Ngay cả Tô Bảo tuổi còn nhỏ cũng nhận sự việc bình thường, vẻ mặt cảnh giác chạy lên .
Thẩm Nghiên vốn phía thấy động tĩnh, lập tức ôm máy ảnh chạy lên , đầu tiên hỏi Vương Tú Mi một câu: "Thím, thím chứ?"
"Thím thì ." Vương Tú Mi đáp một câu, chằm chằm va .
Người đó dường như cũng nhận ánh mắt của Vương Tú Mi, ngẩng đầu sang, mặt lộ nụ , mở miệng : "Cái đó cũng , đều tại đường rõ phía , ngại quá, bà chứ? Nếu thương thì chúng đến bệnh viện khám xem, tiền trả."
Nghe lời thì giống như tống tiền, ánh mắt quét qua hai , Vương Tú Mi xua tay : "Không ."
đối phương quá nhiệt tình, cứ nằng nặc đòi Vương Tú Mi đến bệnh viện khám, Vương Tú Mi liên tục mở miệng từ chối.
Có lẽ do thái độ của Vương Tú Mi kiên quyết, đối phương cũng từ bỏ ý định bảo Vương Tú Mi đến bệnh viện, thật thà, mở miệng quen: "Bà chị, bà là bên thành phố C , giọng bà thấy quen lắm, quê cũng ở bên đó, khéo thật đấy, chúng đúng là duyên."
Đứng mặt nhóm Vương Tú Mi là một nam một nữ, mà mở miệng chuyện chính là phụ nữ trong đó.
Hai tướng mạo bình thường, cách ăn mặc cũng bình thường, nhưng thái độ quen của đối phương khiến Vương Tú Mi cảm thấy đúng.
Vương Tú Mi vốn là tính cách hướng ngoại, nhưng chính bà cũng cái hứng thú kéo tán gẫu giữa đường thế , huống chi bọn họ đều quen đối phương, chỉ là lạ mà thôi.
Cho nên Vương Tú Mi mở miệng: "Cái đó, là tỉnh Z, ngay tỉnh bên cạnh thành phố C, thể là ở gần , giọng giống, thật sự là khéo , cái đó chúng còn việc, đây."
Vương Tú Mi mở miệng, trực tiếp là chuồn luôn.
Muốn dùng cái cớ đồng hương để bắt chuyện ? Xin nhé, cứ như ý cô đấy, ái chà, cứ thích thế đấy.
Dù ở là do bà tự quyết định.
Sau đó đợi hai phản ứng , Vương Tú Mi về phía , Tô Thắng Dân, Tô Bảo và Thẩm Nghiên cũng chẳng gì liền đuổi theo.
Đợi xa , một nam một nữ mới lúng túng hồn, vẻ mặt cực kỳ khó coi.
"Người đó với chúng đối phương là thành phố C ? Sao ?"
" , bà hỏi , hỏi ai?"
"Vậy tiền đưa cho chúng thể trả chứ?"
"Cái đó thì , dù đối phương , việc thành đều trả tiền, nhưng chúng tìm cơ hội xem thể tiếp cận mấy ."
"Vậy thì ."
Hai , tiếng thì thầm to nhỏ cũng dần dần xa.
Tối hôm đó về đến nhà, Vương Tú Mi thuận miệng nhắc đến chuyện hai ban ngày.
"Con gái, con xem hai kỳ lạ , va cũng tống tiền mà còn đòi đưa đến bệnh viện, cứ thấy kỳ lạ thế nào , còn nữa, hai khẩu âm, còn hỏi thành phố C , thế là ý gì? Đồng hương gặp đồng hương hai mắt lưng tròng ?"
Người vô tâm, hữu ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-232.html.]
Nghe tiếng lải nhải, sắc mặt Tô Trà trở nên nghiêm túc.
Chuyện quả thực kỳ lạ, nhưng hiện tại Tô Trà thể khẳng định là tình huống gì.
mà, chuyện gì xảy , tìm Trương Huy điều tra một chút chẳng sẽ ?
Cũng may hôm nay Vương Tú Mi cảnh giác, ngộ nhỡ Vương Tú Mi vô tư tiếp xúc nhiều với đối phương, đến lúc đó thật sự xảy chuyện gì thì muộn .
"Mẹ, đừng đợi con về nữa, nghỉ ngơi sớm , con ăn cơm ở nhà ăn , sẽ để đói ." Hôm nay già đợi đến mười một giờ, nên Tô Trà mới như .
"Không , dù cũng chẳng việc gì, đợi con về còn thể chút gì đó cho con ăn." Vương Tú Mi mở miệng trả lời.
Nhìn con gái sớm về khuya thế , Vương Tú Mi cũng bà thể giúp con gái chút gì, đợi con gái về chút đồ ăn cho con Vương Tú Mi trong lòng cũng vui vẻ.
Trong phòng khách, hai con lải nhải chuyện, đợi Tô Trà ăn xong, Vương Tú Mi bảo Tô Trà nghỉ ngơi sớm về phòng.
Thấy Vương Tú Mi phòng, Tô Trà lạnh lùng mở cửa chính .
Cửa chính mở, Trương Huy trong bóng tối liền tới.
"Tô Trà, muộn thế , còn ngoài?" Trương Huy vẻ mặt nghi hoặc mở miệng hỏi một câu.
"Không , Trương, chuyện phiền ." Tô Trà .
Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Tô Trà, thái độ của Trương Huy cũng nghiêm túc hẳn lên.
"Cô ."
"Là thế , ban ngày nhà ngoài gặp một chuyện..." Tô Trà kể chuyện Vương Tú Mi một , đó tiếp tục : "Chuyện điều tra một chút, việc gì thì nhất, nếu thật sự gì đó, thì điều tra rõ rốt cuộc gì mà khiến đối phương đến tiếp cận nhà của ."
Đối với hiện tại mà , gia đình là vảy ngược của Tô Trà.
Đối phương nếu ý đồ gì trực tiếp nhắm cô Tô Trà cũng sẽ tức giận, nếu là vì một tâm tư nào đó mà cố tình tiếp cận nhà của cô, chuyện thể dễ dàng bỏ qua .
Trương Huy Tô Trà xong, trong lòng lập tức coi trọng chuyện , bọn họ vốn là do cấp phái tới bảo vệ Tô Trà, chỉ là an tính mạng của Tô Trà, mà còn cả và việc xung quanh Tô Trà bọn họ đều coi trọng.
Hơn nữa, Trương Huy chuyện khẳng định chuyện thể là trùng hợp.
Huống chi Trương Huy loại trừ khả năng tin tức, tình huống nhất là thông tin của Tô Trà, và nhà Tô Trà hiện đang ở Kinh Thị, cho nên đối phương phái đến tiếp xúc với nhà Tô Trà.
Mục đích của đối phương là gì Trương Huy tạm thời thể khẳng định, nhưng chỉ cần là chuyện liên quan đến Tô Trà, bắt buộc báo cáo lên cấp .
Rời khỏi chỗ Tô Trà, Trương Huy gọi một cuộc điện thoại.
Cuộc điện thoại gọi , gọi dậy từ trong giấc mộng chỉ một .
Điện thoại từng cuộc từng cuộc gọi , ngay trong đêm xuất phát bắt đầu điều tra.