"Tổ Trưởng Tạ."
Trợ lý lên tiếng. Cậu đeo kính gọng bạc, khuôn mặt thanh tú nhã nhặn, toát lên vẻ tri thức đậm nét. Cậu quanh, nhỏ giọng ,"Đừng nhắc đến chuyện mặt các dị năng giả."
Mẹ của Tạ Minh Lễ, thời gian đưa một phương án nghiên cứu vô cùng cực đoan: thông qua việc nghiên cứu dị năng giả Chữa Trị, từ đó nghiên cứu và phát triển d.ư.ợ.c tề chữa trị.
Bởi vì việc dùng cơ thể đối tượng nghiên cứu quá mức cực đoan, nên vấp sự phản đối của ít , đặc biệt là các dị năng giả.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Thỏ c.h.ế.t cáo xót, hiện tại đem nghiên cứu là dị năng giả Chữa Trị, ai vài ngày nữa, liệu bọn họ nhốt phòng nghiên cứu ?
Tạ Minh Lễ ôm một bụng lửa giận. Sau khi mạt thế bùng nổ, Tạ Nghiên Hàn mất tích, còn giúp thu thập liệu, phương án nghiên cứu, cũng như thuê luận văn, công việc khắp nơi đều suôn sẻ.
Đến mức cha gõ đầu nhiều , ngôn từ và thái độ đều thể hiện sự bất mãn đối với năng lực yếu kém của .
Chỉ cần nhớ tới ánh mắt thất vọng, như một kẻ ngu xuẩn của , Tạ Minh Lễ liền toát mồ hôi lạnh . Hắn vất vả lắm mới trở Tạ gia, trở thành thiếu gia của Tạ gia, thể đ.á.n.h mất vầng hào quang thiếu gia thiên tài của Tạ gia .
Càng thể để hối hận vì lựa chọn .
Tạ Minh Lễ oán hận nghĩ, đợi tìm Tạ Nghiên Hàn, nhất định nhốt c.h.ặ.t , nhốt cho đến c.h.ế.t.
Vì bực bội, Tạ Minh Lễ bước một tòa nhà trông giống như trung tâm thương mại, hút t.h.u.ố.c ở bên trong. Khi khói t.h.u.ố.c bốc lên, phát hiện mặt đất mọc những thứ kỳ lạ, giống như dây leo màu trắng, cũng giống như những con rắn nhỏ thon dài.
Bò từ trong đất, dài ngoẵng mấy sợi, đan xen vặn vẹo cuộn thành một cục, là một loại vật thể ô nhiễm mới sinh nào đó. Nhỏ bé non nớt, mới nảy mầm.
Hắn xổm xuống, dùng tàn t.h.u.ố.c gạt những thứ hình sợi , để lộ nơi chúng sinh trưởng, chút đen ngòm, giống như... một vũng m.á.u khô.
loại m.á.u nào thể nuôi dưỡng vật thể ô nhiễm chứ?
Tạ Minh Lễ mấy thứ kỳ lạ , bỗng nhiên nhớ tới, m.á.u của dị năng giả Chữa Trị sẽ sức hấp dẫn mạnh mẽ hơn đối với vật thể ô nhiễm. Nếu đặt dị năng giả Chữa Trị và các dị năng giả khác ở cùng , vật thể ô nhiễm sẽ theo bản năng thiên vị dị năng giả Chữa Trị hơn.
Mà m.á.u ở nơi , thế mà thể tẩm bổ cho vật thể ô nhiễm.
Hơi thở của Tạ Minh Lễ tức khắc trở nên thô nặng. Hắn ý thức , phát hiện của vô cùng giá trị. Nếu tìm chủ nhân của vết m.á.u, chừng thể trực tiếp thúc đẩy thực nghiệm d.ư.ợ.c tề chữa trị của .
Ngẩng đầu lên, Tạ Minh Lễ cũng phát hiện những vật thể ô nhiễm hình sợi ở những nơi khác. Trông giống như nhỏ m.á.u, ngoài trung tâm thương mại.
Trung tâm thương mại là một mớ hỗn độn, từng xảy một trận chiến vô cùng ác liệt.
