Xuyên Thành Nữ Phụ Cực Phẩm Trong Truyện Niên Đại - Chương 116

Cập nhật lúc: 2026-02-10 16:42:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ơ?" Tô Trà cô còn thật sự chuyện là thế nào.

Chính là sáng nay Tô Trà nhận giấy báo nhận tiền gửi đến, khá lắm, ba nghìn năm trăm đấy, cô đây ngoài ngân hàng ?

Vừa về liền gặp chuyện , cô tình hình gì?

lúc , máy điện thoại lắp xong đột nhiên vang lên.

"Reng reng reng... reng reng reng..."

Tiếng chuông điện thoại vang lên, Tô Bảo trừng lớn mắt chằm chằm máy điện thoại.

"Chị, điện thoại đến ?"

"Con gái, con , chắc là tìm con đấy." Vương Tú Mi đẩy đẩy Tô Trà, mở miệng .

Nghe thấy lời , Tô Trà chẳng gì, bước tới.

Đưa tay, cầm lấy điện thoại.

"A lô, xin chào."

Nghe thấy trong điện thoại truyền một giọng quen thuộc, Tô Trà trong nháy mắt đoán đây là chuyện gì.

"Giáo sư Cốc." Tô Trà mở miệng : "Điện thoại là ngài cho qua lắp ạ?"

Giọng điệu Tô Trà là hỏi thăm, nhưng trong lòng cô thể xác định .

Vừa lắp xong giáo sư Cốc liền gọi điện thoại tới, lắp điện thoại ngoại trừ giáo sư Cốc chắc cũng ứng cử viên nào khác .

" , lắp điện thoại cho cô chúng cũng dễ liên lạc với cô , đúng , điện thoại của cô ghi một chút, chế tạo nhỏ phát minh nhỏ gì thể liên lạc với , hứng thú với phát minh nhỏ của cô."

"Vâng ạ, nhưng tiền lắp điện thoại là cháu đưa cho ngài nhé?" Tô Trà hỏi thăm, tiền cô cũng công quỹ giáo sư Cốc tự bỏ tiền lắp, nếu là giáo sư Cốc bỏ tiền, cô ngại a.

"Cái cần lo, đặc biệt xin cho cô, đúng , giấy báo nhận tiền cô nhận chứ? Cô còn ý nghĩ gì ?"

Cốc Ích hỏi như , chính là, mảng phúc lợi phản hồi hài lòng hài lòng, ý nghĩ khác gì đó?

"Tốt, cháu cảm thấy ." Không hài lòng cả, nhiều tiền như , còn lắp điện thoại cho, cô còn gì hài lòng?

"Vậy thì , đúng , cô gần đây ý tưởng gì ? Chính là phương hướng nghiên cứu gì ?" Đầu bên điện thoại Cốc Ích thăm dò hỏi.

Nghe thấy lời của giáo sư Cốc, Tô Trà trầm ngâm một lát, mở miệng trả lời: "Cháu gần đây đang sách, tạm thời ý tưởng gì."

"Ồ, sách a, sách gì?" Cốc Ích hỏi.

"Tín hiệu học của lợn." Tô Trà thành thật mở miệng trả lời.

Ơ, cái gì, sách gì?

Tín hiệu học của lợn?

Sách giống học nuôi lợn thế?

"Cái đó, Tô Trà, cô gần đây hứng thú với nuôi lợn?" Ngàn vạn đừng a, một hạt giống nghiên cứu khoa học , hứng thú với nuôi lợn ?

, nuôi lợn giàu, nhưng giới nuôi lợn thiếu một cô a, mảng nghiên cứu khoa học mới là con đường cô nên !

"Không, là thôn chúng cháu gần đây tuyên truyền hai mảng chăn nuôi trồng trọt, cho nên trong nhà cháu cái , cháu giúp xem sách học tập học tập, chăn nuôi khoa học mà!"

"Vậy thì , thì ." Cốc Ích thở phào nhẹ nhõm.

Nghe lời giáo sư Cốc, Tô Trà nhịn chút buồn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-116.html.]

