Hai chuyện đến nhà họ Phó, nhưng qua, trong phòng khách tối om một mảnh.
Hơn nữa cửa lớn mở toang, cảnh tượng mang cho cảm giác lắm.
Phó Kiều Kiều và Tô Trà hai đồng thời tăng tốc bước , mò mẫm trong nhà.
"Hành Khanh, bóng đèn hỏng , bà ngoài mua cái mới về thử xem."
Một giọng truyền đến, Phó Kiều Kiều và Tô Trà đều thở phào nhẹ nhõm.
Trong căn phòng tối đen như mực, giọng nam trầm thấp vang lên.
"Bà nội, để cháu ."
Ngay đó là một trận tiếng bước chân đến gần, Tô Trà và Phó Kiều Kiều hai cùng trong.
Hai bên chạm mặt trong bóng tối.
Tô Trà dừng bước, ngước mắt, bất chợt đối diện với một đôi mắt thâm thúy...
"Anh, ngoài ?" Phó Kiều Kiều mở miệng phá vỡ sự im lặng , đồng thời kéo Tô Trà tránh một chút.
"Ừ, bóng đèn trong nhà hỏng , ngoài mua cái khác về."
Trả lời một câu, Phó Hành Khanh lướt qua hai , đó sải bước rời .
Trong nhà, bà cụ thấy tiếng cháu gái , nheo mắt trong bóng tối, hướng về phía Phó Kiều Kiều mở miệng : "Kiều Kiều cháu về , bóng đèn phòng khách hỏng , cháu mua , cháu về phòng , phòng cháu sáng sủa."
Bà cụ lớn tuổi , rõ lắm, nên tưởng chỉ Phó Kiều Kiều về, thấy Tô Trà bên cạnh Phó Kiều Kiều.
" , bà bật đèn bếp lên, dù phòng khách cũng chút ánh sáng." Bà cụ xong liền định mò mẫm về phía bếp, cẩn thận loảng xoảng va cái gì đó.
Nghe thấy tiếng động, Phó Kiều Kiều lập tức cuống lên, vội vàng mở miệng : "Bà nội, bà đừng động, cháu cháu là . Trà Trà, đợi tớ một lát."
Nói xong Phó Kiều Kiều liền lập tức về phía bếp, một lát đèn bếp sáng lên, ánh đèn vàng vọt chiếu rọi đến phòng khách, cũng chính lúc bà cụ mới phát hiện trong phòng khách còn một .
Tô Trà ở chỗ cách bà cụ hai ba mét, cách xa, nhưng bà cụ cũng rõ lắm, nheo mắt kỹ một lúc lâu mới lờ mờ rõ cô bé trông xinh .
"Cháu chào bà, cháu là bạn của Kiều Kiều, cháu tên là Tô Trà ạ." Tô Trà đối diện với ánh mắt của bà cụ, mềm mại mở miệng .
Bà cụ cũng theo, cô bé mắt trong lòng thích lắm.
Bà cụ chỉ thích những cô bé xinh xắn, cái dáng vẻ nhỏ nhắn xem, quá mất.
Hơn nữa trông cũng ngoan ngoãn hiểu chuyện, giống mấy đứa nhà bà, từng đứa từng đứa cợt nhả thì là mặt cảm xúc, hoặc là múa gươm múa s.ú.n.g chẳng dáng con gái nhà .
"Ái chà, cháu chính là Trà Trà đấy , Kiều Kiều nhắc đến cháu nhiều lắm , hôm nay cuối cùng cũng thấy , chỉ là, bà cháu thấy quen quen?" Bà cụ cuối cùng lầm bầm một câu, đúng là càng càng quen.
"Bà nội, thấy bà đều bảo quen, cháu đưa bà về phòng, phòng khách tối đen như mực bà cẩn thận ngã đấy." Phó Kiều Kiều trêu chọc một câu, đó đưa tay đỡ cánh tay bà cụ đưa về phòng bà cụ.
Tô Trà đợi ở phòng khách một lát Phó Kiều Kiều mới , đó hai cùng phòng Phó Kiều Kiều.
