Ha ha ha ha, Cận Tùng rốt cuộc lấy tự tin so đo với Tô Trà?
Không Tô Trà bề ngoài ngoan ngoãn hiểu chuyện, ngầm đốp chát c.h.ế.t đền mạng ?
"Thẩm Nghiên, cái rắm." Cận Tùng tức giận cho Thẩm Nghiên một cái xem thường, đó tiếp tục mở miệng : "Nếu thì ? Ba chúng để c.h.ế.t đói ?"
"Không đến mức, hai bếp xem gì , ba chúng đều thử xem, ai ngon nhất thì ăn của đó." Tô Trà mở miệng công bằng .
Ba cùng , ai thể công bằng?
Tuy nhiên vài phút , trong bếp truyền giọng vẻ mặt ghét bỏ của Cận Tùng.
"Tô Trà, đang gì thế?"
"Vo gạo!"
"Cậu vo năm phút ?"
"Ồ, thế? Nước vo vẫn màu trắng a?" Chưa vo sạch ?
"Thôi thôi, để tớ ." Cận Tùng vẻ mặt tuyệt vọng.
Lại qua một lúc, "xoảng" một tiếng vang lên.
Giọng của Cận Tùng vang lên: "Tô Trà, đang gì thế?"
"Ơ, tớ lấy cái bát đ.á.n.h trứng."
"Sau đó thì ?"
"Không cầm chắc." Tô Trà vẻ mặt vô tội.
"Thôi, để tớ ."
Sau đó qua một lúc, Tô Trà xảy sự cố đổ dầu suýt chút nữa cháy lên, Tô Trà Cận Tùng và Thẩm Nghiên cùng đuổi khỏi bếp.
Tô Trà vẻ mặt vô tội bám cửa bếp, Thẩm Nghiên và Cận Tùng phân công hợp tác bên trong.
Cô thật sự cố ý, cô thề, cô thật sự giúp đỡ!
mà, kiếp Tô Trà là sát thủ nhà bếp.
Ở phòng thí nghiệm vững như ch.ó già cô bếp tự mang sát khí, cô cũng bất lực a.
Trong bếp, Cận Tùng đang xào rau, Thẩm Nghiên thì ở bên cạnh đưa muối đưa đĩa gì đó, hai phối hợp còn ăn ý.
Tô Trà một lúc, cảm thấy... hai con một loại khí trường mạc danh!
Hoặc là ánh mắt Tô Trà quá quỷ dị, hai trong bếp đầu về phía cô.
Hai bắt gặp ánh mắt của Tô Trà, mạc danh cảm thấy sởn tóc gáy.
"Tô Trà, ánh mắt đó của là ?" Cận Tùng hỏi.
Thẩm Nghiên cũng chằm chằm Tô Trà, trong lòng cũng cảm thấy ánh mắt của Tô Trà bình thường.
"Ơ, gì, cái đó, tớ dạo trong sân." Tô Trà hắng giọng vội vàng chuồn lẹ.
Vừa nãy đầu óc cô nhất định là hồ đồ , cảm thấy hai con đó... giống bạn gay thế nhỉ?
Ây da, , một suy nghĩ trong đầu, xóa bỏ xóa bỏ!
Cô tin tưởng, tình bạn là trong sáng!
Trong bếp, Tô Trà rời , Cận Tùng và Thẩm Nghiên càng cảm thấy Tô Trà nghĩ điều gì .
Tô Trà sân, thẳng đến đống linh kiện trong sân.
Thật sự là một đống đồ tùy tiện chất đống, qua khá lộn xộn.
Sột soạt sột soạt, Tô Trà chạy chậm qua, ánh mắt sáng lấp lánh chằm chằm đống linh kiện , cái qua hình như là mô hình gì đó, cứ thế vứt ở đây ?
Lại kỹ, linh kiện đại khái khá đầy đủ, chắc là đây lắp ráp xong tháo .
Tô Trà ngứa tay , xổm ở chân tường chằm chằm đống linh kiện đó tròn mười phút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-85.html.]
