Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác Được Cưng Chiều - Chương 345-346

Cập nhật lúc: 2024-11-01 20:22:42
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/dGZm3M7TSG

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sắc mặt Lăng Nghệ Phi cũng xanh mét.

Người chăm sóc cạnh giường của nhà họ Lăng là một phụ nữ trung niên, bà ta vô cùng nhiệt tình, cười chào hỏi: “Ôi, chào thím, đây là cháu gái hay cháu dâu nhà thím thế?”

“Nghệ Phi nhà chúng tôi cũng là song thai, thật là trùng hợp quá!”

“Nhà thím được mấy tháng rồi? Nghệ Phi chín tháng, mang song thai cũng xem như đủ tháng rồi.”

Khóe môi bà cụ Kha giật giật: “Đây là cháu gái của tôi, cô là gì của thai phụ thế?”

“Tôi là bảo mẫu trong nhà, tôi họ Lục, người trong nhà đều bận rộn, ban ngày không rảnh cho nên tôi đến chăm sóc.” Dì Lục cười nói: “Gần đây nhiều người sinh con lắm, tối hôm qua chúng tôi vào đây, nghe nói tối hôm qua, tất cả đứa bé sinh ra đều là con trai, còn sáng nay thì đều là bé gái.”

Lăng Nghệ Phi mím chặt môi: “Dì Lục, tôi muốn ăn táo, dì có thể lấy giúp tôi không? Còn nữa, trong bình hết nước rồi, tôi còn muốn uống sữa lúa mạch.”

“Ồ.” Dì Lục đáp lời rồi nhanh nhẹn lấy táo từ trong tủ ra, lau sạch sẽ cho cô ta, vừa cười vừa nói: “Thím à, hai người có mang bình nước không, tôi lấy giúp hai người luôn nhé?”

Dì Lục này cũng là người khôn khéo, hai nhà khác trong phòng bệnh VIP này đều rất kiêu ngạo, lại cùng là người của đại viện Đông, lập nhóm từ trước, không thèm để ý tới bọn họ.

Bà ấy thấy bà cụ Kha ăn mặc mộc mạc, khuôn mặt hiền từ, giống người dễ ở chung, nên nhiệt tình trò chuyện, bà ấy nghĩ lúc mình đi lấy nước, cũng có người giúp đỡ, trông nom Lăng Nghệ Phi.

Đừng thấy trong đại viện có nhiều người vẻ vang, thực tế, ngoại trừ trong nhà họ có trụ cột nắm giữa vị trí cao ra, hơn nửa số người trong nhà đều có công việc chính thức, điều kiện hơn tốt hơn những gia đình khác một chút chứ không có khác biệt nhiều.

Kế hoạch hóa gia đình chưa được thực hiện, chỉ là có chút manh mối nhưng người người nhà nhà đều sinh một đống con là sự thật. Đơn vị nào phân nhà ở cũng có thể quậy ra không ít màn kịch hay, cấp bậc, độ tuổi và tình trạng kết hôn đều phải đạt yêu cầu, lại còn phải xem nhà có mới không.

Vì thế trong đại viên không hề đẹp đẽ như trong tiểu thuyết miêu tả mà lại giống như một nơi hỗn tạp, mỗi một gia đình có không ít người ở, hôm nay xem chuyện hài của nhà phía Đông, ngày mai hóng chuyện hay của nhà phía Tây.

Giống như nhà họ Lăng, mấy gia đình ăn theo danh tiếng của người già, cứ nhập nhằng không muốn rời khỏi đại viện, kể cả đơn vị phân nhà cho, vẫn cứ muốn giành lấy tiếng thơm ở đại viện, làm như không thấy.

Mấy chục con người chen chúc mà chỉ mời một người giúp việc, bận đầu tắt mặt tối từ sáng tới đêm, ai sinh con, ai nằm viện đều phải đi theo hết. Dì Lục hầu hạ đủ rồi, thật đúng là người càng có tiền lại càng lắm chuyện, vừa hẹp hòi vừa khó hầu hạ.

Sức khỏe bà cụ không tốt lắm, chỉ có thể ở nhà, cô chủ vừa mới nhận về này không có mẹ ruột, cha mẹ nuôi thì cứ ở cửa tiệm, chồng thì phải đi học.

Vân Mộng Hạ Vũ

Chắc chắn một mình bà ấy không thể chăm sóc nổi nên đương nhiên phải tạo mối quan hệ tốt với người nằm giường bệnh kế bên, ít nhất lúc thấy tình hình không ổn, người ta còn gọi bác sĩ cho, thỉnh thoảng luân phiên nhau đi lấy nước.

Bà cụ cười, không cho cháu gái nhúng tay vào, bà cầm phích nước lên, lúc Lăng Nghệ Phi mím chặt môi lại, bà cùng dì Lục tới phòng lấy nước: “Đúng lúc Bảo Nhi nhà chúng tôi phải ở lại đây mấy ngày, tôi đi với cô cho quen đường quen nẻo.”

Tiện thể nghe ngóng thêm về nhà họ Lăng luôn! Để xem xem cái con nhỏ Kha n Thục kia mượn thế gì, ỷ lại vào cái gì?

Hai người vừa đi, hai giường đối diện đã gõ tấm ván cộc cộc, cười ngập ngừng chào hỏi Ứng Yến: “Cửu gia, đây là chị dâu phải không? Đúng là người thủ đô đấy!”

Người bên giường kia cũng không cam lòng chịu yếu thế, người kia cười nói: “Hì hì, Cửu gia, không ngờ tới chúng ta lại có duyên thế, nhìn bụng này của chị dâu, chắc là thai song sinh hả?”

