Ở ghế bên cạnh, ông cụ lải nhải mãi, mà Phó Hành Khanh mắng thì chẳng phản ứng gì, vẫn giữ nguyên nụ ngây ngô vẻ mặt ngẩn ngơ, trông khác với vẻ trầm hào phóng thường ngày.
Bình thường Phó Hành Khanh thế nào, chín chắn vững vàng .
Rồi, bây giờ xem, cả cứ như một con Husky đang yêu.
Ngay cả tài xế Tiểu Lý lái xe phía cũng nhịn về phía Phó Hành Khanh ở ghế , đều cảm thấy lạ lùng hết sức.
Ánh mắt lén qua của Tiểu Lý ông cụ phát hiện, ông cụ đưa tay day trán, bộ dạng nỡ thẳng, đó giơ tay trực tiếp "bốp" một cái cánh tay Phó Hành Khanh.
Hết cách , bộ dạng của thằng cháu Phó Hành Khanh thực sự quá cay mắt, ông cụ tỏ vẻ, ông là một ông già cũng chút nổi nữa .
Bị đ.á.n.h một cái, Phó Hành Khanh lập tức hồn, một giây trở bình thường, nụ khóe miệng thu , ngước mắt, vẻ mặt nghiêm túc ông cụ, mở miệng hỏi: "Sao thế ạ?"
"Mày còn hỏi ông thế, là ông hỏi mày thế mới đúng, hóa nãy giờ ông với mày bao nhiêu câu mày thấy ?"
"Ông nội, nãy ông gì ạ?" Phó Hành Khanh phát huy triệt để tinh thần " hiểu thì hỏi".
Nghe thấy lời của Phó Hành Khanh, ông cụ tức quá hóa , đối diện với vẻ mặt nghiêm túc mang theo nghi hoặc của Phó Hành Khanh, ông cụ thật đ.á.n.h cho thêm cái nữa.
"Ông , nào mày cũng để đưa về, mày thể tự lái xe ? Mày dùng xe thì bảo Tiểu Lý một tiếng là , đàn ông con trai cứ để cô gái nhỏ đưa về thì thể thống gì?"
"Còn nữa, mày và Tô Trà rốt cuộc thế nào , bây giờ tiến triển đến , bao giờ mày mới thể dẫn về nhà cho chúng tao xem mặt, thì tuổi mày cũng còn nhỏ nữa, cũng thể cân nhắc vấn đề cá nhân ."
Ông cụ lải nhải mở miệng ngừng.
Thật bình thường trong nhà đối với vấn đề cá nhân của Phó Hành Khanh cũng quá quan tâm, dù chuyện con cái cứ thuận theo tự nhiên là , nhưng ai bảo Phó Hành Khanh để ý Tô Trà chứ, Tô Trà cô gái bình thường, điều kiện cô bé nắm bắt nhanh lỡ nẫng tay giữa đường, thì xong đời.
Hơn nữa, do nghề nghiệp của Phó Hành Khanh, kỳ nghỉ cũng nhiều, kỳ nghỉ còn mau nắm bắt cơ hội giải quyết vấn đề cá nhân.
"Ông nội, cháu đây là xử lý xong công việc tiện đường tìm Tô Trà , kịp lái xe từ nhà , , ông nội, cháu đảm bảo cháu chắc chắn lái xe ngoài." Tuy trả lời như , nhưng Phó Hành Khanh thật sự cảm thấy việc Tô Trà đưa về Đại viện gì .
Ai đưa ai, chuyện là gì.
Thấy ông cụ mở miệng định gì đó, Phó Hành Khanh vội vàng mở miệng thêm một câu: "Ông nội, cháu và Tô Trà xác định quan hệ , ông cứ yên tâm là , nhưng chuyện dẫn về nhà còn hoãn một chút, bọn cháu mới xác định quan hệ, đợi qua một thời gian nữa cháu và Tô Trà bàn bạc, cả hai đều rảnh thì về nhà ăn bữa cơm."
