Khương
Tuế Vẫn Luôn Chú Ý Động Tĩnh Bên Phía Hoắc Lẫm Xuyên. Nghe Thấy Tiếng Súng Dần Ngừng Lại, Mà Khương Sương Tuyết Cũng Đang Đi Về Phía Trong Làng, Cô Lập Tức Bám Theo, Quả Nhiên Ưu Tiên Giành Được Một "Phòng Giường Đôi"
Sạch Sẽ, Thoải Mái.
Để Tạ Nghiên Hàn giữ phòng, Khương Tuế xuống lầu lấy hành lý trong xe. Một thực phẩm đắt tiền và vật dụng quan trọng mang theo, tránh để nửa đêm trộm mất.
Đồ đạc trong xe nhiều, ngoài thức ăn nước uống dự trữ, Khương Tuế còn mang theo xăng vất vả lắm mới rút , thứ thì quá nặng.
“Để .” Giọng Hoắc Lẫm Xuyên vang lên bên cạnh, “Chúng giúp cô chuyển.”
Không chỉ , còn Tiểu Lâm. Tiểu Lâm tuổi đời còn trẻ, chừng hơn 20 tuổi, luôn thích vẫy tay chào Khương Tuế.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
“Vậy phiền các nhé.” Khương Tuế hề khách sáo.
Có hai giúp đỡ, Khương Tuế chỉ cần đeo balo và ôm một vài món đồ lặt vặt.
Xung quanh cũng là cảnh vội vã chiếm phòng và dọn đồ, cùng với những tiếng cãi vã do va chạm giữa những đồng hành xa lạ, tạo nên một khung cảnh khá ồn ào, hỗn loạn.
Vì , đợi đến khi một góc khuất, Hoắc Lẫm Xuyên mới bước lên một bước, cản bước chân Khương Tuế, thấp giọng : “Đoàn xe đông , cách nào chiếu cố đặc biệt cho cô, tự cô cẩn thận.”
Anh ghé sát , nhỏ: “Trong đội ngũ những dị năng ẩn giấu, cũng thể xác định họ là kẻ . Đừng quá tin tưởng lạ, cũng đừng tỏ quá cận với chúng .”
Câu cuối cùng là để phòng ngừa Khương Tuế kẻ tâm lợi dụng, hoặc cô lập.
Hoắc Lẫm Xuyên thuộc quân đội Liên Bang, trướng mang v.ũ k.h.í, mang theo ít vật tư. Những trong đoàn xe ỷ và tin tưởng họ, nhưng tránh khỏi kẻ sẽ nảy sinh lòng tham đáy.
Sự tàn ác của nhân tính khó lường, bọn họ thể cẩn thận hành sự.
Khương Tuế gật đầu đồng ý.
Hoắc Lẫm Xuyên "ừ" một tiếng. Lúc , bỗng cảm nhận một ánh lạnh lẽo và nguy hiểm, như những mũi kim, như ánh mắt từ đỉnh đầu xuống, sắc bén, buốt giá và đầy tính công kích.
Anh nhíu mày đầu . Phía là một tòa nhà hai tầng, bên cửa sổ, theo lý thuyết sẽ ai trộm , trừ phi kẻ đó thể chuyển đôi mắt lên bầu trời.
Hoắc Lẫm Xuyên lập tức ngẩng đầu trời, chẳng con mắt thứ gì tương tự, chỉ mây đen xám xịt, dường như trời sắp mưa.
Vài lên lầu, Hoắc Lẫm Xuyên đặt hai can xăng trong tay sát tường. Một ánh dán c.h.ặ.t lên lưng . Hoắc Lẫm Xuyên xoay , chạm ánh mắt của công t.ử bột mà Khương Tuế đang chăm sóc.
Kẻ đó mép giường, quần áo đen, tóc ngắn đen, duy chỉ làn da tái nhợt là ch.ói mắt. Hàng chân mày như tự mang theo bóng tối, toát một cỗ hàn khí âm u.
