Bác sĩ nhìn vẻ mặt nhẹ nhõm của từng người, tiếp tục nói: “Đừng chỉ đứng đây nhỉ, lát nữa y tá sẽ đưa bệnh nhân vào phòng bệnh, mọi người chuẩn bị một số đồ dùng nằm viện, để lát nữa có thể nhanh chóng tới phòng bệnh.
“Được, tôi đi chuẩn bị ngay.” Vu Kế Vĩ đáp một tiếng, rồi nhanh chóng xoay người đi mua đồ này kia.
Mấy người còn lại vẫn ở bên cạnh Tô Trà, chờ một lúc sau, Trương Huy được đẩy ra ngoài.
Mãi đến khi trương Huy được đưa vào phòng bệnh, Tô Trà mới hoàn toàn yên tâm, lại một lát sau mới tìm bác sĩ để xử lý miệng vết thương trên người.
Trong khoảng thời gian này, Phó Hành Khanh vẫn luôn ở cạnh Tô Trà không nói một lời, mấy ngày nay Phó Hành Khanh cũng nhận được mệnh lệnh của cấp trên tạm thời bảo vệ cho an nguy của Tô Trà, dù sao Trương Huy cũng đã nhập viện, những người khác cũng bị thương, cho nên sự an toàn của Tô Trà phải giao cho Phó Hành Khanh phụ trách một thời gian.
Trong phòng khám bác sĩ, một nữ bác sĩ đang giúp Tô Trà bôi thuốc, nữ bác sĩ nhìn vết thương trên mặt Tô Trà, động tác càng cẩn thận hơn.
“Cô bé sao lại bất cẩn như vậy, nhìn mặt của cháu này, nếu vết thương sâu hơn chắc chắn sẽ để lại sẹo. Cháu phải phải ngoan ngoãn chăm sóc bản thân thật tốt đó, lỡ như trên mặt có sẹo thì sau này sẽ không đẹp đâu.” Nữ bác sĩ đã hơn bốn mươi tuổi, vừa giúp Tô Trà bôi thuốc, vừa lải nhải liên hồi.
Nghe nữ bác sĩ nói, Tô Trà chỉ ngoan ngoãn cười cười.
Khi thuốc chạm vào vết thương, Tô Trà không khỏi “ây” lên một tiếng.
Phó Hành Khanh bên cạnh nhìn chằm chằm vào động tác của bác sĩ, nghe thấy một tiếng kêu kia của Tô Trà, lập tức trầm giọng nói với nữ bác sĩ: “Cô có thể làm nhẹ một chút không?”
Nghe được lời của Phó Hành Khanh, nữ bác sĩ trợn mắt nhìn hắn, lập tức nói: “Dì đã rất nhẹ rồi, nhưng là cháu đấy, cháu có quan hệ gì với cô gái nhỏ này? Mẹ cháu có biết tình huống bây giờ của cháu không?”
Nghe thấy lời của nữ bác sĩ, Tô Trà hơi kinh ngạc, đôi mắt xinh đẹp nhìn nữ bác sĩ.
Cảm nhận được ánh mắt của Tô Trà, nữ bác sĩ “phụt” cười một tiếng, rồi chủ động giải thích: “Cô quen biết mẹ của Phó Hành Khanh, là bạn thân lắm. Tên nhóc này càng lớn càng lạnh nhạt, nhìn thấy cô cũng không gọi một tiếng dì.”
Nữ bác sĩ nói với giọng điệu trêu chọc, đồng thời cũng liếc Phó Hành Khanh một cái.
Đối diện với ánh mắt của nữ bác sĩ, Phó Hành Khanh cũng chỉ đành bất lực, nói: “Dì Phạm, dì cũng đừng đùa cháu, cháu là bạn Tô Trà.” Ít nhất bây giờ đúng là như vậy, trước khi Tô Trà thừa nhận, bọn họ chỉ là bạn bè.
Nữ bác sĩ tên Phạm Ngọc Mai, là bác sĩ của bệnh viện quân y, cũng là bạn tốt của mẹ Phó Hành Khanh, Phạm Ngọc Mai còn thường hay đến nhà Phó Hành Khanh ăn cơm khi anh còn nhỏ.
Phạm Ngọc Mai là người từng trải, có gì mà không thể nhìn ra chứ.
Mấy chuyện này của người trẻ tuổi, bà ấy hiểu.
Trước đây Tôn Thục Phân từng gọi điện nói với bà ấy, rằng Phó Hành Khanh đang thích một cô gái, mà bà ấy lại không biết cô gái đó trông như thế nào, trong điện thoại còn nói cái gì mà quan hệ giữa mẹ chồng và con dâu trong tương lai.
Bây giờ Phạm Ngọc Mai nhìn cô bé ngoan ngoãn trước mặt, cảm thấy sự lo lắng của Tôn Thục Phân có vẻ hơi thừa.
Cô gái nhỏ trông rất dịu dàng, ngoại hình ưa nhìn, chỉ tiếp xúc trong thời gian ngắn mà dì cũng thấy tính tình không tệ.
