Chỉ thấy Vương Sinh Tài dậy một cái, đó đặt m.ô.n.g xuống vị trí bên cạnh Tô Thắng Dân, cánh tay duỗi , ôm lấy vai Tô Thắng Dân, ậm ừ mở miệng.
"Thắng Dân , chú là em rể , là vợ chú, một nhà chúng hai lời, nỗi khổ trong lòng cũng chỉ thể với chú thôi."
Tô Thắng Dân cụp mắt, liếc cánh tay Vương Sinh Tài đang ôm , bất động thanh sắc động đậy, đợi thoát khỏi cánh tay vợ Tô Thắng Dân mới nghiêm túc đối phương chuyện.
"Thắng Dân, khổ quá, cả ngày đều xuống ruộng việc, tiền kiếm quanh năm suốt tháng còn đủ cho cả nhà ăn no bụng, trong lòng buồn quá."
"Em rể, chú là em rể , coi chú là một nhà, chú cũng coi là một nhà ?"
Coi là một nhà, chú giúp vợ một chút !
Câu phía Vương Sinh Tài miệng, nhưng ý tứ quá rõ ràng .
Cách đó xa, Tô Trà thấy lời của bác cả, ánh mắt cũng về phía đồng chí bố già Tô Thắng Dân của .
Tô Trà cảm thấy, nào về, cũng là lúc so tài diễn xuất.
Tục ngữ , hát xong lên sân khấu, lợi hại a lợi hại!
Ngay lúc Tô Trà đợi xem đồng chí Tô Thắng Dân tiếp chiêu thế nào, chỉ thấy Tô Thắng Dân vốn tinh thần còn tệ trong nháy mắt say .
Thật sự, một giây say luôn!
Không chỉ như thế, Tô Thắng Dân còn phối cho diễn xuất của một câu thoại.
"Cái đó, vợ, em hình như say !" Vừa dứt lời, Tô Thắng Dân "bịch" một tiếng gục xuống bàn.
Nhìn thấy cảnh , Tô Trà ngẩn .
Vương Sinh Tài đang giả say cũng kinh ngạc đến ngây !
Không chơi kiểu , chơi a đây là!
, mặc kệ Vương Sinh Tài lay thế nào, đồng chí Tô Thắng Dân đều sấp động đậy.
Đồng chí Tô Thắng Dân tỏ vẻ: Say , tỉnh , xin miễn phiền!
Nhìn bố già, Tô Trà cũng nhịn giơ ngón tay cái cho diễn xuất , chậc chậc chậc, đoạt giải Oscar tượng vàng cũng diễn bằng bố.
Tô Thắng Dân say một cái là đến tận năm giờ chiều mới tỉnh, vốn dĩ Vương Tú Mi và Tô Thắng Dân còn định ăn cơm tối ở đây, kết quả kịp mở miệng bà cụ và Vương Sinh Tài nhiệt tình "tiễn" cửa .
Trước khi , hai vợ chồng còn buông lời, đến.
Dọa cho bà cụ và Vương Sinh Tài vội vàng xua tay, trong lòng khổ sở tỏ vẻ: Đừng...!
Vài phút , xe đạp xa, bà cụ và Vương Sinh Tài coi như rõ ... chiếm hời từ gia đình , cửa !
Đừng cửa, cửa sổ cũng .
Ăn uống no say, nhóm Tô Trà cả nhà về nhà.
Khoảng sáu giờ, về đến thôn.
Cả nhà bốn thôn, đó liền phát hiện ánh mắt trong thôn cả nhà bọn họ đúng lắm.
Trong đó ánh mắt rơi Tô Trà là nhiều nhất, mà đương sự là Tô Trà cũng vẻ mặt mờ mịt.
Cái , tình huống gì? Ra ngoài một chuyến, xảy chuyện gì ?
Vài phút , nhóm Tô Trà về đến nhà, dắt xe đạp chuẩn cửa, đến cửa.
Bước chân Tô Trà bỗng nhiên khựng , cô thấy trong nhà truyền đến một giọng nam trầm thấp quen thuộc.