Mới xác định quan hệ yêu đương, lập tức dẫn về nhà, Phó Hành Khanh sợ Tô Trà áp lực.
Đây cũng là cân nhắc đến phía Tô Trà, Tô Trà chắc là kết hôn sớm như , cộng thêm và Tô Trà công việc đều bận rộn thế , chuyện mắt phụ vội.
"Gì cơ, xác định quan hệ , mày đề nghị chuyện yêu đương với Tô Trà ? Con bé đồng ý ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-447.html.]
Nhắc đến chuyện , Phó Hành Khanh lập tức nghẹn lời.
Khụ khụ, nghĩ đến chuyện đề nghị việc là Tô Trà mở miệng , Phó Hành Khanh nhịn trong lòng trộm vui vẻ.
"Vâng, coi như là ạ." Phó Hành Khanh ậm ừ đáp một câu.
Ông cụ chỉ thấy một chữ "Vâng" phía của Phó Hành Khanh, ba chữ "coi như là " phía ông cụ nghiền ngẫm kỹ.
Vài phút , Tiểu Lý đỗ xe xong, ông cụ và Phó Hành Khanh cùng xuống xe về nhà.
Nửa tiếng , bên , Tô Trà cũng về đến nhà.
Tô Trà cửa, trong nhà Vương Tú Mi thấy động tĩnh sang, thấy Tô Trà về , bèn thuận miệng hỏi vài câu chuyện tiệc mừng công.
"Trà Trà, tiệc mừng công thế nào, ăn no ? Người đông ăn no thì thêm chút đồ ăn cho con, để bụng đói, dày sẽ sinh bệnh đấy." Vương Tú Mi mở miệng dậy định bếp.
Trong phòng khách, Tô Thắng Dân và Tô Bảo hai cũng về phía Tô Trà.
Bị ba đôi mắt trong nhà chằm chằm, Tô Trà nhịn một tiếng, xua tay : "Mẹ, đừng phiền phức nữa, con ăn no , hôm nay nhà ăn bọn con mua cả một con lợn béo, thể ăn no ."
"Nói cũng , đơn vị các con xưa nay phúc lợi ." Câu Vương Tú Mi tuyệt đối là lời thật lòng, dù điều kiện đơn vị cấp xe cấp nhà như Tô Trà thật sự tìm mấy nơi.
"Bà xã, cuối năm công ty vận tải của cũng tổ chức một buổi tụ họp, đến lúc đó cũng thịt một con lợn béo ăn mừng, hơn nữa cũng sắp đến cuối năm , ăn bữa ngon để vui vẻ một chút." Tô Thắng Dân tiếp tục : "Trại nuôi lợn bà để cho một con béo chút nhé."
"Để một con thành vấn đề, béo một chút cũng thành vấn đề, nhưng em ruột còn tính toán rõ ràng, ông hiểu chứ?" Vương Tú Mi trêu chọc, khẽ nhướng mày.
"Hầy, xem bà kìa, của chẳng là của bà , tiền kiếm nào chẳng đưa hết cho bà, hai vợ chồng còn phân chia gì với , của bà cũng chính là của ." Tô Thắng Dân ha hả .
Nhìn cái điệu bộ của hai vợ chồng , hai chị em Tô Trà và Tô Bảo một cái.
Hai vợ chồng , bắt đầu rắc "cẩu lương" , hít, da gà nổi lên , một chữ... chua.
"Cái đó, , con đột nhiên nhớ còn chút công việc xử lý xong, con về phòng đây." Tô Trà ném một câu, bôi dầu lòng bàn chân chuồn lẹ.
Trong phòng khách chỉ còn ba , ngay lúc Tô Bảo còn đang tìm cớ gì để chuồn , cửa phòng Tô Trà "cạch" một tiếng mở .
Ba trong phòng khách sang, liền thấy Tô Trà thò đầu .
Nhìn ba trong phòng khách, Tô Trà , đó mở miệng : "Bố , còn một chuyện quên ."