XUYÊN THÀNH NỮ PHỤ ĐỘC ÁC, NHIỆM VỤ CỦA TÔI LÀ QUYẾN RŨ NGƯỜI EM TRAI KẾ PHẢN DIỆN - 4
Cập nhật lúc: 2026-03-28 19:15:23
Lượt xem: 527
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lần đầu tiên thấy một hình ảnh đối lập với vẻ thường ngày của .
… vẫn đặc biệt cuốn hút.
sững sờ hồi lâu, mới chậm rãi bước tới gần.
“Sao ?”
“Gặp ác mộng ?”
Anh takhông gật đầu, chỉ cúi mắt xuống.
xổm xuống:
“Phó Dự Chi?”
Phó Dự Chi im lặng một lúc, cất giọng:
“Ông đ.á.n.h … Rất đau… đau…Không ai đến cứu …”
Tim khẽ nhói, nhớ chuyện hồi bé của chính , kìm mà đưa tay xoa đầu .
“Không , bây giờ nữa. Đừng , đừng … nước mắt là ngọc trai, nhiều giống con heo.”
“…”
Nói cho cùng, cũng chỉ mới mười tám tuổi.
Chịu đựng bao nhiêu năm bạo hành gia đình, thật khó mà để bóng ma tâm lý.
bắt đầu đối xử với , quan tâm đến những chuyện vụn vặt hằng ngày, đến sức khỏe.
Về gần như nuông chiều đến mức… như thể thực sự trở thành chị gái của .
Phó Dự Chi cũng dần bộc lộ tính cách thật, vẻ lạnh nhạt biến mất, năng nhiều hơn.
Tuy vẫn miệng lưỡi cay độc, cãi , nhưng thiết với hơn hẳn.
Anh thậm chí còn ôm gối gõ cửa phòng giữa đêm.
Đôi mắt trong veo, vô tội.
Nói với rằng gặp ác mộng, hỏi thể ngủ cùng .
“Bên cạnh ai, yên tâm.”
do dự dù giữa chúng cũng nên tránh hiềm nghi…
Phó Dự Chi tiếp:
“Sắp tới kỳ thi khảo sát giữa kỳ , áp lực lớn quá, giờ vẫn ngủ …”
À đúng, giờ là học sinh lớp 12 cao quý mà.
lập tức mềm lòng, nhích trong giường, vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh:
“Lại đây.”
Thiếu niên lặng lẽ bước tới xuống, đáy mắt thoáng qua một ý mà kịp nhận .
Số ác mộng của Phó Dự Chi ngày càng nhiều, đêm nào cũng đ.á.n.h thức một .
ở cửa, ôm gối, dáng vẻ gầy gò yếu ớt… chẳng nổi lời từ chối.
Lâu dần, tắm xong buổi tối là chạy sang phòng , tự giác xuống, đắp chăn cẩn thận.
Để khiến yên tâm, gọi là “chị”.
“Chị, ngủ ngon.”
Tắt đèn xong, cố ép đừng nghĩ ngợi lung tung.
Người gọi là chị, đó là sự thừa nhận dành cho .
Huống hồ… huống hồ còn nhỏ, chắc chắn chẳng ý nghĩ phức tạp nào.
“Có ngủ bên cạnh là sẽ thấy yên tâm hơn ?”
Phó Dự Chi im lặng vài giây đáp:
“Không … nhưng ở bên chị thì .
Chị là duy nhất ngoài , đối xử với .”
“…”
OK, giờ thì suy nghĩ linh tinh đều quét sạch.
Phó Dự Chi thể ý đồ gì chứ? đáng thương như thế cơ mà.
Nam chính tiểu thuyết, chắc chắn là .
17
Thời gian trôi nhanh, chớp mắt đến khi Phó Dự Chi thi xong đại học.
Phó Tân gọi đến bệnh viện, đề nghị nước ngoài, nhưng Phó Dự Chi từ chối, dẫn đến một trận cãi vã kịch liệt.
Phó Tân bảo quản gia đưa Phó Dự Chi về nhà, nhốt .
Nửa đêm, lén phòng quản gia lấy trộm chìa khóa, đến căn phòng mà chuyên dùng để giam Phó Dự Chi.
Trong phòng tối mờ, bước ôm trọn lòng.
Phó Dự Chi ôm c.h.ặ.t, c.h.ặ.t.
Anh bất chợt hỏi :
“Có cùng bỏ trốn ?
sẽ cho chị một cuộc sống như ở nhà họ Phó.”
“…”
mạnh mẽ đẩy , trả lời câu hỏi đó, cũng chẳng kịp suy nghĩ, chỉ nhanh ch.óng :
“Nghe . Mẹ đang cấp cứu, nhanh đến đó ngay.”
Phó Dự Chi sững tại chỗ, nắm tay kéo chạy.
Tài xế chờ sẵn ở cửa, lập tức lái xe thẳng đến bệnh viện.
Trên đường , Phó Dự Chi siết c.h.ặ.t t.a.y , khó nhọc nhếch môi:
“Sẽ … đúng ?”
liên tục gật đầu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-doc-ac-nhiem-vu-cua-toi-la-quyen-ru-nguoi-em-trai-ke-phan-dien/4.html.]
“, sẽ .”
kết quả giáng xuống chúng như một cú đ.á.n.h trời giáng.
Mẹ Phó yếu đến mức còn hình dáng, ngay cả chuyện cũng tốn sức.
