"Này, thư của ." Bạn học đưa thư qua.
"Cảm ơn." Tô Trà mỉm cảm ơn, đưa tay nhận lấy thư.
Phong thư tay mỏng manh, Tô Trà thuận tay nhét trong ngăn bàn.
Đến giờ nghỉ trưa, Tô Trà mới cầm thư về ký túc xá.
Lúc những khác đều nhà ăn , nên trong ký túc xá chỉ một Tô Trà.
Tô Trà lấy phong thư kẹp trong sách , xé một bên, mở , lấy đồ bên trong .
Một tờ giấy mỏng manh... ồ, đúng, là một tờ phiếu chuyển tiền mỏng manh.
Tô Trà nữa, trong phong bì còn một tờ giấy chữ.
Lấy xem.
Đây là thư tòa soạn gửi đến, đại ý là bài Tô Trà gửi qua bọn họ nhận , đồng thời thông qua kiểm duyệt, sẽ đăng tháng nào đó.
Số tiền phiếu chuyển tiền là 50 đồng.
Tô Trà cũng kinh ngạc, thời buổi năm mươi đồng tương đương với thu nhập một tháng của một gia đình .
Một bài , trả nhiều thế ?
Quả nhiên, lừa , tri thức chính là của cải.
Thẩm Thành, tòa soạn báo mỗ mỗ.
"Tiểu Giang, kỳ đăng dàn trang xong ? Hình minh họa thì xong ?"
"Xong xong , việc cứ yên tâm."
"Vậy nhuận b.út của tác giả đó gửi ? Bài bên chủ biên hỏi mấy , tuyệt đối xảy sai sót."
"Yên tâm, chắc chắn sẽ xảy sai sót."
"Vậy thì ."
"Này, bài đăng xem , đồng chí tên Tô Trà gửi bài chất lượng hơn hẳn những bài đây, lúc bài thảo luận về phương diện cải cách nhiều như , đều chẳng gì mới mẻ, ngàn bài như một, chúng đăng bài , đúng là lợi hại thật, thế , xem cũng thấy nhiệt huyết sôi trào."
"Chứ còn gì nữa, xem, theo chính sách, đất nước chúng thật sự thể giống như trong bài ?"
"Chắc chắn thể! Đất nước chúng đang phát triển mạnh mẽ, tương lai đáng mong chờ!"
"Thật xem nhanh một chút."
Mấy ngày , báo tỉnh lò.
Bài đăng báo tỉnh thu hút sự chú ý của ít , bài luận điểm rõ ràng, hơn nữa từ những quan điểm khác thuật những suy nghĩ khác , cấu trúc bài rành mạch, bất luận là từ câu chữ từ phương diện trần thuật mà đều hảo.
Một bài mang tính nghị luận về cải cách, khiến những suy nghĩ khác , hơn nữa trọng điểm sâu vô cùng hảo, bài nắm c.h.ặ.t lấy tầm mắt của đại chúng, còn mang sự tưởng tượng về tương lai.
Trong nháy mắt, dường như mở cánh cửa của thế giới mới, thấy một thế giới khác biệt.
Bài báo tỉnh chỉ hot ở tỉnh thành, mà còn thu hút sự chú ý của một nhân vật quan trọng.
Đây chỉ là một bài , nó con đường và phương hướng bọn họ sắp tiến tới.
Nhà họ Thẩm Cha Thẩm ghế mây, sống mũi đeo kính, tay cầm một tờ báo tỉnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-60.html.]
Bài đăng báo tỉnh cũng thu hút sự chú ý của cha Thẩm, xem xong bài cha Thẩm còn trầm tư một lát, khi ánh mắt quét qua tên tác giả, ánh mắt ông lập tức trầm xuống.
Tô Trà...
Trùng hợp , ông cũng quen một Tô Trà.
Chập tối, Thẩm Nghiên về đến nhà, cửa thấy cha đang thảo luận gì đó, trong đó tay cha còn cầm một tờ báo.
