Hehehe, Tô Thắng Dân tự cho rằng chính là đàn ông như , đàn ông đích thực!
Nghe lời Tô Thắng Dân, bà cụ coi là chuyện to tát, bà còn cử động , đến mức cần con trai phụng dưỡng, hơn nữa, ba đứa con trai, mỗi tháng đều đưa tiền lương thực, bà mới đến nhà con trai ở, đỡ ghét.
"Mua nhà , bao giờ chuyển , đến lúc đó trong nhà qua mừng tân gia cho con." Ông cụ lộ nụ , hiếm khi thằng hai thuận mắt một thế .
"Hai ngày nữa, đợi Trà Trà về cùng chuyển nhà." Tô Thắng Dân đáp.
"Là đợi Trà Trà về, là lý lẽ ." Ông cụ phụ họa một câu.
Việc xong xuôi, hai em Tô Thắng Dân và Tô Thắng Lợi cùng khỏi phòng hai ông bà.
"Anh hai, mua nhà lúc nào thế? Sao chẳng tiếng nào?"
"Thì thời gian , hơn nữa, đây cho các chú ?"
"Hại, Mỹ Lan hôm nay còn để Tô Trà ở trường tiện thì đến chỗ em ở mấy ngày, bây giờ hai mua nhà , xem là cần nữa."
"Các chú lòng là ." Con gái tự nuôi.
"Đó là, đầu Trà Trà rảnh rỗi cũng thể qua nhà em chơi nhiều chút."
"Đó là chắc chắn rảnh , chú là chú út của Trà Trà a, Trà Trà , trong nhà chú thương nó nhất, Trà Trà còn ăn chân giò kho tàu chú đấy."
"Thật á? Thế thì quá, đầu Trà Trà đến nhà em, em chân giò kho tàu cho Trà Trà, đây chính là món tủ của em." Tô Thắng Lợi ba câu hai lời Tô Thắng Dân dỗ đến tìm thấy bắc.
Tô Thắng Dân bộ dạng đó của Tô Thắng Lợi, nhịn trộm.
Hehehe, dỗ cho con gái một bữa chân giò kho tàu.
Khoảng chập tối, Tô Thắng Lợi về trấn.
Bên , Tô Trà bọn họ vẫn đang tàu hỏa, ghế ba mệt đến ngủ .
Lại qua hai ngày, tàu hỏa cuối cùng cũng dừng ở thành phố C.
Từ ga tàu hỏa , ba đến đại sảnh, liền thấy gọi tên bọn họ.
"Tô Trà, Cận Tùng, Thẩm Nghiên, bên bên !"
Cách đó xa, Tưởng Kỳ đang vẫy cánh tay, hiệu ba bọn họ qua đó.
Ba bước tới, Tưởng Kỳ đ.á.n.h giá ba một lúc mới : "Tinh thần cũng tệ, biểu hiện vô cùng , đầu qua tham gia tập huấn, qua tuyển chọn là thể đại diện đội tuyển quốc gia thi đấu , đây chính là vinh dự."
"Vừa , thầy tổng hợp một đề cho các em. Các em mang về , thể hỏi thầy, nhiều đề lợi cho các em."
Ba thấy lời thầy Tưởng, nhịn .
Được , đón bọn họ ngoại trừ thầy Tưởng còn đề thi của thầy Tưởng.
"Đi thôi, đến chỗ thầy lấy tài liệu, còn ăn cơm nhỉ, thuận tiện ăn ở chỗ thầy luôn, thầy thuê dì nấu cơm, lúc chắc xong đợi chúng ."
"Vâng, phiền thầy Tưởng ." Tô Trà ngoan ngoãn theo Tưởng Kỳ.
Thẩm Nghiên và Cận Tùng thấy Tô Trà đều đồng ý , bèn cũng theo cùng.
Nửa tiếng bọn họ đến nhà Tưởng Kỳ, ăn một bữa trưa, hai giờ rời .
Lâu như về nhà, từ nhà Tưởng Kỳ , ba tự nhiên là ai về nhà nấy, ai tìm nấy .
Tô Trà ba giờ rưỡi cũng đến đầu thôn .
