Xuyên Thành Nữ Phụ Cực Phẩm Bá Đạo - Chương 394

Cập nhật lúc: 2025-04-05 07:21:12
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhìn người đàn ông giống như một con ch.ó c.h.ế.t nằm trên mặt đất, Tô Trà tỏ vẻ: Ôi, thật quá ngây thơ!

Gã cho rằng cô không còn vũ khí nào khác sau khi cướp đi s.ú.n.g của cô ư?

Tô Trà nhìn người đàn ông choáng váng nằm trên mặt đất, cô ngồi xổm xuống, dí dùi cui điện giật vào người đàn ông một lần nữa.

“Xẹt xẹt xẹt...”

Sau khi một luồng điện truyền qua, cơ thể người đàn ông đang hôn mê lại bắt đầu run rẩy theo phản xạ.

Lúc này, những người khác đã hiểu.

Cuối cùng họ cũng hiểu tại sao vừa rồi người đàn ông này đột nhiên run rẩy như bị “động kinh”.

Hóa ra là do cô!

Ánh mắt của mọi người đồng thời đổ dồn vào trên người Tô Trà.

Trong rừng rậm, mọi người chỉ nhìn thấy khuôn mặt ngoan ngoãn của Tô Trà, hoàn toàn không nhìn ra được cô xuống tay quá hiểm.

Cũng không hẳn là xấu, nhưng ngay cả người bị đánh hôn mê cũng không tha!

“Tay em làm sao vậy?” Một giọng nói trầm thấp vang lên.

Tô Trà ngước mắt đối diện với vẻ mặt nghiêm túc của Phó Hành Khanh.

Tầm mắt của anh nhìn về phía cánh tay bị trật khớp của Tô Trà.

Vu Kế Vĩ cảm nhận thấy được tầm mắt của Phó Hành Khanh, anh ta cũng căng thẳng tiến lên vài bước.

Người đàn ông vừa bắt cóc cô nằm trên mặt đất đã bị kéo lê, đúng vậy, là kéo, trực tiếp kéo lê trên đất làm cho gã lấm lem nước bùn toàn thân cũng không ai thèm liếc nhìn một cái.

Có thể giữ lại giọng nói đã không tồi, nếu không phải có yêu cầu giữ lại để thẩm vấn, họ mới lười kéo về.

“A, đau.” Tô Trà vừa mới thả lỏng đã bắt đầu cảm thấy đau đớn.

“Đau chỗ nào?” Phó Hành Khanh nhìn cô, ánh mắt đầy lo lắng.

Tô Trà đối diện với ánh mắt quan tâm của anh, cô mở miệng: “Tay của em bị trật khớp rồi.”

Còn có vết xước trên mặt cô cũng đau, chân cũng đau, cả người cũng đau.

Lúc trước đánh nhau với người đàn ông, Tô Trà cũng bị đánh vài cái, không cần nhìn Tô Trà cũng biết cô nhất định bị bầm tím.

Phó Hành Khanh nghe nói cánh tay của cô bị trật khớp, anh giơ tay giữ lấy cánh tay phải của cô, trầm giọng nói: “Sẽ hơi đau, em cố chịu một chút!”

“Ồ.” Nhẹ chút, cô sợ đau nhất!

Tô Trà theo dõi động tác của anh, hít sâu một hơi.

Đột nhiên, cánh tay lại truyền đến một cơn đau nhức, Tô Trà gần như không kiềm chế được mà hét lên một tiếng.

“Được rồi, em cử động xem.” Phó Hành Khanh nhìn dáng vẻ vô cùng đáng thương của cô, trong mắt hiện lên ý cười.

Sau khi nghe thấy Phó Hành Khanh nói, Tô Trà ngập ngừng thử cử động cánh tay.

Ơ, được rồi?

Thật sự không còn đau nữa.

Như này cũng quá thần kỳ.

“Được rồi, chúng ta nhanh trở về đi, cả người em đều ướt sũng hết rồi, miệng vết thương trên mặt cũng cần phải mau chóng xử lý.” Phó Hành Khanh ngồi dậy nói.

Tô Trà nghe thấy Phó Hành Khanh nói vậy, cô theo phản xạ đi theo phía sau Phó Hành Khanh tiến về phía trước hai bước.

Rất nhanh, Phó Hành Khanh đã chú ý tới chân của Tô Trà không ổn, dừng lại lần nữa hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-cuc-pham-ba-dao/chuong-394.html.]

“Chân em làm sao vậy?”

“Không có gì, chỉ là có hơi đau.” Tô Trà trả lời anh một câu.

Vu Kế Vĩ ở bên cạnh vẫn luôn không hé răng nghe thấy Tô Trà kêu đau chân, lập tức thò đầu qua nói: “Tô Trà, anh cõng em đi nhé, như vậy chúng ta cũng có thể đến bệnh viện sớm hơn chút.”

