Xuyên Thành Nữ Phụ Cực Phẩm Bá Đạo - Chương 158

Cập nhật lúc: 2025-04-01 06:46:43
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi Tô Thắng Dân ăn mì xong thì đi tắm rửa, rồi ngủ một giấc khoảng hai tiếng đồng hồ, mãi đến mười một giờ mới tỉnh giấc.

Chuyện ông nội Tô nhờ ông hỏi thăm đã có tin tức rồi, cho nên Tô Thắng Dân định về thôn báo cho ông nội Tô biết một tiếng.

Vương Tú Mi vẫn đang chuẩn bị cơm trưa, nhìn thấy Tô Thắng Dân đang chuẩn bị ra ngoài, bà hỏi một tiếng.

"Sắp ăn cơm rồi, anh còn đi đâu đấy?"

"Anh không ăn đâu, anh về thôn tìm cha nói chuyện cây giống một lát."

"Con tin tức rồi à?"

"Đúng vậy."

"Vậy được rồi, anh đi đi thôi."

Tô Thắng Dân nhấc chân lên đi ra ngoài, vừa đi được hai bước, Vương Tú Mi lại gọi ông lại.

Tô Thắng Dân dừng lại, quay đầu hỏi vợ: "Vợ à, có chuyện gì thế?"

"Không có gì, anh về nhà, thì tiện cho lợn ăn đi nhé."

Tô Thắng Dân nghẹn họng, ông còn chưa được ăn cơm đây này, thế nhưng Vương Tú Mi chỉ nhớ thương chuyện cho lợn ăn thôi cơ à?

Còn muốn sống với nhau nữa không hả?

"Vợ, anh còn chưa được ăn cơm đâu."

"Ban nãy anh vừa nói là mình không ăn cơm ở nhà cơ mà."

"Thế sao em lại còn nhớ thương chuyện cho lớn ăn thế hả?"

"Ồ, lợn quan trọng hơn anh nhiều. Ở thời đại này, lợn là thịt, là tiền đó, bán lợn còn được tiền, bán anh đi cũng có được đồng nào đâu?" Vương Tú Mi bình tĩnh tiếp tục nói: "Được rồi, anh đi nhanh đi thôi. Lợn mà đói thì sẽ hưng dữ lắm đó."

Tô Thắng Dân: ồ!

Ông ấy cảm thấy ban nãy mình không nên hỏi câu thừa thãi kia, quả thật... tự rước lấy nhục mà.

Phải về thôn, Tô Thắng Dân cố ý chạy đến mượn xe đạp của Tô Thắng Lợi, vội vàng đạp xe.

Tô Trà ở nhà cũng không có việc gì làm, cho nên ra ngoài đi dạo. Vừa ra khỏi cổng chưa được bao lâu, Tô Trà đã nhìn thấy Tô Bảo cầm thứ gì đó đi về phía cô.

"Chị, em mua trứng gà, cho chị một quả này. Trứng gà này đắt lắm đất, ba hào một quả, năm hào mới được hai quả. Em chạy xa lắm mới mua được đó. Em nghe nói, mùi vị quả trứng này ngon lắm, chị nếm thử đi." Đôi chân nhỏ của Tô Bảo chạy vụt đến trước mặt Tô Trà, giơ tay về phía cô.

Chỉ thấy trong lòng bàn tay Tô Bảo có hai quả trứng gà, vỏ trứng có màu nâu xám, trong không khí tỏa ra mùi thơm của nguyên liệu.

Đây là... trứng luộc nước trà?

Ở thời đại này sao lại có thứ này?

Ngay khi Tô Trà vẫn còn đang nghi hoặc, Tô Bảo đã cất tiếng nói luôn: "Chị, bên chợ kia hình như còn có người bán trứng kho, nghe nói ăn ngon lắm. Ngoài ra còn có tai lợn kho, chân giò kho gì đó. Chắc chắn cũng ngon lắm cho xem."

Càng nghe càng thấy quen tai, giống như đây là những món ăn do nữ chính nấu ra vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-cuc-pham-ba-dao/chuong-158.html.]

Tô Trà cầm một quả trứng luộc nước trả, bóc vỏ xong thì cắn một miếng, mùi vị cũng tạm được.

Bên kia, nhà cũ nhà họ Tô.

Tô Vận và Vương Quyên đang ngồi trong phòng tính sổ sách. Hai người ngồi trong phòng của Tô Vận, nói chuyện cũng không dám quá lớn tiếng, chỉ sợ bị Tô Thắng Hoa nghe được giống lần trước.