Hu hu hu, Tô Trà tỏ vẻ thấy đồ vật thiết thế cô ngứa tay .
Kiếp Tô Trà học khoa học tự nhiên, về phương diện động lực học đặc biệt nghiên cứu, phòng thí nghiệm cũng là phương diện , kể từ khi xuyên qua cô đụng cũng chỉ giúp chú út sửa xe đạp.
A, linh kiện thiết bao.
Chính là cảm giác !
Tô Trà lén lút vươn móng vuốt tội của cô , cầm lấy những linh kiện đó, từng cái từng cái lắp ráp , dù cũng là tác phẩm của khác, Tô Trà vẫn một chút chột .
Động tác của Tô Trà lúc đầu chậm, đó thì càng ngày càng nhanh, tiếng lách cách lách cách ngừng vang lên.
Đợi đến khi xong tất cả linh kiện, Tô Trà nhíu mày cái thứ lắp .
Không đúng, cái thứ lắp cảm giác đúng.
Ngay lúc Tô Trà xổm chân tường suy nghĩ chuyện, Cận Tùng và Thẩm Nghiên xong cơm .
"Tô Trà, ăn cơm thôi."
Nghe thấy tiếng , Tô Trà dậy, vỗ vỗ chân chút tê dại vì xổm, lông mày vẫn nhíu c.h.ặ.t, đó về phía trong nhà.
Tay nghề Cận Tùng vẫn tệ, bữa cơm tuy mùi vị đặc biệt ngon, nhưng cũng tệ.
Thực tế chứng minh, đàn ông sợ nắm đ.ấ.m to bằng cái nồi đất của cô.
Khá lắm, cái vẻ mặt vô tội của kìa.
Còn , còn nữa, khoe răng trắng ?
Tô Trà siết c.h.ặ.t nắm tay nhỏ, nắm đ.ấ.m to bằng cái nồi đất sắp kiềm chế tiếp xúc mật với khuôn mặt của .
Ánh mắt quét qua vóc dáng của đàn ông, ừm, .
Sau đó chiều cao một chút.
Ừm, chỉ đến nách ...
Thôi, bỏ bỏ .
Chênh lệch địch quá lớn, bình tĩnh bình tĩnh, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt.
mà, vẫn tức quá mất!
Nếu thể, Tô Trà tỏ vẻ ch.ó, loại c.ắ.n một cái bỏ chạy .
Tuy nhiên, cô túng.
Nội tâm Tô Trà hoạt động từng cơn từng cơn, trong đầu cô đ.ấ.m đá đàn ông một trận tơi bời .
Chẳng lẽ , đối với đàn ông thể , đối với phụ nữ càng thể !!!
Cách đó xa, đám sân bóng cũng thấy tình hình bên , từng nháy mắt hiệu, đó xem kịch vui.
"Này, Hành Khanh, xong thế? Nhanh lên nào, ."
"Hahahaha, ái chà chà, sợ là nỡ ."
"Hành Khanh, nhanh lên, xong ?"
Mấy đàn ông sân bóng cách đó xa đều về phía bên , ánh mắt đám phần lớn đều rơi cô gái nhỏ xinh xắn .
Chậc chậc chậc, cô gái nhỏ xinh xắn chuẩn chỉnh thế đây bọn họ từng gặp nhỉ? Nhìn lạ mặt quá.
Bọn họ đều lớn lên ở cái Đại viện , nhà ai họ hàng gì bọn họ đều . Cô gái nhỏ là đầu tiên gặp, chắc là đầu đến đây.
Hơn nữa bên cạnh cô gái nhỏ là Lục lão thái thái nhà họ Thẩm , gần đây Thẩm Nghiên, cái thằng nhóc con tham gia trại đông gì đó, sắp về , chẳng lẽ là đối tượng nhỏ của thằng nhóc đó?
Nghĩ đến chuyện , đám đang chơi bóng đều nhao nhao về phía Thẩm Trang đang giữa bọn họ.
Bên , đàn ông hình cao lớn cô gái nhỏ mặt với bộ dạng hung dữ như mèo con, nhịn cảm thấy khá mới mẻ.