Dường như Vu Kế Vĩ vừa nói xong, anh ta nhận thấy được tầm mắt của những người khác đều hướng về phía mình.

Vu Kế Vĩ bối rối: Sao vậy?

Anh ta ngẩng đầu đối diện với ánh mắt đầy ẩn ý của Phó Hành Khanh, Vu Kế Vĩ nháy mắt phản ứng lại.

Ấy, cẩu thả rồi!

Anh ta quên mất Phó Hành Khanh thích Tô Trà.

Vu Kế Vĩ đáp lại ánh mắt của Phó Hành Khanh, cuống quít xua tay nói: “Anh cõng đi, để cho anh cõng đấy!”

Chân của Tô Trà đau ở đâu cũng đâu cần dùng đến anh ta, Phó Hành Khanh còn ở đây, Vu Kế Vĩ cảm thấy anh ta vẫn nên sang chỗ nào cho mát giả ngốc thôi!

Phó Hành Khanh vẫn đang nhìn chằm chằm Vu Kế Vĩ, chẳng biết muốn nhìn thành cái gì.

Vu Kế Vĩ tránh đi tầm mắt của Phó Hành Khanh, ngẩng đầu nhìn bầu trời, tỏ vẻ: Hôm nay trời mưa to quá!

Cuối cùng Phó Hành Khanh không nhìn anh ta nữa.

Vu Kế Vĩ thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Sau đó, qua khóe mắt của Vu Kế Vĩ, anh ta nhìn thấy Phó Hành Khanh ngồi xổm xuống, quay đầu nhìn Tô Trà rồi mở miệng: “Lên đi.”

Tô Trà nhìn bóng lưng người đàn ông đang ngồi xổm xuống, rõ ràng chỉ là một động tác đơn giản, Tô Trà lại cảm thấy anh đã chọc trúng cô rồi.

“Thình thịch...” Tiếng tim đập nhanh hơn một chút...

Đối mặt với đôi mắt sâu thẳm của Phó Hành Khanh, Tô Trà mím môi cẩn thận leo lên lưng anh.

Nhiệt độ cơ thể của người đàn ông được truyền qua lớp áo mỏng.

Lưng anh thật rộng và ấm áp…

Cả nhóm nhanh chóng chạy đến bệnh viện, bệnh viện mà Tô Trà tới là bệnh viện quân y gần khu rừng nhất.

Trương Huy được đưa đến bệnh viện sớm hơn Tô Trà một tiếng, khi bọn Tô Trà đến nơi thì Trương Huy đang tiến hành giải phẫu.

Lúc tới bệnh viện, Tô Trà cũng không vội xử lý miệng vết thương của mình mà đến bên ngoài phòng phẫu thuật của Trương Huy chờ tin tức.

Trương Huy là vì cô nên mới phải phẫu thuật, Tô Trà không yên tâm đi chú ý đến những vết thương không đáng kể trên cơ thể mình.

Vết thương nghiêm trọng nhất trên người cô cũng chỉ là trật khớp cánh tay, Phó Hành Khanh đã giúp cô xử lý trước khi xuống núi, chỉ là trên mặt còn có vết cắt qua thành miệng vết thương hở, còn trên người có nhiều vết bầm tím ứ máu, cho nên người khác nhìn thấy sẽ cảm thấy hơi đáng sợ.

Nhưng cũng không cần phải gấp gáp xử lý mấy thứ này, ít nhất trong lòng Tô Trà, những thứ này không thể so sánh với mạng sống của Trương Huy.

Cùng lúc đó, Vu Kế Vĩ và những người khác cũng đang chờ ở cửa phòng phẫu thuật, mọi người đều cực kì lo lắng cho tình trạng của Trương Huy, bởi lẽ khi Trương Huy được đưa đến bệnh viện, trước n.g.ự.c chỉ toàn thấy m.á.u tươi chảy ướt đẫm đến ghê người.

Không ai lên tiếng nói gì, bầu không khí vô cùng im lặng.

Cảm giác như đã chờ rất lâu rồi, họ chờ mãi chờ mãi, cuối cùng, cửa phòng phẫu thuật cũng được mở ra từ bên trong.

Tất cả những người đang đứng chờ bên ngoài đều nhìn lên, thấy bác sĩ mặc áo khoác trắng đi ra từ trong phòng giải phẫu, trên mặt mang khẩu trang, chỉ có thể nhìn thấy mỗi đôi mắt.

Bác sĩ vừa bước ra, những người đang ngồi xổm bên ngoài đều đứng bật dậy, ánh mắt nóng rực nhìn bác sĩ.

Bác sĩ bị động tác của bọn họ làm bất ngờ, một lúc lâu mới thả lỏng nói chuyện: “Mọi người yên tâm, cuộc phẫu thuật rất thành công, đã qua khỏi cơn nguy kịch, có điều sau này phải chuyển đến phòng bệnh để theo dõi.”

Nghe bác sĩ nói, Tô Trà cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi.

May quá, không có chuyện gì!

Loading...