Xuyên Thành Nữ Phụ Cực Phẩm Trong Truyện Niên Đại - Chương 467

Cập nhật lúc: 2026-02-10 16:54:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hơn nữa, Tô Trà công việc ở Kinh Thị, tương lai chính là Kinh Thị , đều sống cùng một thôn, ít nhiều chút quan hệ họ hàng, tương lai chuyện gì, thể nhờ Tô Trà giúp đỡ , thêm một tầng quan hệ thêm một con đường mà.

Mấy ngày nay Tô Trà về thời gian nhiều, trong thôn ông bà cụ nhà họ Tô , Tô Trà công việc bận lắm, lương một tháng một trăm trở lên.

Một trăm đồng a, bây giờ lương đơn vị nhà nước cũng một trăm trở lên cũng nhiều .

Vừa thôn, Tô Trà gặp trong thôn nhiệt tình.

Ai nấy cái vẻ nhiệt tình đó, ha hả mở miệng hàn huyên với Tô Trà, Tô Trà suốt dọc đường đều ha hả chào hỏi.

"Tô Trà, cháu lâu lắm về nhỉ, về ở thêm hai ngày nhé, trong thôn chúng đều nhớ cháu đấy."

"Ha ha ha, đúng thế, ông bà nội cháu còn thường xuyên nhắc cháu đấy, cháu công việc bận, thời gian về nhà gì đó."

"Tô Trà, thành phố lớn , hơn thôn chúng nhiều , thành phố lớn khắp nơi là vàng, cũng là tiền."

" đúng đúng, thím cũng hỏi, thành phố lớn mặc đều là vải Dacron, đều tóc ?"

"Hầy, bà đừng nữa, ít phụ nữ trong thôn chúng gần đây đều tóc, uốn một cái tổ gà về còn gì mà thời thượng."

Nghe một câu một câu, Tô Trà kiên nhẫn trả lời từng câu từng câu.

Thành phố lớn là hơn trong thôn , nhưng trong thôn cũng , gì đáng so sánh, mỗi nơi cái riêng.

Còn về chuyện uốn tóc thời thượng gần đây, cái Tô Trà cũng , nhưng cô ý định uốn tóc, tóc cô thế , giày vò nữa.

Đợi khi Tô Trà đến cửa nhà , đến mức khóe miệng cũng mỏi .

Vừa đến cửa, Tô Trà còn kịp nhà, bà cụ trong sân mắt tinh a, liếc mắt cái là thấy cháu gái Tô Trà bên ngoài.

"Ây da, ông nó ơi, mau mau mau, Tô Trà nhà về ." Bà cụ kéo giọng gào một câu về phía trong nhà.

Bà cụ dứt lời, trong nhà mấy , ông cụ, phía còn Tô Thắng Hoa, Tô Thắng Dân và Vương Tú Mi.

Thấy Tô Trà về, cả nhà lập tức vây quanh.

"Về , mau nhà nghỉ ngơi, đói , ăn trưa , bà nó, hấp cho Tô Trà bát trứng, lót ." Ông cụ vung tay lớn, hiển nhiên vô cùng vui vẻ.

Nghe ông cụ , bà cụ cũng phật ý, lập tức bịch bịch bịch bếp.

Bà cụ bếp , những khác nhà họ Tô đều nhà chính chuyện.

Trong nhà chính, ánh mắt ông cụ rơi Tô Trà, đ.á.n.h giá một lúc mới : "Trà Trà, bố cháu , cháu yêu đương ?"

Chuyện còn bắt đầu từ lúc bọn Tô Thắng Dân về, bọn họ cả nhà về , Tô Trà về cùng, ông bà cụ tự nhiên hỏi, đó hỏi mới Tô Trà thăm đối tượng.

Cũng chính lúc hai ông bà mới , Tô Trà yêu đương .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-467.html.]

Sau khi hỏi, đằng trai là bộ đội lúc mới thở phào nhẹ nhõm, dù thế nào bộ đội lính cũng sẽ tệ, đó bọn Tô Thắng Dân tình hình đằng trai hai ông bà càng thêm yên tâm.

yên tâm thì yên tâm, lúc thấy Tô Trà , ông cụ khó tránh khỏi nhiều lời hỏi một câu chuyện .

