"Giáo sư Cốc, chuyên môn của cháu vẫn lắm, tham gia thì bên phía cháu chắc chắn là thành vấn đề, nhưng cháu chắc chắn lợi hại bằng các tiền bối, đến lúc đó cháu thì đừng chê bai cháu đấy nhé." Câu cuối cùng của Tô Trà là tự trêu chọc .
Giới nghiên cứu khoa học đều là nhân tài, các phương diện các chuyên ngành, Tô Trà đầu óc cũng coi như thông minh, nhưng thế giới lớn như thông minh cũng chỉ một cô, huống hồ liên quan đến chuyên ngành Tô Trà vẫn là một mới bắt đầu học, so với những tiền bối chuyên nghiệp cô chỉ là một con gà mờ cấp độ nhỏ.
cơ hội đến, từ chối là thể nào từ chối , tham gia dự án máy bay lái chiến đấu , cô thể phát huy tác dụng gì ở bên trong, chỉ riêng việc cùng các đại lão học lỏm một chút cũng là .
Tục ngữ gần quan ban lộc mà, xung quanh là đại lão, đến lúc đó gì hiểu, , thể canh lúc các đại lão rảnh rỗi mà thỉnh giáo.
"Ha ha ha, tên của cháu là do những đó đặc biệt thêm đấy, cháu chắc chắn sẽ chê bai . Ngược , cảm thấy đến lúc đó chắc chắn ít nhận cháu t.ử ruột." Cốc Ích ha hả .
Nhắc đến chuyện Cốc Ích liền chút oán niệm liếc Chương Hạc Chi một cái.
Chương Hạc Chi nhận ánh mắt u oán của Cốc Ích, giả vờ ngẩng đầu trần nhà.
Ừm ừm, trần nhà văn phòng lão Cốc cũng khá đấy chứ.
Cốc Ích cái dạng đó của Chương Hạc Chi nhịn trợn trắng mắt trong lòng, phun tào một câu... Giả bộ!
"Nói thì lúc đầu cũng định nhận cháu học trò, chỉ là mặt dày mày dạn nửa đường đào góc tường thì cũng thôi , cuối cùng còn dâng ngoài, nếu tại ai đó, Tô Trà cháu bây giờ là học trò của ."
"Có thể học trò của Viện trưởng Cốc là vinh hạnh của cháu, tiếc một chút, duyên phận ạ." Tô Trà tủm tỉm trả lời một câu.
Cốc Ích dỗ dành vui vẻ, mở miệng sang một chuyện khác.
" , Tô Trà, ngoại trừ việc tăng thêm nhân lực bên cạnh cháu và tham gia dự án , còn một việc nữa, chuyện ."
Tô Trà tò mò, ngước mắt về phía Cốc Ích.
"Quên , tiền thưởng đấy."
"Còn tiền thưởng ạ? Trước đó cho một căn nhà ?" Tô Trà kinh ngạc.
"Nhà đó là vì sự an nơi ở của cháu, coi như là thiết lập kèm cho cháu, tiền thưởng bên vẫn cho, ít , lát nữa cho đưa qua cho cháu." Cốc Ích .
"Vâng, thì phiền Viện trưởng Cốc ."
"Không phiền phiền." Cốc Ích lải nhải cả buổi trời đột nhiên phát hiện Chương Hạc Chi từ khi cửa vẫn lên tiếng, chuyện rõ ràng là bình thường a.
Thế là Cốc Ích mở miệng hỏi Chương Hạc Chi: "Lão Chương, lên tiếng, đây giống tác phong của ông nha."
"Đang nghĩ chuyện đây, các xong ?" Chương Hạc Chi mở miệng.
"Nói xong , ông việc ?" Cốc Ích hỏi.
" là việc thật, nào nào nào, Tô Trà chúng tiếp tục chuyện thảo luận lúc , cái thiết kế chip mà nãy em bản vẽ đều vẽ đúng , mang theo ?" Hai mắt Chương Hạc Chi sáng lấp lánh Tô Trà, chỉ Tô Trà thể biến bản vẽ ngay lập tức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-209.html.]
Tiếc là, Tô Trà thật sự mang theo.
"Giáo sư Chương, em mang theo, nếu thầy hứng thú thì chúng bớt chút thời gian chi tiết hơn?" Tô Trà mở miệng .
"Không mang theo ? Vậy thì tiếc thật, là ngày mai tìm em?" Chương Hạc Chi đợi nữa, cảm giác giống như trúng thưởng , tâm trạng nóng lòng đổi thưởng.
"Hả?" Trong mắt Tô Trà xẹt qua một tia kinh ngạc, đối diện với ánh mắt mong đợi của Chương Hạc Chi, Tô Trà , tiếp tục : "Được ạ, nhưng mà chiều mai em rảnh, nếu thể thì buổi sáng thầy qua tìm em lấy bản vẽ."
Bên cạnh, đồng chí Cốc Ích vẻ mặt ngơ ngác chút theo kịp nhịp điệu.
Gì, cái gì cơ?
Chip?
Bản vẽ?
Đợi, đợi một chút, để ông vuốt cho kỹ nào.
Từ nội dung cuộc trò chuyện khó để , tổng hợp thông tin, chính là nãy Chương Hạc Chi và Tô Trà đường về chuyện thiết kế chip, đó Tô Trà còn vẽ bản vẽ , cuối cùng ngày mai Chương Hạc Chi đến chỗ Tô Trà lấy bản vẽ?!
Là như nhỉ, ông hiểu sai .
"Chương Hạc Chi, ngày mai ông lấy bản vẽ về cũng cho xem một chút, còn Tô Trà nữa, cháu nghĩ đến thiết kế chip ? Cháu chuyển đổi phong cách cũng lớn quá đấy."
Từ máy bay lái đến thiết kế chip, cần đổi nhanh như ?
Còn nữa, Chương Hạc Chi với Tô Trà như , cái lão già , gần quan ban lộc, nghĩ lắm!
"Tô Trà , nào nào nào, cũng tham gia thảo luận một chút." Cốc Ích chen lời , đồng thời liếc Chương Hạc Chi một cái, để cho lão già Chương Hạc Chi chiếm hời.
Đối với biểu hiện tranh sủng của Cốc Ích, Chương Hạc Chi bình thản ung dung, toát một luồng khí tràng mạnh mẽ: Chỉ cần bổn cung c.h.ế.t, các ngươi rốt cuộc vẫn chỉ là phi.
Tô Trà ép trở thành "Tra Long" vẻ mặt mờ mịt, trong lòng chỉ hỏi một câu... Đối mặt với màn tranh sủng của các giáo sư, rốt cuộc cô nên xử sự thế nào đây?!
Hệ thống cũng cảnh tượng chọc , đây đúng là nó thấy ký chủ quẫn bách nhất.
Sự bình tĩnh ung dung đó, so với vẻ mặt ngơ ngác lúc , quả thực quá hiệu quả hài hước.
Tiếp theo là thời gian ba thảo luận, thể tiền bối quả nhiên là tiền bối, ở một phương diện Tô Trà vẫn là bái phục a, thảo nào già đều , đường còn nhiều hơn cầu cháu qua.
Chỉ riêng sự tích lũy kinh nghiệm, điểm vô cùng quan trọng.
Làm nghiên cứu khoa học gần như tồn tại khả năng thành công ngay đầu tiên, cho dù là thiên tài cũng , ngừng tích lũy kinh nghiệm trong thất bại, từng bước từng bước con đường nghiên cứu khoa học , mới thể càng càng vững, càng càng xa...