Xuyên Thành Nữ Phụ Cực Phẩm Bá Đạo - Chương 156
Cập nhật lúc: 2025-04-01 06:46:39
Lượt xem: 12
"Anh nghĩ cho kĩ đi, chuyện con gái được cử đi học đại học là chuyện ván đã đóng thuyền rồi, vậy tương lai chắc chắn con bé sẽ phải lên Bắc Kinh đúng không? Đại học tận bốn năm cơ đấy, anh nhẫn tâm để một mình con gái ở Bắc Kinh, không quen không biết ai ư? Lỡ con gái bị bắt nạt thì phải làm sao?"
Tô Thắng Dân: cũng có lý!
"Còn nữa, con gái học đại học xong, lỡ đâu đến lúc đó con bé muốn tìm việc làm ở Bắc Kinh luôn thì sao. Lúc đó kiểu gì chẳng phải tìm chỗ ở. Chẳng lẽ anh định bắt con gái đi thuê phòng, một cô gái yếu ớt lẻ loi đi thuê phòng, anh có biết nó nguy hiểm cỡ nào không hả?"
Tô Thắng Dân: thuê phòng trọ á? Không được, nguy hiểm quá!
Vương Tú Mi thấy vẻ mặt của Tô Thắng Dân thay đổi, thì tiếp tục cất tiếng nói:
"Còn nữa, lỡ đâu con gái lại tìm một đối tượng ở Bắc Kinh, con bé gả xa như thế, ba bốn năm đều không thấy mặt con được một lần? Anh nghĩ thử xem?"
Trong đầu Tô Thắng Dân thử tưởng tượng, sau đó ông không kiềm chế được mà đứng phắt dậy.
"Không được, anh không đồng ý."
"Anh không đồng ý cái gì?"
"Anh không đồng ý cho con gái anh lập gia đình sớm như thế." Chỉ cần nghĩ đến cảnh áo bông nhỏ tri kỉ của bản thân bỗng biến thành của nhà người khác, là trong lòng Tô Thắng Dân vô cùng khó chịu.
"Tô Thắng Dân, em đang bàn chuyện căn nhà cơ mà, anh nghĩ sang chuyện gì thế hả? Con gái không lấy chồng, chẳng lẽ anh có thể nuôi con bé cả đời à?"
"Anh nuôi cả đời cũng được. Chẳng lẽ anh còn không nuôi được con gái anh à?" Tô Thắng Dân trả lời một câu theo bản năng.
Thế nhưng ông ấy vừa thốt ra câu này thì đột nhiên cảm giác được sát khí.
Ông ngước mắt lên thì bắt gặp cái lườm sắc lẹm của vợ mình, Tô Thắng Dân vội vàng cất tiếng:
"Vợ, anh nói là anh đồng ý với em, nhà chúng ta nhất định phải mua nhà Bắc Kinh."
Ừm, ý của ông đúng là như thế.
Mua nhà cho con gái, đây chính là trách nhiệm mà một người cha như ông không thể chối từ.
"Vậy được rồi, chuyện này quyết định thế nhé. Từ bây giờ chúng ta phải tiết kiệm tiền. Gần đây trong thôn em có nuôi ba mươi con lợn, em và con gái hợp tác chăn nuôi, con gái nói, đến lúc bán được tiền sẽ chia tiền với em. Sau đó, sang năm em sẽ nuôi năm mươi con, hoặc là một trăm con, chúng ta cố gắng kiếm nhiều tiền một chút. Còn hơn một năm nữa con gái mới hết cấp ba, đến lúc đó chắc chắn chúng ta đã kiếm đủ tiền mua nhà ở Bắc Kinh cho con rồi."
"Ôi, không phải chứ? Vợ ơi, anh vừa mới ra ngoài chưa được mấy ngày cơ mà, em nuôi lợn từ bao giờ thế?" Tình hình gì đây?
Ông ra ngoài một chuyến, đã bỏ lỡ bao nhiêu chuyện quan trọng trong nhà thế này?
"Ừm, tại anh không ở nhà nên không biết đấy chứ. Em kể cho anh nghe, khoảng thời gian trước con gái kiếm được một số tiền, con bé cầm một phần ra để làm vốn chăn nuôi. Chuyện này kể đôi ba câu thì khó mà nói rõ, sau này em sẽ kể kĩ hơn cho anh nghe."
"Ồ, con gái kiếm được tiền hả? Bao nhiêu thế?" Tô Thắng Dân buột miệng hỏi.
Vương Tú Mi vừa nghe Tô Thắng Dân hỏi thế, thì lườm ông một cái rồi cất tiếng:
"Anh hỏi chuyện này để làm gì? Đây là tiền của con gái, chúng ta không thể lấy được. Lại nói, lần trước tiền mời luật sư Lý kia, cũng do con gái bỏ tiền ra đấy. Tô Thắng Dân, anh thân là cha con bé, không thể nhớ thương tiền bạc của con gái được."
