Tô Trà một lúc mới bắt đầu tay.
Vỏ sủi cảo lúc đầu cán , thật, cũng tạm .
Cán một lúc, Tô Trà bắt đầu thuận tay .
Động tác dần dần nhanh nhẹn lên, vỏ sủi cảo tròn vo từ tay cán , nội tâm Tô Trà cảm giác thành tựu đòn bẩy.
Hây, ai cô là sát thủ nhà bếp?!
Đây chẳng lợi hại , cái việc cán vỏ sủi cảo , quả thực quá hàm lượng kỹ thuật, chỉ là chuyện phút mốt.
Những khác động tác đó của Tô Trà, ha hả khen vài câu.
Thế là, khen một cái, Tô Trà cô lâng lâng ...
Khi bảo Tô Trà đến gói sủi cảo, Tô Trà tự tin bùng nổ.
Cán vỏ sủi cảo cô đều chinh phục , gói sủi cảo, cô căn bản thành vấn đề.
Đôi tay xinh thon dài cầm lấy một miếng vỏ sủi cảo, bỏ nhân thịt, đó là bóp...
Tô Trà cái sủi cảo tạo hình kỳ lạ tay , trái tim nãy còn lâng lâng lập tức "bịch" một tiếng rơi xuống đất.
Chính là, lòi nhân !
Sủi cảo lòi nhân , cô cũng lộ tẩy .
Lén lút đặt cái sủi cảo sang một bên, Tô Trà bất động thanh sắc nghề cũ.
Cô vẫn là thành thật cán vỏ thôi, cái khá hợp với cô, tự tin đều ở đây cả.
Tuy nhiên, buông tha cô!
"Cái ai gói thế? Đây tuyệt đối là cái sủi cảo nhất từng thấy, cái giống hoành thánh giống bánh bao, ha ha ha, còn lòi nhân nữa."
Nghe Dương Đức Quang , những khác lập tức sang, đó liền thấy cái sủi cảo tạo hình xí vô cùng tay Dương Đức Quang, , là bánh bao?!
"Ha ha ha ha, , ?" Dương Đức Quang ha ha giơ cái sủi cảo xí đó .
"Ha ha ha, ai thế."
"Không ."
"Cũng ."
"Càng thể là , năm ngoái gói sủi cảo chính là gói sủi cảo nhất, lãnh đạo đều khen ."
Đó là ai?
Cảm nhận ánh mắt về phía , Tô Trà mặt đỏ tim đập, ngẩng đầu lên, vẻ mặt vô tội mở miệng.
"Sao thể là , vẫn luôn cán vỏ mà."
, chính là như thế, chỉ cần cô thừa nhận, thì là cô!
Ai cũng thừa nhận, cái sủi cảo xí xuất hiện ly kỳ , trở thành bí ẩn lời giải của đêm ông Táo.
Là kẻ đầu têu, Tô Trà định lát nữa lúc ăn sủi cảo sẽ lén ăn cái sủi cảo xí đó .
Tiêu hủy chứng cứ!!!
Việc luộc sủi cảo đầu bếp nhà ăn thể , cho nên ai nấy đều rảnh rỗi.
"Nào nào nào, hôm nay đêm ông Táo, náo nhiệt một chút, gói xong sủi cảo , chúng đến hát hò." Ngô Hiến Trung ở phía nhất, vỗ tay hô một câu.
Nghe thấy hát hò, ai nấy đều hăng hái.
"Hát một bài hát một bài!"
"Hát một bài hát một bài!"
Nghe tiếng hô hào vui vẻ của , Tô Trà kéo kéo Mạt Lị.
"Tình hình gì thế?"
"Thì xem ai lên hát thôi? Ha ha ha, Tô Trà lên hát một bài ?"
"Thôi thôi thôi." Tô Trà vội vàng xua tay tỏ ý từ chối.
Tuy nhiên Mạt Lị cảm thấy giọng Tô Trà như , hát chắc chắn cũng , : "Không , chúng cùng lên, chính là tớ hát lạc điệu, Tô Trà lát nữa kéo tớ một chút, đừng để tớ lạc điệu nghiêm trọng quá."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-177.html.]