Mà Tô Trà ông cụ cũng chẳng tiện , bèn hào phóng đáp một câu: "Vâng, yêu đương ạ, tên Phó Hành Khanh, Kinh Thị, thời gian dẫn về cho ông xem, giúp cháu xem mắt."

Nghe Tô Trà ông giúp xem mắt, trong lòng ông cụ cũng vui vẻ, cho dù rõ đây là lời khách sáo, trong lòng cũng thoải mái.

Chẳng bao lâu, bà cụ hấp xong trứng gà mang lên cho Tô Trà.

Cả nhà chuyện trong nhà chính lâu, cuối cùng vẫn là ông cụ bảo Tô Trà về phòng nghỉ ngơi, mới giải tán.

Mỗi về phòng nấy, Tô Trà về phòng , phòng liền phát hiện căn phòng lâu của cô dọn dẹp sạch sẽ, thường xuyên giúp dọn dẹp.

Cởi áo khoác , đang định nghỉ ngơi cho khỏe, cửa gõ vang.

"Con gái, ngủ , tìm con chút chuyện."

Bên ngoài truyền đến giọng của Vương Tú Mi.

"Chưa ạ, ." Tô Trà đáp một tiếng.

Chẳng bao lâu, Vương Tú Mi liền đẩy cửa , thấy trong phòng Tô Trà mặc áo khoác, Vương Tú Mi vội vàng trở tay đóng cửa, chỉ sợ chậm một bước gió lạnh bên ngoài lùa con gái lạnh.

Thời tiết ở quê và thời tiết Kinh Thị vẫn khác , quê ở miền Nam, trong phòng cũng lò sưởi.

"Nào, ôm một lúc cho ấm chăn." Vương Tú Mi mở miệng nhét một cái chai thủy tinh trong tay Tô Trà.

Loại chai thủy tinh khá dày, đổ nước nóng thể giữ nhiệt mấy tiếng đồng hồ nguội, thể ấm chăn cũng thể ấm tay.

Tay ấm lên, trong lòng Tô Trà cũng ấm áp theo, tiến lên hai bước cúi đầu cọ cọ vai Vương Tú Mi, mềm mại mở miệng nũng: "Vẫn là với con."

"Biết là , căn phòng mấy ngày nay dọn dẹp cho con mấy , còn đổi cho con cái giường to hơn chút, ông bà nội con còn bỏ tiền mua thêm cho con cái bàn học." Vương Tú Mi cũng đen tối, ông bà cụ đối xử với Tô Trà thế nào, trong lòng Vương Tú Mi hiểu rõ, thật.

nghĩ đến đây hai ông bà thiên vị Tô Vận, Vương Tú Mi vẫn chút suy nghĩ, đừng bây giờ hai ông bà với Tô Trà như , dỗ dành nâng niu, đó chẳng là vì Tô Trà tiền đồ , nhưng nghĩ . Con ai mà thiên vị, thái độ của ông bà cụ đối với Tô Trà và Tô Vận, nghĩ chẳng qua là chủ nghĩa lợi mà thôi.

Đứa con nào tiền đồ hai ông bà nở mày nở mặt, hai ông bà liền thích đứa đó, toạc cũng chỉ là chuyện như .

"Trà Trà, mùng hai chúng về nhà bà ngoại con một chuyến, công việc con bên bận , khi nào về Kinh Thị ?"

Vương Tú Mi mở miệng chuyện còn con gái, bà cũng vì chuyện đến tìm con gái hỏi xem, chính là lo lắng Tô Trà công việc bận rộn đến lúc đó vèo một cái về Kinh Thị.

"Mẹ, đơn vị con bận, nếu gì bất ngờ, chắc thể ở đến mùng sáu ăn Tết xong mới về Kinh Thị." Tô Trà nửa vời, dù cũng thể quá chắc chắn, nhỡ việc thật thì vẫn về cũng chừng.

 

 

Loading...