Lúc rời Phó Hành Khanh xe cùng bọn Ngô Vân Tiêu rời , do Tô Trà xe vốn định bộ, ai ngờ trùng hợp thế, gặp xe của Giáo sư Bành Trường Phong.
Giờ phút trong xe của Giáo sư Bành Trường Phong, Tô Trà khẽ mỉm , động tác cực nhanh mở cuốn sổ tay tay , mở miệng với Bành Trường Phong: "Giáo sư Bành, nãy cháu còn chút chỗ hiểu lắm, bác thể cho cháu ạ?"
"Ồ? Chỗ nào?"
Liếc mắt qua là chữ đẽ sổ tay, nét b.út phóng khoáng, thoải mái hào phóng.
Người xưa thường , nét chữ nết , chữ của Tô Trà khiến Bành Trường Phong càng ấn tượng với cô hơn.
Bành Trường Phong đưa tay nhận lấy sổ tay của Tô Trà, về phía chỗ Tô Trà chỉ.
Xem nội dung ghi chép trong sổ tay, mặt Bành Trường Phong lộ nụ , ghi chép dụng tâm, tất cả nội dung trong cuộc họp nãy đều ghi từng cái một.
Đứa trẻ , .
Trên xe, những chỗ Tô Trà hiểu Bành Trường Phong đều giảng giải cho cô, đầu óc Tô Trà thông minh nhiều lúc chỉ một điểm là thông, thậm chí thể suy một ba.
Lúc xe đến nhà Tô Trà, Tô Trà xuống xe, tủm tỉm vẫy tay tạm biệt Giáo sư Bành.
A a a, hôm nay thu hoạch đầy ắp, về tiêu hóa thật .
Ồ, đúng , còn mấy quyển tài liệu thể lôi xem một chút, chỗ vốn dĩ hiểu lắm hình như hiểu .
Bận rộn lên, bận rộn lên, nhanh ch.óng bận rộn lên.
Đợi đến khi Tô Trà bận xong đợt cuối cùng cũng nhớ tới chuyện tìm Thẩm Trang.
"Reng reng reng..."
Nhà họ Thẩm, tiếng chuông điện thoại vang lên.
Lúc Thẩm Trang ngủ dậy, hôm qua ăn cơm với nửa đêm uống say mới về, đây ngủ một giấc dậy là hơn hai giờ chiều .
Trong phòng tiếng chuông điện thoại vang nửa ngày cũng thấy ai máy, Thẩm Trang ngoài, những khác trong nhà hình như đều ở nhà.
Đi vài bước tới, nhấc điện thoại lên.
"A lô, xin hỏi tìm ai." Thẩm Trang cầm điện thoại mở miệng một câu.
Gần như ngay khi dứt lời, trong điện thoại liền vang lên một giọng nữ, "Chào , tìm , là Tô Trà."
"Tô Trà, cô tìm ? Có việc gì?" Thẩm Trang thật sự nghĩ Tô Trà tìm thể việc gì, chẳng lẽ là ở trường gặp chuyện gì cần giúp xử lý?
"Chúng tiện hẹn thời gian gặp mặt ? Lần hứng thú với mảng đồ điện, khéo gần đây cũng đang nghiên cứu về phương diện , xem..." Tô Trà hết lời, nhưng ý tứ biểu đạt rõ ràng .
Nghe thấy lời của Tô Trà, Thẩm Trang trầm mặc một lát.
Anh mở miệng, nhưng trong đầu nghĩ nhiều.
Tô Trà khá đặc biệt, đầu tiên Thẩm Trang gặp Tô Trà là vì Thẩm Nghiên, đó lục tục thấy cái tên nhiều từ miệng chú hai thím hai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-216.html.]
Học tập nghiền ép Thẩm Nghiên, khi khai giảng còn thể từ Đại học Kinh đô sang Đại học Quốc gia, chuyện một cái là nội tình, hơn nữa đừng đến, Thẩm Nghiên từng lơ đãng nhắc tới Tô Trà liên hệ với giáo sư bên Viện nghiên cứu.