Kéo, kéo ?
Kéo kiểu gì?
Không đợi Tô Trà nghĩ thông suốt, Mạt Lị xông lên phía , vài bước phát hiện Tô Trà theo, còn đầu vẫy tay với Tô Trà hiệu cô theo.
Tô Trà cái vẻ hưng phấn của Mạt Lị, chút tiện từ chối, hít sâu một , sải bước hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang về phía Mạt Lị.
", chúng , chúng tới!"
Mạt Lị kéo Tô Trà lên , những khác thấy Mạt Lị xuất hiện biểu cảm cứng đờ trong giây lát.
Ách, đến đây bao nhiêu năm, đều Mạt Lị, hát lạc điệu, mỗi còn thích hát.
Tuy nhiên, ánh mắt quét qua Tô Trà bên cạnh Mạt Lị, cảm thấy Tô Trà dẫn dắt, Mạt Lị chắc là vẫn thể cứu vãn một chút... nhỉ?!
Ngô Hiến Trung thấy Tô Trà và Mạt Lị lên, vội vàng ha ha vài tiếng mở miệng : "Tốt, trẻ tuổi chính là nhiệt huyết, , các cô hát ."
Ngô Hiến Trung xong nhường sân khấu .
Tô Trà và Mạt Lị ở phía , khán giả bên , trong lòng hoảng.
Mạt Lị là to gan, mở miệng với khán giả: "Hôm nay và Tô Trà hát cho một bài quân ca, một hai ba bốn."
Mạt Lị giọng to, xong còn về phía Tô Trà.
Chạm ánh mắt của Mạt Lị, tỏ vẻ: Chị em, chắc chắn ?
Mạt Lị Tô Trà, ném qua một ánh mắt khích lệ. Tỏ vẻ: Chị em, đừng sợ.
Mạt Lị thầm nghĩ, dù cô lót đáy!
Được , Mạt Lị như thế, Tô Trà cũng từ bỏ giãy giụa.
Được , hôm nay, cứ g.i.ế.c cô để góp vui cho !
Chẳng là hát ? Hát thì hát.
Dù khó chịu tội là đồng chí Tô Trà Trà cô.
Do điều kiện hạn, chỉ thể hát chay.
Mạt Lị còn vẻ mặt vui vẻ hừ một điệu bắt nhịp.
Đến phần lời bài hát, Tô Trà và Mạt Lị mở miệng...
" Một hai ba bốn "
Tô Trà mở miệng, là .
Một câu hát Tô Trà hát cứng ngắc cái khí thế ngâm thơ.
Mạt Lị đều trấn trụ, , Tô Trà còn hoang dã hơn cô !
" Một hai ba bốn như bài ca"
"Doanh trại xanh doanh trại xanh dạy ..."
Hai , cứ thế ở đó tiếp tục hát.
Người bên chỉ một câu, khá lắm, đây đúng là núi cao còn núi cao hơn!
Vốn tưởng Mạt Lị hát lạc điệu đủ , kết quả Tô Trà mở miệng bọn họ mới , hóa Mạt Lị vẫn còn chán, Mạt Lị gì cũng hai câu đúng điệu, Tô Trà là mỗi một câu đều đang thả bay tự .
Bên "ha ha ha ha ha ha" một mảng, vui hơn là, vốn dĩ Mạt Lị hai câu đúng điệu còn Tô Trà dẫn chạy lệch luôn, nửa đoạn hai chẳng câu nào đúng điệu cả.
Tô Trà vẻ mặt nghiêm túc hát, dù cô ngại, ngại thì là cô!
Tiếng "ha ha ha ha" dứt bên tai.
Người thì bảo hai cô gái đang hát, còn tưởng hai cô gái đang biểu diễn tướng thanh đấy.
Cuối cùng một bài cũng hát xong, Tô Trà kéo Mạt Lị định chạy trốn.
lúc , bên ai hóng hớt, còn kéo giọng gào lên một câu "Lại một bài nữa!"
Câu gào lên, tiếng ha ha ha càng nhiều hơn, đó một đám hùa theo hô "Lại một bài nữa, một bài nữa"