăn gắp trả bát ba , lườm bốn , mắng năm , kháy sáu , giơ ngón tay thối với tám ...”
“Trong mấy tương tác đó, nhịp tim của cô giáo Tạ đều định, thậm chí thỉnh thoảng còn xu hướng giảm xuống.”
“Phân tích của chuyên gia cho thấy, tình cảm hiện tại của cô giáo Tạ đối với ... thậm chí còn sóng gió bằng đối với Khâu Thừa Diệp.”
Tiêu Cảnh Tích xám xịt mặt mày, loạng choạng lùi hai bước.
Tình cảm của Tạ Di dành cho thậm chí còn bằng dành cho Khâu Thừa Diệp ?
Cái Khâu Thừa Diệp gần như liên hệ gì với Tạ Di đó ?