Mở cửa, phòng, khoảnh khắc bật đèn lên Tô Trà ánh đèn kích thích theo phản xạ giơ tay che bớt ánh sáng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-218.html.]
Nhìn thấy động tác của Tô Trà, Phó Kiều Kiều .
"Trà Trà, , cứ tự nhiên, phòng tớ bừa bộn, đừng để ý."
Nghe thấy giọng Phó Kiều Kiều, Tô Trà bỏ tay xuống, ánh mắt quét qua phòng Phó Kiều Kiều.
Không kiểu phòng màu hồng phấn của con gái nhỏ, bài trí và trang hoàng đơn giản, bốn bức tường quét vôi trắng, một cái tủ, một cái bàn một cái giường, chỗ cái tủ bày biện là sách, mà là nhiều đồ chơi nhỏ.
Phó Kiều Kiều vốn thích sách, phát hiện ánh mắt Tô Trà những món đồ chơi nhỏ bày tủ của , đối mặt với phần t.ử trí thức thông minh như Tô Trà, Phó Kiều Kiều hiếm khi lộ vẻ mặt ngại ngùng.
"Mấy cái đó là tớ sưu tầm từ nhỏ đến lớn đấy, xem, khẩu s.ú.n.g gỗ khắc là bố tớ cho tớ, còn cái , xe tăng, ha ha ha, tí, hồi bé tớ tự dùng bùn nặn đấy, vẫn luôn nỡ vứt ."
Phó Kiều Kiều giới thiệu một lượt bộ sưu tập của , phần lớn đều là đồ chơi, thứ duy nhất liên quan đến học tập chính là một cuốn từ điển Hán Anh bám bụi ít, đây là do họ Phó Kiều Kiều đặc biệt nhờ mang từ nước ngoài về, nhưng cái tình trạng xếp xó đó là , Phó Kiều Kiều thích cái .
Phòng Phó Kiều Kiều thực gọn gàng, chăn giường đều gấp ngay ngắn thành miếng đậu phụ.
"Cái chăn của lợi hại thật." Tô Trà nhịn khen một câu, kiếp Tô Trà cũng từng học quân sự, gấp chăn kỹ thuật như Phó Kiều Kiều.
"Ha ha ha, lợi hại gì chứ, tớ chỉ là quen tay việc thôi, trong nhà đều là bộ đội, từ nhỏ quen ."
Ngay lúc hai đang chuyện, cửa gõ vang.
Ngay đó ngoài cửa truyền đến giọng bà cụ.
"Kiều Kiều, bà gọt cho mấy đứa ít hoa quả."
"Dạ, bà nội ạ, cửa khóa." Kiều Kiều gọi một câu.
Bà cụ ngoài cửa đẩy cửa , tay bưng một đĩa táo , trong khí căn phòng lập tức thêm một mùi thơm táo nhàn nhạt.
"Bà nội, bảo bà về phòng , còn chạy xuống bếp gọt hoa quả thế?" Phó Kiều Kiều nhịn một câu, mở miệng : "Táo lát nữa cháu lấy là ."
Nói xong, Phó Kiều Kiều liền đưa tay định lấy táo trong đĩa, kết quả tay đưa bà cụ "bộp" một cái đ.á.n.h .
Phó Kiều Kiều ngẩng đầu về phía bà cụ.
Nhận ánh mắt của cháu gái, bà cụ tức giận mở miệng : "Đi , gọt cho cháu."
"Không cháu luôn thích gặm cả quả , đây, cái của cháu." Bà cụ xong, nhét cả quả táo tay tay Phó Kiều Kiều.
Phụt, thấy cảnh , khóe miệng Tô Trà cong lên nụ nhạt.
Bà nội Phó thú vị thật.
"Nào, Trà Trà, cái cháu ăn ." Bà cụ đặt đĩa táo lên cái bàn bên cạnh.
"Vâng ạ, cảm ơn bà." Tô Trà tủm tỉm trả lời một câu.
Thấy bà cụ thiên vị Phó Kiều Kiều một chút cũng cảm thấy buồn, dù cô cũng quen xuề xòa , táo cứ gặm cả quả mới vị, kiểu ăn văn vẻ thế cô thật sự quen.