Hắn mặt cảm xúc, ánh mắt lạnh lẽo Hoắc Lẫm Xuyên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-doc-ac-troi-buoc-phan-dien-u-am-truoc-khi-hac-hoa/chuong-84.html.]
Lúc , Khương Tuế bỗng tới bên cạnh . Có lẽ vì Khương Tuế mặc chiếc áo khoác màu vàng nghệ, nên cảm giác âm trầm công t.ử bột lập tức vơi ít.
Ánh mắt chuyển sang Khương Tuế, lạnh nhạt nhưng bình tĩnh, phảng phất chỉ là một thanh niên bình thường phần quá mức trầm mặc và lãnh đạm.
“Thật sự cảm ơn các nha.” Khương Tuế lấy hũ kẹo dẻo Toa Toa của , bốc cho Hoắc Lẫm Xuyên và Tiểu Lâm mỗi vài viên, “Mời các ăn kẹo.”
Tiểu Lâm ngượng ngùng lời cảm ơn.
Hoắc Lẫm Xuyên nhịn Tạ Nghiên Hàn thêm một cái. Lần cảm thấy bình thường, giống những tên sát thủ chống đối xã hội mà từng chạm trán khi nhiệm vụ gìn giữ hòa bình ở nước ngoài.
Trầm mặc, bình tĩnh, nhưng tàn bạo dị thường.
Hôm nay gặp , cảm giác đó vẫn hiện hữu.
Bóng dáng Khương Tuế lắc lư tới, cô cầm một viên kẹo từ trong hũ, vô cùng tùy ý và thuần thục nhét thẳng miệng Tạ Nghiên Hàn: “Anh cũng ăn một viên .”
Có lẽ lớp vỏ ngoài của viên kẹo quá chua, Tạ Nghiên Hàn khẽ nhíu mày.
Khương Tuế hỏi: “Thế nào, ngon ?”
Đôi lông mày u ám của Tạ Nghiên Hàn chậm rãi giãn , đáp : “Ừ.”
Nhìn thì giống một bình thường. Hoắc Lẫm Xuyên chậm rãi thu hồi ánh mắt, lẽ là do ảo giác.
Rốt cuộc một cô gái đáng yêu, tỏa nắng như Khương Tuế, thể dính líu tới một kẻ chống đối xã hội chứ.
*
Khương Tuế dạo một vòng trong phòng ngủ. Đây là một căn phòng ngủ bình thường, một chiếc giường lớn, một tủ quần áo, một bàn trang điểm, còn mấy chiếc tủ cỡ lớn, dọn dẹp gọn gàng.
Trong tủ chăn sạch, Khương Tuế ôm , tùy ý trải lên giường, tiếp đó lấy bếp mini hâm nóng bữa tối.
Rèm cửa mở hé, Khương Tuế tùy ý liếc mắt xuống , ngờ thấy Hoắc Lẫm Xuyên và Khương Sương Tuyết!
Hai đang chuyện một chiếc xe.
Khương Tuế lập tức mở to hai mắt. Đây chính là hiện trường CP nam nữ chính a! Cô xem kịch vui cho thật kỹ mới !
Nói vài câu, Hoắc Lẫm Xuyên liền giúp Khương Sương Tuyết dọn đồ. Hai đang định cùng về phía , Lục Kiến Chu đột nhiên nhảy , cực kỳ khách khí chen giữa nam nữ chính, còn mạnh mẽ giật lấy chiếc thùng mà nữ chính đang ôm tay.
Hoắc Lẫm Xuyên nhướng mày, ngay đó liền đè thùng nước khoáng trong tay lên chiếc thùng , bày bộ dạng " thích giành thì việc giao hết cho đấy".
Sau đó vỗ vỗ tay, với Khương Sương Tuyết một câu gì đó, xoay tiêu sái rời .