Ứng Yến nhướng mày cười gật đầu.

Chương 346:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-doc-ac-duoc-cung-chieu/chuong-345-346.html.]

Còn có mấy người lớn tuổi cũng cầm hoa quả, đồ hộp đến cho Kha Mỹ Ngu nếm thử.

Lăng Nghệ Phi tay nắm chặt chăn, cụp mắt, cắn táo.

Đợi khi bà cụ Kha mang nước về, Ứng Yến nhỏ giọng nói: “Bà nội, bà ở đây trông cô ấy nhé, cháu xuống lầu lấy vài chuyến đồ nữa.”

“Được rồi, mau đi đi, đừng để ông cháu đợi sốt ruột.” Bà cụ gật đầu, vừa rồi bọn họ mang hai bao đồ tới, phần lớn vẫn còn để trên xe.

Ứng Yến vừa ra khỏi cửa, hai người trẻ tuổi chăm sóc người ở giường đối diện đã tiến lên, đi xuống giúp anh một tay.

Bà cụ lấy một túi quýt ra, cầm một quả, cho dì Lục một quả: “Cái này là cha, mẹ đám nhỏ trong nhà được phát đấy, hai thùng to đùng, để lại hết cho Bảo Nhi nhà chúng ta. Thai phụ phải ăn nhiều hoa quả thì đứa bé sinh ra mới trắng trẻo, đáng yêu được.”

Dì Lục cười, cảm ơn rồi nhận lấy: “Quýt là thứ tốt, sang năm mới chủ nhà chúng tôi mới phát, nhưng mà trong nhà đông người, chưa nhìn thấy hình dáng thế nào đã hết mất rồi. Nếu như không cất trước đi một, hai thùng thì đến năm mới, chẳng còn đồ mà đãi khách.”

“Dì Lục!” Lăng Nghệ Phi nghiến răng nghiến lợi: “Sao dì có thể tùy tiện lấy đồ của người khác thế? Nhà chúng ta cũng không thiếu miếng ăn này!”

Cô ta hận lắm, cuộc sống hiện tại cô ta có được là do cướp một nửa từ trên người Kha Mỹ Ngu.

Cô ta không cảm thấy chột dạ, chỉ cần có thể cướp được thì nó thuộc về cô ta, cô ta cứ thản nhiên, hùng hồn sở hữu, sao phải khúm núm trước người nhà này? Một quả quýt thôi mà, có cần phải bô bô nói hết ra không?

Người nhà họ Lăng keo kiệt, nhưng trong nhà cô ta mở tiệm, hoàn toàn không thiếu mấy thứ này!

Vẻ mặt dì Lục cứng lại, bà ấy đã ở nhà họ Lăng hai mươi mấy năm nay. Chồng bà ấy là thuộc hạ của ông cụ Lăng, vì cứu ông cụ Lăng mà mất mạng, bây giờ người làm chủ nhà họ Lăng là con cả của ông cụ, ông ấy để bà ấy mang hai đứa con một trai một gái tới sống trong nhà họ Lăng, tiện thể chăm sóc một nhà lớn bé bọn họ.

Mỗi tháng, tiền lương của bà ấy nhiều hơn những người giúp việc khác mười đồng tiền, có bà cụ, ông cả Lăng chống lưng, không ai dám thực sự đối xử với mẹ con bà ấy như người hầu.

Mà bà ấy cũng không phải người không biết điều, chuyện nên làm bà ấy chẳng làm thiếu thứ gì, lời không nên nói, bà ấy cũng không nói ra ngoài, cố hết sức không chiếm lợi từ người khác để bản thân và con cái có thể quang minh chính đại làm người.

Nhưng cô Lăng Nghệ Phi này nhìn thì đối nhân xử thế không tệ nhưng những thứ trong mắt cô ta không lừa được người khác.

Dì Lục không quên khi bà cụ giới thiệu mình với cô ta, cô ta hoàn toàn không khống chế được ánh mắt khinh bỉ và kênh kiệu của mình, không ít người chú ý tới cô ta đều nhìn thấy.

Dù sao cũng là đứa bé được nuôi bên ngoài, dù cho người nhà họ Lăng cãi vã không ngừng nhưng họ vẫn có giới hạn.

Dì Lục ồ một tiếng: “Nghệ Phi, thím kia chỉ cho tôi quả quýt thôi. Tôi có cần hay không còn phải hỏi cô sao?”

Lăng Nghệ Phi trừng mắt, hiển nhiên cô ta không ngờ bà ấy sẽ nói như thế.

“Dì Lục, tôi đói rồi, phiền dì giúp tôi về nhà hầm cháo gà. Kính Nguyên biết tôi sắp sinh nên đã mua không ít gà, móng heo, gan heo để đông trong tủ lạnh.”

Dì Lục cười: “Bà cụ nói tôi cứ yên tâm trong bệnh viện chăm cô, cơm nước trong nhà do mẹ cô với mấy bà thím khác thay phiên nhau làm.

Cô muốn ăn gì, chờ đến tối người trong nhà đến đây hoặc đợi sau khi tôi về hẵng nói.

Nếu như cô đói rồi, tôi sẽ đến nhà ăn trong bệnh viện xem xem có gì không.”

Lăng Nghệ Phi mím môi: “Vậy cảm ơn dì Lục nhé.”

Ha, bây giờ nhà họ Lăng nhận cô ta về rồi, dù cho cô ta không lớn lên ở nhà họ Lăng nhưng cô ta là cháu gái do chính bà cụ nhận định, sao có thể để người ta coi thường được?

Loading...