Bà đưa tay lên vuốt má phó Dự Chi:
“Những năm qua, ở bên cạnh cha con… mệt ? Mẹ yêu cầu gì ở con, chỉ mong con bình an, khỏe mạnh…”
Bà hề Phó Tân bạo hành Phó Dự Chi, cũng chính là sợi xích giam cầm .
Trong những giây phút cuối đời, bà vẫn dịu dàng, vẫn mãn nguyện mà mỉm :
“Dự Chi, … yêu…”
Chưa kịp hết câu, tay bỗng rơi xuống, bà nhắm mắt .
Phó Dự Chi mím c.h.ặ.t môi mỏng, gào , kêu la, như thể linh hồn rút cạn.
bên, chứng kiến tất cả, đau lòng đến thắt .
Tiến lên một bước, bà nốt câu còn dang dở:
“Phó Dự Chi. yêu .”
Phó Dự Chi chậm rãi nghiêng đầu .
lặp một nữa:
“Phó Dự Chi, yêu .”
Anh giơ tay ôm c.h.ặ.t lấy , cuối cùng bật nức nở.
Những ngón tay thon dài đẽ siết c.h.ặ.t đến trắng bệch đầu ngón, dồn hết sức mà ép lòng, như hòa tan , trở thành một thể.
18
Thời gian cứ thế trôi vùn vụt, bốn năm , đến sinh nhật hai mươi hai tuổi của Phó Dự Chi.
Anh nghiệp đại học, cũng đủ năng lực.
Trong buổi tiệc, Phó Tân kéo theo thể bệnh tật, giao tập đoàn gia tộc cho . Những mời đến đều vỗ tay chúc mừng.
Chỉ là nổi, bàn tay đang nắm vạt váy khẽ siết .
Trước khi rời , hệ thống đặc biệt nhắc một nhiệm vụ cũng là nhiệm vụ cuối cùng của .
Dù đó thể bỏ qua nhiệm vụ tình tiết, nhưng cái thì , vì nó vô cùng quan trọng và cũng vô cùng cũ rích: cho nam chính uống t.h.u.ố.c.
Anh sẽ đẩy , chạy sang phòng nữ chính.
Sau một loạt những chuyện “ tiện miêu tả”, tình cảm giữa nam và nữ chính sẽ tiến thêm một bước.
Âm mưu của sẽ phơi bày, đuổi khỏi nhà họ Phó, cuối cùng c.h.ế.t t.h.ả.m ngoài đường.
, kịch bản chính là như thế: rập khuôn, m.á.u ch.ó, thuận theo lẽ thường.
Hy sinh một nữ phụ độc ác chẳng mấy quan trọng, để mở đường cho câu chuyện tình của nam và nữ chính.
Thực cũng chút do dự, dù sống cùng Phó Dự Chi tròn bốn năm, gần một nghìn năm trăm ngày đêm, đối xử với ngày càng …
Những năm qua, tính cách của Phó Dự Chi đổi nhiều, xem con đường nữ chính cứu rỗi của tiến triển khá thuận lợi.
nỡ để cảm nhận sự phản bội, nhưng hệ thống nếu thành nhiệm vụ thì hậu quả sẽ khó mà tưởng tượng nổi…
Đang suy nghĩ, bước đến bên cạnh một gương mặt xa lạ, mỉm chào hỏi.
“Tiểu thư, xin chào.”
mỉm đáp lễ:
“Chào .”
“ tên là Tần Hoài, cảm giác cô quen… chúng gặp ở ?”
nghẹn cách bắt chuyện quê đến mức cổ lỗ sĩ…
Bất ngờ, một chắn giữa chúng . Thân hình thẳng tắp, bộ vest cao cấp may riêng càng tôn thêm vẻ kiêu ngạo mà hờ hững.
Ngũ quan Phó Dự Chi tinh tế, ánh mắt đầy lạnh lẽo, giọng cũng như luyện trong băng:
“Mắt thì chữa, ngày nào cũng thấy ai cũng quen ?”
sững , tim thầm đập nhanh hơn một nhịp Phó Dự Chi mặc chính trang quả thật… đến mức xỉu.
Tần Hoài cũng khựng , nhưng nhanh ch.óng phản ứng, cợt chạm ly với Phó Dự Chi:
“Chúc mừng nhé, chủ Phó. Sao thế, quen vị tiểu thư xinh ? thật sự cảm giác gặp cô ở .”
“Vậy ?”
Tần Hoài quả quyết:
“Tuyệt đối sai. Chị ơi, chị tên gì ? Làm quen chút .”
ngập ngừng hai giây:
“Lâm… Lâm Hy.”
“Lâm Hy?” Tần Hoài nghĩ ngợi một chút, bật tiếng “xì”. “Nhà chú Lâm chẳng chỉ một cô con gái duy nhất ? Còn nhà họ Lâm nào khác nữa?”
Phó Dự Chi khẽ nhếch môi:
“Cô là nhà .”
“Đừng đùa… ha ha ha… Cậu gì chị gái? Ai mà chẳng ông cụ nhà …”
Nói đến một nửa, Tần Hoài bỗng ngừng , nhưng rõ ràng là tin.
Phó Dự Chi thản nhiên chằm chằm tần hoài.
Anh lý do gì để dối, cũng chẳng đùa.
Tần Hoài chớp mắt, chậm rãi tiêu hóa từng chữ một.
Bỗng dưng, dường như ý thức điều gì, sắc mặt đổi.
Anh , Phó Dự Chi:
“Anh… đấy, mấy năm nay ở nước ngoài, gặp qua… Xin , đây, ngay đây.”
Rồi lập tức chuồn thẳng.
dáng vẻ hoảng hốt của bật :
“Người cũng dễ thương thật.”