Hóa , sợ cô nuôi lợn thế a?

Lại thêm vài câu, Tô Trà mới cúp điện thoại.

Tô Trà cúp điện thoại, Vương Tú Mi và Tô Bảo liền vây .

"Con gái a, giáo sư Cốc trong điện thoại là ai thế? Giáo viên trường các con? Nói chứ đãi ngộ lương giáo viên thế ? Đều thể lắp máy điện thoại cho nhà ?" Vương Tú Mị lầm bầm.

"Chị, điện thoại thật sự cho nhà ? Không cần tiền a?" Tô Bảo cũng mở miệng hỏi.

"Phải, của nhà , cần tiền, nhưng tiền điện thoại chúng chắc chắn tự nộp." Tô Trà xoa xoa đầu Tô Bảo, đó trả lời lời của : "Mẹ, giáo sư Cốc giáo viên trường con." Đãi ngộ giáo viên thế, giáo viên trường Nhị Trung nhà lắp điện thoại, còn .

Trường học cũng chỉ văn phòng hiệu trưởng và văn phòng giáo viên lắp điện thoại, bình thường cũng là dùng về phương diện công việc nhiều.

Tô Trà phận giáo sư Cốc, cô trong lòng đoán , nhưng chủ đề vẫn là tạm thời thảo luận nữa.

Nghe thấy điện thoại là của nhà , Vương Tú Mi xua tay : "Điện thoại đều , tiền điện thoại chúng còn nộp nổi ?"

Tiền điện thoại mà, chuyện nhỏ!

Nhìn bộ dạng vui vẻ của và Tô Bảo, Tô Trà nhắc nhở hai , thời buổi tiền điện thoại rẻ , gọi , nhận đều thu phí đấy.

Được , đầu tiền điện thoại cô đến nộp .

Còn một chuyện, Tô Trà mở miệng .

"Mẹ, con với chuyện , chúng phòng ?"

"Được, phòng , con chuyện gì a? Đi , đến phòng . Tô Bảo, con bếp nhóm lửa cho , lát nữa bữa trưa ."

"Vâng, con ngay đây." Tô Bảo còn chằm chằm cái điện thoại , mới mẻ lắm.

"Mau , đừng nữa, cũng sẽ chạy mất ."

Vương Tú Mi ném một ánh mắt, Tô Bảo lập tức chạy về phía bếp.

Thấy con trai bếp , Vương Tú Mi kéo Tô Trà cùng phòng bà.

Vào trong phòng, Vương Tú Mi mở miệng : "Con gái, con chuyện gì a?"

"Mẹ, con chỗ chút tiền, con báo với một tiếng, tiền con để chỗ con, thấy ?" Tô Trà cũng ích kỷ, nhiều tiền như cầm việc dùng.

"Con cầm tiền con cứ cầm là , nhưng con gái con bao nhiêu tiền a? Chỗ con đủ , đủ thêm cho con chút, bố con chạy xe về đưa cho hai trăm đồng, lát nữa đưa con một trăm đồng con cất , con ăn gì mua gì cứ dùng." Vương Tú Mi hào phóng mở miệng .

Tô Trà chẳng gì, lấy giấy báo nhận tiền, đưa qua.

Vương Tú Mi giấy báo nhận tiền, thuận tay liền nhận lấy, còn mở miệng : "Con nhuận b.út , bao nhiêu..." a?

Chữ "a" cuối cùng Vương Tú Mi còn khỏi miệng tiền giấy báo nhận tiền dọa cho trừng lớn mắt.

Đơn vị, chục, trăm, nghìn...

Mẹ của ơi, ba nghìn năm trăm đồng!!!

Tòa soạn báo là bán đem tiền cho hết Tô Trà ?

Chẳng lẽ là kẻ ngốc ư!

"Con gái, con cái , cái , nhuận b.út a?" Vương Tú Mi đều chút dọa đến lắp .

"Phụt!" Tô Trà bật , mở miệng : "Mẹ, cho kỹ, đây thông báo nhận tiền của tòa soạn báo."

 

 

Loading...