Gần như trong nháy mắt, bóng dáng màu xanh quân đội cao lớn trong sân .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-470.html.]
Tô Trà chớp chớp mắt, bốn mắt với đôi mắt đen thâm thúy .
Ánh mắt, cứ thế va .
Trong sân ông cụ thấy động tác của đàn ông, cũng đầu theo, ngay đó liền thấy mấy ở cửa.
"Khụ khụ, các c.o.n c.uối cùng cũng về , trai trẻ đợi nửa ngày ." Ông cụ ha hả .
Nhìn thấy đột nhiên xuất hiện ở đây, mấy ở cửa đều ngẩn một chút.
Sao báo một tiếng tìm đến cửa ?
đến cũng đến , cũng thể đuổi ngoài a, huống hồ Tết nhất, cũng tiếp đãi ở a.
Tết nhất, nhà họ Tô đều về , cả nhà lão tam Tô Thắng Lợi cũng đều về .
Bữa cơm tối hôm nay, thế nhưng là náo nhiệt .
Dù đối tượng Tô Trà đến nhà , thì một bữa trò mới .
Thoáng cái, đàn ông trong nhà uống rượu .
Đàn ông uống rượu, thì chuyện nên sắp xếp vẫn sắp xếp.
Do trong nhà đông , phòng dọn chỗ, bọn Vương Tú Mi bàn bạc, đầu để Tô Thắng Dân và Phó Hành Khanh ngủ cùng một phòng, Vương Tú Mi sang phòng con gái Tô Trà chen chúc một chút.
Đàn ông uống mãi đến mười giờ, Tô Thắng Dân hôm nay hai bữa rượu, lúc là say thật .
Tô Thắng Dân uống nhiều mơ mơ màng màng bò dậy, đó sự chú ý của những khác bếp.
Tô Thắng Dân uống say trong đầu nhớ thương chuyện.
Phó Hành Khanh cũng uống ít, thấy động tác của Tô Thắng Dân, vẻ mặt mờ mịt theo, uống nhiều , trông chừng chút, đừng để xảy chuyện.
Phó Hành Khanh đến cửa bếp, Tô Thắng Dân .
Lúc trong lòng Tô Thắng Dân ôm một cái chậu, trong chậu là nửa chậu nước bốc nóng.
Liếc chậu nước trong lòng Tô Thắng Dân, Phó Hành Khanh suy tư giây lát, lập tức thăm dò mở miệng hỏi: "Chú, chú ngâm chân ạ?"
Tô Thắng Dân uống say bí tỉ thấy tiếng "chú" mơ mơ màng màng ngẩng đầu, thấy gương mặt Phó Hành Khanh, mơ hồ một chút, lập tức : "Nếu thì ?"
Hỏi ngược một câu, ngước mắt, vẻ mặt nghi hoặc về phía Phó Hành Khanh.
Đây là chậu ngâm chân cho vợ ông, ?
Có thể chút tâm nhãn !
Ông chính là nhớ quên đổ nước ngâm chân cho vợ ông , trời lạnh, ông cùng vợ ngâm chân chân.
Hơn nữa.
Tô Thắng Dân cụp mắt, liếc cái chậu trong lòng, tỏ vẻ: Một chậu to thế !
Chẳng lẽ dùng để uống?
Uống thì, ông t.ửu lượng... lớn cỡ nào a?!
Đối mặt với vẻ mặt cạn lời của Tô Thắng Dân, Phó Hành Khanh cũng chút hết cách.
Biết chứ, đây là bố của Tô Trà, đây lừa mất con gái nhà , chịu chút khí cũng là nên, huống hồ Tô Thắng Dân cũng tính là quá đáng, sầm mặt đập bàn gì đó, coi như là tồi .
Hôm nay Phó Hành Khanh đến nhà họ Tô cũng là lên kế hoạch từ , dù và Tô Trà xác định quan hệ , đó ở Kinh Thị cũng đến nhà Tô Trà mắt phụ , Tô Trà về quê, nghỉ mấy ngày qua bái phỏng một chuyến, đầu còn thể cùng Tô Trà về Kinh Thị.