Tạ Minh Lễ theo dấu vết, một đường tìm lên tầng hai, ngờ tình cờ gặp một ở hành lang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-doc-ac-troi-buoc-phan-dien-u-am-truoc-khi-hac-hoa/chuong-156.html.]
Người nọ thể trạng cao lớn cường tráng, nhưng biểu cảm sợ sệt, toát lên một vẻ ngốc nghếch. Hắn trốn trong góc tường, thò đầu Tạ Minh Lễ, do dự mở miệng :"Anh ơi, thể cứu chị gái em ?"
Hành trình tiếp theo của nhóm Khương Tuế ngoài ý thuận lợi. Bọn họ mấy khi đụng độ vật thể ô nhiễm, chỉ là thời tiết ngày càng lạnh giá, gần như ngày nào cũng tuyết rơi.
Một ngày , Khương Tuế chuẩn tách khỏi đoàn xe, một đến Đại Thuận Trấn, nơi tiểu viện của cô.
Lần lái xe là Tạ Nghiên Hàn. Khương Tuế ở ghế phụ, quấn chăn lông, vẫy tay chào tạm biệt những trong đoàn xe.
Khi ngang qua Hoắc Lẫm Xuyên, Khương Tuế :"Đội trưởng Hoắc, chúng chắc chắn sẽ gặp , đừng quên em nhé, em sẽ đến căn cứ Thiên Bắc Thành tìm chơi."
Hoắc Lẫm Xuyên giơ tay hiệu OK với cô.
Xe tiến về phía , ngang qua Khương Sương Tuyết, Khương Tuế :"Chị Sương Tuyết, rảnh thì đến nhà em chơi nhé, em sẽ lẩu cho chị ăn."
Khương Sương Tuyết nhịn , liếc mắt Tạ Nghiên Hàn ở vị trí lái, cô :"Được, rảnh chị nhất định sẽ tới."
Xe tiếp tục tiến lên, cuối cùng ngang qua Lục Kiến Chu.
Lục Kiến Chu kéo dài khuôn mặt. Cậu thấy cuộc đối thoại của Khương Tuế với hai phía , trong lòng chuẩn sẵn lời lẽ để móc mỉa Khương Tuế, kết quả Khương Tuế chỉ một cái, đó :"Bái bai, Lục Kiến Chu."
Lục Kiến Chu:"..."
Xe của hai bên ngày càng xa . Khương Tuế từ xa, nhất thời khó tránh khỏi chút phiền muộn.
nghĩ đến việc sắp về tiểu viện thoải mái dễ chịu trốn trong nhà, cô vui vẻ hẳn lên, nhịn kể với Tạ Nghiên Hàn về những thứ trong sân nhà cô, cô tích trữ những gì, còn cả nhà kính trồng rau mạt thế mà cô định nữa.
Tâm trạng quá , Khương Tuế thậm chí còn kể một lượt quá trình tích trữ hàng hóa như thế nào.
Cô nhiều lời nhảm nhí, mà Tạ Nghiên Hàn sót một chữ nào, nghiêm túc lắng bộ, còn hứa sẽ giúp Khương Tuế dựng nhà kính và trồng rau.
Đầu óc Tạ Nghiên Hàn nhạy bén, học cái gì cũng nhanh, khả năng thực hành giỏi. Khương Tuế cảm thấy thậm chí thể thực hiện tự do rau củ trong thời mạt thế.
Nghĩ như , Tạ Nghiên Hàn quả thực là một bạn đồng hành mạt thế vô cùng xuất sắc.
Khương Tuế và Tạ Nghiên Hàn phiên lái xe. Có lẽ vì một chiếc xe mục tiêu quá nhỏ, bọn họ một đường cực kỳ suôn sẻ. Vốn dĩ Khương Tuế cho rằng bọn họ mất hai ba ngày mới thể đến vườn trái cây nơi tiểu viện, ngờ ngày hôm tới nơi.
Tạ Nghiên Hàn tựa hồ còn sốt ruột hơn cả Khương Tuế, buổi tối cũng thức lái xe hơn nửa đêm. Nếu đường xá ùn tắc, buộc đường vòng, bọn họ thậm chí thể đến nơi ngay trong ngày.