Xuyên Thành Nữ Phụ Cực Phẩm Bá Đạo - Chương 157

Cập nhật lúc: 2025-04-01 06:46:41
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/V4hjrWlNuY

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ôi chao, trong nhà vừa lắp điện thoại mới, không mất tiền, thực sự không mất đồng nào."

"Nói cậu cũng không hiểu đâu, được rồi, được rồi. Tôi vừa mới về nhà, tôi còn có chút việc, cúp máy nhé."

Sau khi cúp máy, Tô Thắng Dân lại gọi điện về văn phòng đại đội của thôn.

"A lô, bí thư chi bộ thôn à, tôi đây, Tô Thắng Dân."

"Đúng vậy, trong nhà vừa lắp điện thoại."

"Về sau nếu cha mẹ tôi có chuyện gì, thì ông cứ bảo họ gọi điện đến số này tìm tôi nhé."

Sau khi cúp điện thoại, trong lòng Tô Thắng Dân vô cùng thỏa mãn. Ban nãy ông còn tính thời gian nữa, ông cũng chỉ dám nói đôi ba câu thôi, bởi vì phí điện thoại hiện tại vô cùng đắt đỏ.

Trong phòng, Tô Trà nghe thấy tiếng nói chuyện bên ngoài, đối với hành động này của cha già nhà mình, cô có chút buồn cười.

Được rồi, tính cách của cha già nhà cô đúng là giống hệt một đứa trẻ.

Tô Trà đứng dậy, mở cửa đi ra ngoài.

"Cha, cha về rồi ạ?"

"Đúng, cha về rồi. Con gái, đến đây, đến đây nào, cha cho con thứ tốt này." Tô Thắng Dân vừa thấy con gái thì nở nụ cười, sau đó vẫy tay ý bảo con gái đi về phía ông.

"Có thứ gì tốt ạ?" Tô Trà tò mò đi qua.

"Con chìa tay ra đi."

Tô Trà ngoan ngoãn vươn tay ra, sau đó cô nhìn thấy Tô Thắng Dân lấy một chiếc đồng hồ từ trong túi áo của ông ra, ngay sau đó, cảm xúc lành lạnh khi kim loại tiếp xúc với da thịt truyền đến, hốc mắt của Tô Trà khẽ nóng lên.

Sau khi đeo đồng hồ lên tay con gái, Tô Thắng Dân khẽ đánh giá giây lát rồi cất tiếng khen: "Đẹp. Con gái của cha đeo đẹp quá đi mất, lúc cha vừa nhìn thấy chiếc đồng hồ này là cha đã biết nó vô cùng thích hợp với con rồi mà."

"Con gái, con có thích không?"

"Thích ạ." Sao có thể không thích cho được.

Nhìn thấy vẻ mặt mệt mỏi của cha, trong lòng Tô Trà lúc này vừa chua xót lại vừa ấm áp.

"Hai cha con làm gì thế?" Vương Tú Mi bưng một chén mì vào nhà, khi tầm mắt nhìn thấy chiếc đồng hồ trên cổ tay con gái, bà khẽ nhướng mày, rồi cười cất tiếng: "Ôi chao, đồng hồ này đẹp quá, đeo lên cổ tay con gái mẹ lại càng đẹp hơn."

Tô Trà có làn da trắng, chiếc đồng hồ màu bạc lại càng tôn lên nước da của cô.

"Tô Thắng Dân, anh lại đây ăn mì đi." Vương Tú Mi khẽ gọi một tiếng, sau đó kéo cổ tay Tô Trà đánh giá trong chốc lát, rồi lại khen: "Thật đẹp!"

"Đẹp đúng không? Khi anh vừa nhìn thấy chiếc đồng hồ này đã cảm thấy nó thích hợp với con gái nhà mình rồi. Đúng rồi, anh có mua cho em một thỏi son nè, son ở địa phương kia khá nổi tiếng, đồng nghiệp của anh cũng mua cho vợ anh ta một thỏi. Chút nữa em thử thoa cho anh xem có đẹp không nhé?"

"Son môi này đắt lắm đúng không?"

"Đắt đâu mà đắt. Chẳng lẽ anh lại không mua được một thỏi son cho vợ anh dùng?"

Tô Thắng Dân nói một câu, chọc cho Vương Tú Mi cười khanh khách.

Bạn nhỏ Tô Bảo lúc này mới đi chơi về, vừa vào nhà đã nhìn thấy trên tay mẹ già đang cầm thứ gì đó, sau đó cậu bé lại nhìn thấy trên tay chị gái cậu bé có chiếc đồng hồ.