Đặc biệt bà ấy nghe nói lúc nãy Tô Trà không đến xử lý miệng vết thương ngay là bởi vì chờ ở cửa phòng phẫu thuật, đến khi anh chiến sĩ kia qua cơn nguy kịch mới đến đây xử lý vết thương, Phạm Ngọc Mai biết chuyện này liền có ấn tượng cực kì tốt về cô bé này.
Nhìn thấy vẻ mặt “hiểu mà” của Phạm Ngọc Mai, Phó Hành Khanh mím môi không biết nói gì.
Một lúc sau, sau khi xử lý xong vết thương trên mặt, Phạm Ngọc Mai lại kiểm tra cánh tay bị trật khớp của Tô Trà, kiểm tra xong không có vấn đề gì, hiếm khi khen ngợi Phó Hành Khanh xử lý cũng không tệ lắm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-cuc-pham-ba-dao/chuong-395.html.]
“Còn đau chỗ nào không?” Phạm Ngọc Mai dò hỏi, bà ấy đã xem qua những vết thương bên ngoài có thể xử lý được, nhưng khó tránh được cô bé vẫn có thể khó chịu ở chỗ không nhìn thấy.
Phạm Ngọc Mai cũng nhận được điện thoại của trưởng khoa, mơ hồ biết được địa vị của cô bé này không bình thường, cho nên cũng coi trọng hơn một chút.
Đối diện với ánh mắt hỏi thăm của nữ bác sĩ, Tô Trà ngượng ngùng liếc nhìn Phó Hành Khanh bên cạnh rồi hắng giọng nói: “Cái đó, trên người cháu có mấy vết bầm, có thể cho cháu thuốc bôi để về nhà bôi không ạ?”
“Vết bầm?” Phạm Ngọc Mai hỏi, lập tức hướng mắt tới Phó Hành Khanh, rồi nói: “Đồng chí nam nên ra ngoài chờ đi, tôi phải xem vết thương rồi.” Cái này phải cởi quần áo kiểm tra thử, nếu nghiêm trọng sẽ rất đau.
Cho nên, tốt nhất là mấy đồng chí nam nên tránh đi.
Nghe thấy lời của Phạm Ngọc Mai, Phó Hành Khanh nóng bừng hai tai, không nói một lời xoay người rời đi.
Trước khi ra ngoài, Phó Hành Khanh còn không quên giúp đóng cửa lại.
Thấy Phó Hành Khanh đã ra ngoài, Phạm Ngọc Mai liền trực tiếp nói: “Cởi quần áo ra, cô xem vết thương cho cháu, nếu bầm m.á.u quá nghiêm trọng cô sẽ xoa bóp cho cháu, bóp xong sẽ nhanh tiêu hơn.”
Đều là phụ nữ, Tô Trà cũng không câu nệ nữa, nâng tay, ngón tay đặt trên cúc áo, từ từ cởi từng chiếc một…
Dưới ánh sáng, làn da của Tô Trà trắng đến phát sáng, như thể toàn thân đang mang một tấm lọc vô hình.
“Chà...” Phạm Ngọc Mai hít sâu một hơi, âm thầm oán giận nếu Phó Hành Khanh thật sự theo đuổi được cô gái nhỏ này, thì quả là may mắn.
Nhìn làn da này xem, trắng nõn bóng loáng.
Đều là phụ nữ, Phạm Ngọc Mai còn có chút hâm mộ.
Chỉ là trên lớp da trắng nõn này lại xuất hiện mấy vết bầm m.á.u trông có chút chướng mắt, nhưng nếu nhìn kĩ lại thấy toát ra một cảm giác xinh đẹp lạ thường.
Đợi một lúc lâu không thấy nữ bác sĩ lên tiếng, Tô Trà ngước mắt lên, sau đó bắt gặp ánh mắt ngưỡng mộ của nữ bác sĩ.
Tô Trà: “…”
Phạm Ngọc Mai nhận ra ánh mắt của Tô Trà, hơi ngượng ngùng, hắng giọng nói: “Nằm xuống giường kia đi, cháu nằm úp sấp xuống, cô giúp xoa vết bầm ở thắt lưng, phải xoa tan bầm nếu không sẽ đau lắm.”
Nhìn vị trí nữ bác sĩ chỉ, Tô Trà đứng dậy đi vài bước rồi nằm xuống chiếc giường trải ga đơn giản.
Làn da trắng sáng với những đường nét đơn giản.
Tô Trà làm động tác nằm úp sấp này lại lộ ra thêm vài phần gợi cảm, đặc biệt là đường cong vòng eo lõm xuống, thật sự rất đẹp.
Phạm Ngọc Mai cầm thuốc đi tới, đổ thuốc vào lòng bàn tay, xoa xoa hai tay rồi mới chạm vào vết bầm của Tô Trà.
Bàn tay trơn tuột, hơi dùng sức…
“A!” Tô Trà thở dốc vì kinh ngạc.
Mẹ nó đau thật đấy.