"Này, anh là hạng người đấy à? Chẳng qua anh chỉ thuận miệng hỏi một câu thôi mà, anh nhớ thương tiền của con gái làm gì? Em thấy chưa, đến nhà anh cũng mua cho con bé rồi, anh có kể lể câu nào đâu? Vương Tú Mi, em đừng có nói linh tinh nhé, anh không phải người như thế."
"Ồ, vậy thì tốt. Con gái kiếm được ba ngàn rưỡi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-cuc-pham-ba-dao/chuong-156.html.]
"Bao nhiêu cơ?" Hình như ông nghe không rõ lắm.
Không, không phải ông nghe không rõ, mà hình như tai ông có vấn đề, nghe nhầm rồi.
Ông nghe được ba ngàn rưỡi á?
Quả nhiên là nghe nhầm rồi, có lẽ là ba trăm năm mươi đồng.
Thế nhưng Vương Tú Mi lại cất tiếng: "Ba ngàn rưỡi."
"Ha ha ha, ba ngàn rưỡi đó, con gái em kiếm được. Anh nói xem có lợi hại không?" Vương Tú Mi đắc ý nói.
"Ực." Tô Thắng Dân nuốt nước bọt, đôi mắt trợn tròn lên vì kinh ngạc.
Đột nhiên, ba ngàn năm trăm đó, ông có chút động lòng.
Thế nhưng, đó là tiền của con gái, ông không thể có suy nghĩ này được. Dừng, dừng suy nghĩ lại ngay. Cái suy nghĩ trong đầu ông bây giờ, vô cùng nguy hiểm.
"Vợ, con gái làm thế nào mà kiếm được nhiều tiền thế?"
"Kiếm bằng năng lực chứ sao? Trong lòng em cũng có chút suy đoán, Tô Thắng Dân, anh nghĩ kĩ lại xem, có phải món quà lần trước con gái tặng anh đó không được trả về đúng không? Sau đó cái lần ở đồn công an ấy, có người gọi điện thoại đến đồn công an tìm con gái chúng ta, sau đó chuyện của anh được giải quyết vô cùng thuận lợi. Anh thử nghĩ xem."
"Ồ..." Tô Thắng Dân ồ lên một tiếng ý vị sâu xa.
"Đúng không, anh cũng nhìn ra rồi chứ gì? Em đang nghĩ, món quà mà con gái tặng anh kia, không đơn giản chút nào." Vương Tú Mi không hỏi thôi, chứ không có nghĩa bà chuyện gì bà cũng không biết.
"Ừ, vợ anh dúng là thông minh mà." Tô Thắng Dân vuốt m.ô.n.g ngựa.
"Đừng có nịnh em. Còn nữa, khi nãy về nhà anh không thấy à? Nhà chúng ta lắp điện thoại bàn rồi."
"Lại chuyện gì nữa đây?"
"Hôm đó, có người đột nhiên gõ cửa nhà chúng ta, hỏi em rằng đây có phải nhà Tô Trà không? Em nói phải. Sau đó họ khiêng đồ đạc và dụng cụ vào nhà, bắt đầu lắp điện thoại bàn. Sau khi con gái về, thì người lắp điện thoại cho nhà chúng ta gọi đến cho con gái."
"Ôi trời." Tô Thắng Dân cảm thán một câu.
Con gái của ông lợi hại quá đi mất.
Sau khi bàn bạc xong chuyện này, Vương Tú Mi mới có tâm trạng đi ra ngoài làm đồ ăn cho Tô Thắng Dân.
Còn Tô Thắng Dân, thì vì bếp ở trấn trên không dùng củi, cho nên không cần có người canh lửa, cho nên lúc này ông không cần giúp Vương Tú Mi một tay, mà trực tiếp chạy ra phòng khách.
Một người đàn ông cao lớn, râu ria xồm xoàm lân la bên cạnh chiếc điện thoại bàn, nhìn nó với vẻ mặt tò mò.
Ừm, không phải là ông chưa từng nhìn thấy điện thoại bàn.
Thế nhưng chiếc điện thoại bàn trước mắt này không giống với những chiếc điện thoại bàn khác, đây chính là điện thoại bàn lắp cho con gái nhà ông, con gái ông lấy được nó bằng năng lực của mình, ý nghĩa không giống nhau.
Chậc chậc, nhìn cái điện thoại bàn này đi, cũng đẹp mắt thật đấy.
Tô Thắng Dân nhấc ống nghe lên, gọi điện thoại đến đội vận chuyển.
"Alo, tôi là Tô Thắng Dân đây. Đúng đúng đúng, đây là điện thoại của nhà tôi, chút nữa tôi sẽ ghi lại số điện thoại cho cậu, sau này nếu có chuyện gì cần tìm tôi thì cứ gọi vào số này nhé."