"Tiểu Vận, gần đây chúng ta kiếm được bao nhiêu tiền thế? Chắc cũng phải có năm sáu trăm chứ nhỉ?" Vương Quyên hỏi bằng vẻ mặt hưng phấn, đôi mắt bà ta nhìn chằm chằm vào động tác của Tô Vận.

Tô Vận cầm một quyển sổ và một cái bút trên tay, cô ta khẽ dừng lại trong chốc lát, khi nhìn con số trong cột tiền lời trên sổ, gương mặt của cô ta cũng không kiềm chế được, để lộ nụ cười.

"Mẹ, có sáu trăm năm mươi chín đồng chín hào."

"Nhiều vậy cơ à? Tốt, tốt, tốt quá rồi, lúc này chúng ta có thể trả tiền cho nhà chú hai con rồi. Sau khi trả xong, chúng ta sẽ không còn nợ nần gì nữa."

Nghe thấy lời nói của Vương Quyên, ánh mắt của Tô Vận khẽ tối sầm lại, cô ta mím chặt môi rồi cất tiếng:

"Mẹ, chúng ta đừng vội trả tiền. Số tiền này chúng ta phải giữ lại để làm tiền vốn chứ. Mẹ xem chuyện làm ăn của chúng ta cũng chỉ mới vừa bắt đầu mà thôi, chúng ta phải nắm chặt cơ hội này để mở rộng quy mô, đến lúc đó chúng ta sẽ có thể kiếm được nhiều tiền hơn. Khi có nhiều tiền rồi, chúng ta trả cũng không muộn."

Hơn nữa, Tô Vận không tin rằng chi thứ hai thiếu mấy trăm đồng này. Không thấy chi thứ hai còn mua nhà ở trấn trên rồi đấy à?

Thím hai không có việc gì làm, cho nên mới quay về thôn để chăn nuôi đấy thôi.

Trong mắt Tô Vận, chỉ có nhàn rỗi sinh nông nổi mới có thể nghĩ đến chuyện chăn nuôi mà thôi.

Nếu chăn nuôi dễ dàng như thế, thì đời trước cũng có người giàu có rồi, chứ không phải lỗ chổng vó lên.

Ồ, còn trồng trọt nữa. Gieo trồng lại càng lỗ nặng hơn.

Tô Vận không ngờ rằng, ông nội Tô vậy mà lại nảy sinh ý định nhận thầu núi trồng cam, đây không phải rảnh quá hóa rồ đấy à?

Đời trước cũng có nhiều người trồng quýt, thế nhưng lỗ đến độ cả người chỉ còn mỗi cái quần cộc thôi kia kìa.

Không biết xuất phát từ tâm lý gì, thế nhưng Tô Vận không hề có ý định nói cho ông nội Tô biết chuyện này.

Có thể do ông nội Tô càng ngày càng xem trọng Tô Trà, khiến cho trong lòng cô ta vô cùng không thoải mái.

Nghe thấy con gái tạm thời không trả nợ, Vương Quyên có chút kinh ngạc, bà ta muốn nói gì đó, thế nhưng cuối cũng vẫn kiềm chế lại.

Dù sao cách kiếm tiền này cũng là do Tô Vận nghĩ ra, bà ta chỉ giúp đỡ chuyện tay chân mà thôi.

"Cha, anh cả, con về rồi."

Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến. Trong sân truyền ra âm thanh của Tô Thắng Dân.

Hai mẹ con Tô Vận ngồi trong phòng nghe thấy, tất nhiên ông nội Tô và Tô Thắng Hoa đang ở nhà cũng nghe thấy.

Tô Thắng Dân trực tiếp đi thẳng về phòng của ông nội Tô, chân trước ông vừa mới tiến vào, chân sau Tô Thắng Hoa cũng vào theo.

Ba người ngồi trong phòng, Tô Thắng Dân mở lời trước.

"Cha, chuyện cha bảo con hỏi thăm chỗ bán cây giống, con đã có tin tức rồi. Đúng là có một nơi bán. Thế nhưng bây giờ vẫn chưa có cây giống, phải đợi đến đầu xuân năm sau mới mua được. Nếu đến lúc đó cha mà cần, thì cứ nói với con, con chở về cho cha."

"Con đã xem qua chưa, cây giống có tốt không?" Đối với chuyện này, ông nội Tô vô cùng quan tâm, ông cụ ngước mắt nhìn về phía Tô Thắng Dân.

"Cha, con làm việc cha còn không yên tâm cơ à? Cả vùng kia đều trồng cam, con đã đến thăm vườn của một gia đình rồi, thoạt nhìn cây cam trưởng thành tốt lắm, con còn đến kho hàng xem cam rồi, quả rất to, hương vị chua chua ngọt ngọt, ăn ngon lắm."

Loading...