Hai vợ chồng thấy Thẩm Nghiên về, cha Thẩm ôn hòa vẫy tay với Thẩm Nghiên, mở miệng : "Thẩm Nghiên, con đây."
Ơ, thái độ của cha, đúng nha.
Trong nhà bọn họ, xưa nay là cha nghiêm hiền, cha đột nhiên dịu dàng với như , Thẩm Nghiên chút chịu nổi.
Bước về phía cha, Thẩm Nghiên thấp thỏm mở miệng hỏi: "Cha, thế ạ?"
Chẳng lẽ là kết quả thi toán học ?
Tính toán thời gian, hình như cũng sắp kết quả .
Cậu thi ?
Không thể nào, cảm thấy phát huy cũng mà.
Ngay lúc Thẩm Nghiên suy nghĩ lung tung, cha Thẩm mở miệng: "Thẩm Nghiên, khi nào Tô Trà thời gian, bảo con bé đến nhà ăn bữa cơm nhé."
"Ơ, cha, cha..." bệnh chứ?
Công việc của cha bận ? Lại thời gian bảo mời bạn học đến nhà ăn cơm?
"Cha , chuyện với con đấy, thấy ?" Thấy dáng vẻ thôi của Thẩm Nghiên, cha Thẩm lập tức sa sầm mặt.
"Nghe thấy ạ, nhưng Tô Trà chắc thời gian."
"Vậy con xem con bé khi nào rảnh, nhà chúng đều tiện." Cha Thẩm suy nghĩ cả buổi chiều, vẫn cảm thấy đời chuyện trùng hợp như , cái tỉnh bé tẹo , thể hai Tô Trà, ông còn quen Tô Trà.
Bất kể , cha Thẩm cảm thấy hỏi là rõ ngay.
Nếu , thì thôi.
Nếu ... thì Tô Trà tương lai, thật sự là thể đo lường a!
Ngày hôm , Thẩm Nghiên đến trường tìm Tô Trà chuyện ăn cơm, Tô Trà tuy rõ vì bảo cô đến nhà họ Thẩm ăn cơm, nhưng cơm ăn Tô Trà đương nhiên sẽ , đồ ngon tội gì ăn?
Hơn nữa, chuyện gì, đến lúc đó tự nhiên cũng sẽ rõ.
Tô Trà thời gian lo lắng vẫn là bên phía cha Tô Thắng Dân, qua một tuần , cũng về .
Trên một con đường nhỏ quanh co, mấy chiếc xe chậm rãi tiến về phía , mặt đường xi măng lồi lõm bằng phẳng, những chỗ thậm chí lộ chút đất bùn, xe lên, cứ lắc lư lắc lư.
Trong xe, nếu lúc Tô Trà ở đây đoán chừng cũng nhận là cha cô .
Trên ghế lái, một đàn ông râu ria xồm xoàm, má hóp gần như thể thấy xương, cả khuôn mặt đen nhẻm, tóc đều bết dầu, bộ quần áo cũng nhăn nhúm.
Qua chuyến , Tô Thắng Dân coi như kiếm tiền vất vả , dọc đường ăn ăn ngon, lái xe uống rượu thì càng , ngay cả ngủ mỗi ngày cũng chỉ hai ba tiếng, hơn nữa dù ngủ cũng ngủ say, còn ngủ bình xăng, chỉ sợ nhân lúc chú ý trộm xăng đến lúc đó xe xăng .
Tô Thắng Dân đồng nghiệp đội vận tải chuyến còn coi là thuận lợi , đây bọn họ còn gặp cướp đồ, gặp chuyện , đồ mà cướp, đợi về sẽ trừ lương, hơn nữa lỡ đồ mất quá nhiều, đừng lương, đền tiền là vạn hạnh .
Vận tải việc nhẹ nhàng, đây tuyệt đối là suy nghĩ ngây thơ nhất của ông.