Đôi mắt của cậu bé sáng lấp lánh, đôi chân nhỏ chạy xoành xoạch chạy đến trước mặt Tô Thắng Dân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-cuc-pham-ba-dao/chuong-157.html.]

"Cha, con cũng muốn có quà."

"Ừm, con cũng có." Tô Thắng Dân moi moi trong túi, sau đó lấy ra một quyển "Tuyển tập những đề hay làm sai" của tiểu học ra.

"Nào, con trai, đây là quà của con nè."

Một thứ khá nặng được đặt trong lòng bàn tay của Tô Bảo, cậu bé khẽ giật mình nhìn xuống, sau khi nhìn thấy quyển "Tuyển tập những đề hay làm sai" trên tay mình, cả người cậu bé không ổn cho lắm.

"Vì sao chị gái nhận được đồng hồ, mà con chi có mỗi quyển này." Tô Bảo tỏ vẻ, yêu cầu của cậu bé cũng đâu có cao lắm đâu, chỉ cần một quyển truyện tranh cũng được ấy mà.

Chứ cậu bé không hề muốn "Tuyển tập những đề thường làm sai" này đâu.

"Con trai, con khác chị gái con. Cuộc thi nào chị gái con cũng có thể đạt hạng nhất, con có thể làm được không?" Tô Thắng Dân nói lời thấm thía.

Tô Bảo: không thể.

"Chị gái con cố gắng học tập, còn con thì sao?"

Tô Bảo: cậu bé vẫn là một đứa bé cơ mà, thích vui chơi thì có gì sai hả?

"Cho nên, quà của các con cũng không giống nhau, hiểu không?" Tô Thắng Dân hỏi.

Tô Bảo lắc đầu, tỏ vẻ: không hiểu.

"Con vẫn không hiểu à? Con là bé trai, tương lai con phải chịu trách nhiệm kiếm tiền nuôi gia đình, còn phải bảo vệ chị gái con nữa. Con phải học cách trưởng thành mới được. Con xem con đi, cả ngày chỉ nghĩ đến chuyện chơi bời, thế mãi thì làm sao được? Con phải chăm chỉ học tập, học tập chị gái con kia kìa. Con trai, muốn cái gì thì tự mình làm ra, sao có thể chìa tay xin người khác được chứ, đúng không?"

Nói nhiều như thế, thế nhưng trọng tâm thực ra là ở cái câu: muốn cái gì thì tự mình đi mà kiếm.

Con trai ấy mà, phải giáo dục từ khi còn bé. Người ta bảo dạy con từ thở con thơ, câu này đúng là không sai tí nào mà.

"Cha, cha là đồ lừa đảo. Ông nội nói, trước đây cha không tự mình làm ra cái gì hết, cha lừa ăn hết kẹo của chú nhỏ, cha còn thích ăn vụng nữa. Bây giờ cha cũng lừa con..." Tô Bảo nhỏ giọng thì thầm.

"Nói bậy, cha không phải người như thế." Tô Thắng Dân phản bác.

"Trước đây cha còn nướng khoai cho chú ba con ăn kia kìa." Tuy rằng thằng ba còn bé không ăn được, thế nhưng đó cũng tính là ông cho rồi còn gì.

"Cha còn nướng chim nhỏ cho bác cả con ăn." Tuy rằng đó là chim nhỏ nướng đến cháy sém.

"Cha còn nấu cơm cho ông bà nội con ăn nữa kìa." Đó là vì tự ông muốn ăn, kết quả ông nấu khó nuốt quá, nên mới đành cho đi.

Thế nhưng, những việc ông làm cũng thể hiện tinh thần đoàn kết, yêu thương gia đình, truyền thống kính già yêu trẻ đầy tốt đẹp đó thôi.

Tô Thắng Dân ưỡn ngực, tỏ vẻ: đúng thế, chính là như vậy.

Tô Bảo có chút mơ hồ, gãi gãi đầu.

Sao lời cha già của cậu bé nói, khác với những lời kể của ông bà nội thế nhỉ?

Vậy, rốt cuộc ai mới đang nói thật đây?

Cuối cùng, Tô Bảo vẫn phải cầm quyển "Tuyển tập những đề thường làm sai" mà cha tặng quay về phòng với vẻ mặt đau khổ.

Càng bi thương hơn là... chị gái mà cậu bé vẫn luôn kính yêu, sẽ kiểm tra xem cậu bé làm thế nào.

Sẽ kiểm tra, kiểm tra, kiểm tra...

Đây đâu phải chị gái đâu, đây là ma quỷ thì đúng hơn.

Loading...