Nếu là khác gọi điện thoại tới bàn bạc thì Thẩm Trang đoán chừng trực tiếp cúp điện thoại , nhưng là Tô Trà thì Thẩm Trang cân nhắc khả năng của việc , , hoặc là khả năng hợp tác.
Tối hôm qua sở dĩ Thẩm Trang uống nhiều cũng là vì xã giao thương trường, đầu tư nhiều tiền như , Thẩm Trang đến bước cuối cùng đương nhiên là từ bỏ, cho nên Thẩm Trang vẫn đang nghĩ cách.
Khoảng nửa phút , Thẩm Trang mở miệng.
"Nếu cô tiện thì tối qua nhà ăn bữa cơm , khéo thím hai và bà nội còn nhắc bảo cô về ăn cơm, vẫn thấy cô khá bận, hôm nay cô rảnh khéo qua một chuyến."
"Được, bốn giờ qua, khéo bàn chuyện ăn cơm ." Tô Trà trêu chọc một câu.
Người thường là bàn chuyện bàn rượu, ăn bàn , Tô Trà thì , bàn ăn .
Sao nào, bàn xong thì ăn bữa cơm nữa ?
Thẩm Trang nghĩ đến đây nhịn khẽ một tiếng: "Vậy , cô là ."
Cúp điện thoại, Tô Trà quyết định qua nhà họ Thẩm, khéo nhớ tới chuyện giúp Phó Kiều Kiều luận văn, khéo ăn cơm xong còn thể tìm Phó Kiều Kiều ở nhà cô .
Bốn giờ, Tô Trà đúng giờ đến nhà họ Thẩm.
Mở cửa là bà cụ nhà họ Thẩm, bà cụ mở cửa thấy Tô Trà lập tức lộ nụ , kéo cửa mở miệng lải nhải.
"Đã sớm bảo cháu đến nhà ăn bữa cơm, đều cháu bận rảnh, hôm nay cuối cùng cũng qua . Nào nào nào, nhà chuyện, con bé bao nhiêu lúc đến đừng mua đồ, trong nhà cái gì cũng ."
"Vừa nãy bà về liền Thẩm Trang cháu qua ăn cơm, khéo bà ngoài mua chút thức ăn về, tối nay bà món chân giò hầm sở trường cho cháu, thấy cháu thích ăn, hôm nay ăn nhiều chút."
"Dạ, cảm ơn bà nội, cháu thích ăn chân giò hầm bà nội nhất, ngày nào cũng nhớ thương mùi vị đấy ạ." Tô Trà mềm mại trả lời một câu.
Đối mặt với trưởng bối cái miệng nhỏ của Tô Trà luôn ngọt xớt, đợi đến khi Thẩm Trang thấy động tĩnh từ trong phòng liền thấy bà cụ kéo Tô Trà chuyện thiết.
Chậc, bình thường bà cụ đối với thái độ , tối qua uống say về bà cụ còn ghét bỏ lắm, cũng là nể tình nửa đêm mới đuổi ngoài.
Bà cụ kéo Tô Trà chuyện một lúc lâu mới lưu luyến nỡ ngoài mua thức ăn.
Bà cụ , trong phòng chỉ còn hai Tô Trà và Thẩm Trang.
Thẩm Trang về phía Tô Trà, trực tiếp thẳng vấn đề mở miệng : "Chúng thư phòng bàn?"
"Không cần , bàn ở đây ." Tô Trà mở miệng trả lời một câu.
Cân nhắc nhà họ Thẩm dù cũng là quân đội, những nơi như thư phòng Tô Trà cảm thấy vẫn là thì hơn.
Thẩm Trang Tô Trà là cô nghĩ gì, đáy lòng nhịn .
Thực nhà họ Thẩm cũng nhiều nơi thể như , những nơi như thư phòng cũng là cả nhà dùng chung, cho nên nhà họ Thẩm đạt một nhận thức chung, đó chính là tài liệu quan trọng nếu tình huống đặc biệt đều sẽ mang về nhà.