Đi trong thôn, đó Tô Trà phát hiện gần như gặp đều nhiệt tình chào hỏi cô.
Thì, rời một thời gian, các hương trong thôn nhớ cô thế ?
"Ôi chao, Tô Trà cháu về !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-96.html.]
"Vâng, về ạ, thím."
"Yo, Tô Trà, cháu về ."
"Vâng, về ạ, chú."
"Về , Tô Trà."
"Về về ."
Về nhà ngắn ngủi mấy phút đường , các hương Tô Trà gặp đều tủm tỉm chào hỏi Tô Trà, Tô Trà cũng một đường đáp .
Cuối cùng, thấy cổng sân nhà .
"Mẹ, Tô Bảo, con về ."
Tô Trà gọi bước trong sân.
Trong phòng, nhà họ Tô thấy tiếng Tô Trà, đầu tiên xông ai khác ngoài Vương Tú Mi, động tác của bà cực nhanh, vèo một cái xuất hiện mặt Tô Trà.
"Ôi chao, con gái con về , xem nào." Vương Tú Mi đưa tay kéo cánh tay Tô Trà, trái đ.á.n.h giá một lượt, đó đau lòng mở miệng : "Gầy , gầy ."
Tô Trà vẻ mặt mờ mịt, giơ tay sờ sờ khuôn mặt nhỏ của .
Ơ, gầy ?
Sao cô cảm thấy, cô ngược cảm thấy thịt mặt còn nhiều hơn một chút xíu.
Hehe, nhưng cô vẫn là tiểu tiên nữ đáng yêu mê đó.
Ông cụ bà cụ từ trong phòng ánh mắt cũng rơi Tô Trà.
"Là gầy , bà nó, tối bà g.i.ế.c con gà hầm cho Tô Trà tẩm bổ." Ông cụ , ánh mắt Tô Trà đó đừng là ôn hòa cỡ nào.
Ơ, Tô Trà sương mù dày đặc, cô thật sự gầy ?
"Được , bắt gà ngay đây." Bà cụ định bắt gà.
Bình thường bà cụ quý mấy con gà đó nhất, hôm nay ngược hào phóng .
Vương Tú Mi vội vàng theo bà cụ, hì hì : "Mẹ, con giúp một tay."
Vương Tú Mi và bà cụ , Tô Trà cảm thấy khí chút kỳ quái, cô thôn, cả trong thôn đều trở nên kỳ quái.
lúc , Tô Bảo từ bên ngoài hưng phấn chạy về.
"Chị, chị, chị cuối cùng cũng về , em nhớ chị lắm." Tô Bảo hình nhỏ bé như con khỉ nhảy đến mặt Tô Trà, ngẩng đầu, đôi mắt sáng lấp lánh chằm chằm Tô Trà: "Chị, quà của em ?"
Tô Trà chọc , hóa nhớ cô, là nhớ thương quà a!
Tô Trà móc một con ếch sắt tây màu xanh lá, đưa qua.
"Oa, ếch sắt tây, chị, em thích lắm." Ếch sắt tây, coi như là đồ chơi trẻ con khá đặc sắc thời đại , bách hóa thương thành trong thành phố cũng bán.
Cái của Tô Bảo là Tô Trà đặc biệt mang từ Kinh Thị về.
Tô Bảo cầm lấy ếch sắt tây, lập tức chạy ngoài.
Cậu khoe với bạn bè một chút, ưm, chị là chị nhất đời.
Tô Trà đều mang đồ cho trong nhà, ba phòng mỗi nhà một con vịt , ông cụ còn đặc biệt mang thêm hai bao t.h.u.ố.c lá, mua cho bà cụ và Vương Tú Mi hai cái áo, cứ thế Tô Trà tiêu mất mấy chục đồng, tiền thưởng thi đua trường cho gần như tiêu hết.
Nhà họ Tô đều nhận quà, đều vui vẻ.
Đến giờ ăn tối, Tô Trà cuối cùng cũng vì trong nhà còn trong thôn nhiệt tình với cô như , hóa là chuyện đoạt giải còn chuyện tuyển thẳng.